Chương 172: Quyển 4 - Chương 172
Vân Sâm bị Hoa Đình chọc tỉnh.
Cô mở mắt, Hoa Đình cách cô khoảng nửa mét, đang lấy dây leo chọc cô, nhỏ tiếng nói: “Vân Vân, tỉnh lại đi, Tam Tương ở ngay bên dưới.”
Vân Sâm: “?”
Khi ngủ cô đã đánh người hay là nghiến răng mà khiến Hoa Đình chán ghét cách cô xa như vậy chứ?
Hoa Đình cảm nhận được sự bối rối của Vân Sâm, anh khó mà giải thích.
Ngón tay trong tán cây vẫn đang duỗi ra, bày ra tư thế nếu anh dám nói thì sẽ tiêu diệt anh ngay tại chỗ.
Hoa Đình nhìn Vân Sâm cười một cách đầy miễn cưỡng.
Vân Sâm nhìn chằm chằm vào anh hồi lâu, hừ lạnh một tiếng, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời khỏi chỗ này, đi về phía Tam Tương.
Hoa Đình duỗi dài cánh tay, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ đành thả xuống.
Hạ Phong Niên nhảy ra khỏi tán cây, nghênh ngang đi ra khỏi rừng, chỉ để lại một câu.
“Ha! Ha!”
…
Tam Tương là một vùng sông nước tràn ngập phong tình, nơi Hoa Đình dừng lại có một hồ nước tỏa ra luồng ánh sáng xanh huyền bí và dịu dàng.
Ngay giữa hồ nước, có một vùng đất giống như hòn đảo, đồng thời có sức sống của thảm thực vật xanh tốt và sự hoang vu của các tòa nhà bị bỏ hoang.
Tượng thành Tam Tương nằm ở góc phải của vùng đất này.
Vân Sâm nhìn thấy tượng thành Tam Tương ở trong một góc nhỏ không dễ thấy trên lối đường mòn nhỏ rợp bóng cây.
Lúc cô đến nơi này, tượng thành trước mắt như một chiếc thuyền chiến cao hơn hai mét đang chầm chậm phát ra ánh sáng.
“Ây da, là con người à?” Giọng nói của Tam Tương nghe có vẻ có chút hồn nhiên, cô ấy nói: “Tốt quá, vừa tỉnh lại đã gặp được con người.”
Vân Sâm không ngờ Tam Tương vừa tỉnh lại đã là tòa thành lớn, sau khi giới thiệu ngắn gọn về bản thân, cô liền hỏi: “Đây là lần đầu tiên cô tỉnh lại sao?”
“Ừm, tình hình ở Thiên Hồ và Trung Châu vẫn ổn đúng chứ?” Tam Tương nói xong, cảm thán hôm nay sao trời lại âm u như vậy, không thấy một chút ánh nắng nào cả.
“Hoa Đình đang ở trên đó.” Vân Sâm trả lời.
Tam Tương rõ ràng không có chỗ nào cần cô giúp đỡ, đối phương dường như rất hiểu tình hình ở Trung Châu và Thiên Hồ.
Vân Sâm tò mò nên thử hỏi.
Tam Tương nói: “Sau khi hai người họ tỉnh lại thì tôi mới có thể tích góp năng lượng để tỉnh lại, tài năng của ba người bọn tôi có thể kết nối với nhau.”
“Tôi không thể thức tỉnh quá sớm, tài năng của tôi phụ thuộc vào tài năng của bọn họ, nếu không có con đường dịch chuyển mà bọn họ xây dựng thì không thể sử dụng được.”
Tam Tương vừa tích đủ năng lượng tỉnh lại cách đây không lâu, vừa mới tỉnh lại thì Vân Sâm đã đến rồi.
Vân Sâm vẫn truyền một ít năng lượng cho Tam Tương, đối phương khen ngợi cô không ngớt.
Đợi Mạnh Nhiên Lâm dùng con đường dịch chuyển của Hoa Đình đến Tam Tương, Vân Sâm lại truyền một ít năng lượng cho Trung Châu.
Hoa Đình thì đi tìm những ý thức toà thành vẫn chưa biết tình hình khác.
Tam Tương cũng tiếp giáp với Bách Việt, Hoa Đình bay về phía nam.
Tìm Tam Tương dễ dàng bao nhiêu thì tìm Bách Việt khó khăn bấy nhiêu.
Một hai ngày trôi qua, Hoa Đình đã đi qua mấy lần nơi từng là địa giới của Bách Việt, nhưng không phát hiện tung tích của tượng thành Bách Việt.
Trong thời gian đó, Trung Châu và Thiên Hồ lần lượt cùng với các ý thức tòa thành vừa liên hệ cách đây không lâu khác xây
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền