Chương 165: Quyển 4 - Chương 165
Bách Bộc bắt đầu mưa to.
Trùng Tử Y chỉ ra vài thành viên trong đội lang thang của Lệnh Thời Thanh, đa số trong đó đã bày tỏ nguyện vọng được ở lại Bách Bộc và không muốn rời đi. Những người khác lại muốn theo Vân Sâm đ ến Thiên Hồ để gặp Lệnh Thời Thanh.
Những người này làm theo chỉ dẫn của dây leo để lên Hoa Đình, vốn bọn họ có thể trực tiếp dùng con đường dịch chuyển để đi đến Thiên Hồ, nhưng bọn họ lại muốn trải nghiệm cảm giác thích thú khi di chuyển bằng một tòa thành di động, vốn dĩ không khuyên nổi.
Vân Sâm và Hoa Đình vốn muốn đi một chuyến thẳng đến Thiên Hồ.
Một là đích thân đón Hạ Phong Niên, một ông già cô đơn, hay cáu kỉnh và không chịu làm việc…
Hai là quay trở lại mảnh đất còn lại ở Hoa Đình, lấy về các tư liệu văn hoá còn tòa thành mà Kiềm Trung để lại trong “Đất Phúc Lang Hoàn” ở các tòa thành.
Lấy các tư liệu văn hoá tòa thành về giao lại cho con người nghiên cứu, sau đó cung phụng cho Hoa Đình để Hoa Đình có thể bổ sung những khiếm khuyết trong ký ức và văn hóa, nhanh chóng từ tòa thành cực lớn đạt tới tòa thành siêu lớn, đối với tài năng của toà thành và năng lượng của toà thành lại tăng thêm một bậc.
Vân Sâm và Hoa Đình sắp rời khỏi Bách Bộc, Trùng Tử Y không nỡ, kéo lấy Vân Sâm hỏi dồn dập.
“Khi đưa người tới Bách Bộc, có thể chọn thêm vài người vừa cao vừa đẹp trai một chút không?”
Vân Sâm bất lực nói: “Việc cử người do Thần Kinh và Trung Châu quyết định, tôi không thể can thiệp vào.”
Trùng Tử Y rất thất vọng, đành để cô mau chóng quay lại làm việc chính.
Vân Sâm bước lên cây cầu dây leo, cây cầu nối giữa Bách Bộc và Hoa Đình đang được thu lại.
Có vài thanh niên từ phía dưới chạy lên, trong tay cầm những bó hoa và ném chúng thật mạnh.
Trước khi tòa thành hoàn toàn nâng lên cao, bó hoa đã được ném vào vòng tay của Vân Sâm.
Cô hơi kinh ngạc, nhìn về phía người ném hoa.
Mấy thanh niên vừa ném hoa xong, trêu ghẹo xô đẩy nhau không dám nhìn cô, cả đám mặt đỏ tía tai, bóng dáng dần dần biến mất khi tòa thành được nâng cao lên.
Vân Sâm mơ hồ nghe thấy tiếng Trùng Tử Y la to.
Cô ôm những bó hoa hải đường này và bước lên Hoa Đình.
Toàn bộ quá trình tặng hoa, Hoa Đình đều nhìn thấy tất thảy, anh ấp úng nói: “Vân Vân, hoa dại tùy tiện hái trên đường sẽ mọc ra những con bọ xấu xí.”
“Em cũng không sợ bọ, những bông hoa này có vẻ là họ tự trồng, nhìn rất sạch sẽ.”
Vân Sâm nghịch hoa hải đường, sau đó đưa cho dây leo: “Giúp em c ắm vào bình hoa trên bàn cạnh cửa sổ nhé.”
Hoa Đình không muốn đem những bông hoa mà người khác tặng cho cô đặt vào bình mà Vân Sâm đã chuẩn bị riêng cho anh.
Nhưng đó lại là lời của Vân Sâm, anh miễn cưỡng vươn dây leo ra, động tác giống như đang sử dụng các hiệu ứng tua chậm.
Đột nhiên, một nhánh cây của Hoa Đình chỉ vào một đoá hoa hải đường nói: “Vân Vân em nhìn này, cánh hoa đều nát cả rồi, bày ở trong bình hoa ngắm nhiều sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng đó!”
Những đám mây trên bầu trời thay đổi, tòa thành đang bay về hướng Thiên Hồ.
Vân Sâm nghe Hoa Đình nói xong, cô liếc nhìn đóa hoa trên tay.
Nhìn nữa ngày mới tìm ra một bông hoa trong đoá hoa Hải Đường bị điểm những đốm nhỏ li ti.
“Chỉ có một bông
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền