Chương 166: Quyển 4 - Chương 166
Sau khi Vân Sâm giúp giải thích xong, các ý thức tòa thành cuối cùng cũng hóa giải hiểu lầm về hành động khác thường của Hoa Đình.
Bọn họ quay sang ném ánh mắt lên án anh em Trà Phủ to mồm, ý đồ muốn khiến hai anh em cảm thấy cắn rứt lương tâm.
Anh em Trà Phủ: Xưa nay bọn tôi làm gì có lương tâm.
Tạm dừng chân ở Trà Phủ một lát, Hoa Đình tiếp tục bay về chỗ cũ.
Nước sông cuồn cuộn đổ xuống, một bên là vực sâu không đáy hình thành do cái bục của Tổ Quỷ bị lún xuống, một bên khác là tàn tích của những kiến trúc đổ nát, vẫn hoang vu như xưa.
Hoa Đình từ từ dừng lại phía trên tòa nhà đổ nát, giờ đây những tòa nhà cao tầng mọc san sát nhau, thứ tượng trưng cho sự phồn hoa của anh hình thành nên sự khác biệt rõ ràng so với bên dưới.
Vân Sâm xuống tìm và xác định vị trí cụ thể của Đất Phúc Lang Hoàn.
Sau khi tìm thấy theo thông tin mà Kiềm Trung đã cung cấp cho Hoa Đình, nếu an toàn thì cô sẽ gửi tin để những người khác dẫn đội của mình đến và mang các tư liệu văn hóa về.
Đương nhiên là cô cũng có thể dùng mảnh vỡ xài một lần của tượng Cửu Châu để chuyển các tư liệu văn hóa này về.
Nhưng chú Vĩnh Phúc đã đề nghị rằng cô nên cho những người dân ở Hoa Đình có cảm giác được tham gia nhiều hơn, đừng việc gì cũng ôm đồm hết.
Hạ Phong Niên thì đương nhiên là đi theo Vân Sâm.
Vân Sâm cầm gậy gỗ, nhịp bước rất nhanh.
Cỏ dại mọc lung tung, bước vài bước là giẫm phải chất lỏng ma quỷ, cảnh tượng này khiến Vân Sâm cảm thấy hơi hoài niệm.
Một nửa tòa thành từng thuộc về Hoa Đình giờ đây đã bị tàn phá còn nghiêm trọng hơn trước, đường đi cũng có sự khác biệt rất lớn so với con đường trong ký ức của Vân Sâm.
Tuy nhiên, vẫn có một số nơi giống hệt như trong trí nhớ của Vân Sâm.
Cô chọc thanh gỗ lên mặt đất trước mặt, ngay lập tức một cái bẫy đã được thiết lập sẵn cắt thanh gỗ gãy làm đôi một cách vô cùng tàn bạo.
Vân Sâm nhắc nhở: “Bố cẩn thận chút nhé, con đã bố trí rất nhiều bẫy xung quanh đây đấy.”
Đây đều là những tác phẩm thực hành chế tạo bẫy mà cô đã học từ chú Hoàng Hưng lúc cả hai cùng xuống lòng đất tìm kiếm vật tư.
Chú Hoàng Hưng nói rằng có rất ít người đến khu vực này, nếu đặt bẫy ở đây thì cùng lắm bắt được một số động vật cỡ nhỏ thôi, không gây hại gì đến con người đâu.
Huống chi lúc ấy đã chẳng còn người nào ở đây cả.
Hạ Phong Niên nghe thấy lời nhắc nhở của Vân Sâm, ông lắc đầu rồi nói: “… Con xem thường bố quá rồi đó.”
Vừa dứt lời, ông đã cảm thấy có gì đó là lạ chạm lên mắt cá chân của mình.
“Bang!”
Một cục đá khổng lồ rơi xuống từ độ cao nguy hiểm ở một tòa nhà gần đó!
May mà Hạ Phong Niên phản ứng nhanh, nếu không thì mất mặt chết mất.
Vân Sâm nhún vai: “Đã bảo bố cẩn thận một tí rồi mà.”
Hạ Phong Niên nhìn chằm chằm vào cục đá bị đập nát bấy: “…”
Ông lập tức nhấc chân lên bám sát gót chân con gái mình.
…
Thứ Kiềm Trung đưa cho Hoa Đình là một phạm vi tọa độ, đổi lại là các tòa thành có ký ức hoàn chỉnh khác thì nhìn thấy phạm vi tọa độ này là có thể nhớ tới địa điểm cụ thể ngay.
Hoa Đình thì lại cần những khám phá thực địa của Vân Sâm để
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền