Chương 173: Quyển 4 - Chương 173
Trước khi tận thế, vị trí địa lý của Sóc Phương và Lũng Châu nằm trên cùng một hướng.
Nhìn từ bản đồ của Cửu Châu trước kia, Lũng Châu giống như một cái móc câu khổng lồ, phần uốn cong ở cuối móc câu bao bọc lấy Sóc Phương.
Cánh rừng tươi tốt, ngọn núi tuyết trắng xóa, sa mạc vắng vẻ, thảo nguyên bát ngát… Những cảnh đẹp dường như chẳng hề ăn nhập với nhau nhưng lại cùng xuất hiện ở Lũng Châu.
Trên bức tranh được tạo bởi bầu trời xanh, ở giữa xuất hiện một bóng đen mờ lớn cùng với đám mây trắng, đang bay với tốc độ rất nhanh.
Hoa Đình phá vỡ tầng mây, toàn thân vẫn còn dấu vết của những đám mây đang bay lơ lửng.
Anh đang ở bên trên bầu trời của Sóc Phương.
Tòa thành hạ xuống độ cao bình thường, theo đó tìm kiếm tượng thành của Sóc Phương.
Cũng giống như Thiên Phủ và Song Du, khi Hoa Đình đến bên ranh giới của Sóc Phương thì sẽ cảm nhận được hơi thở tòa thành đang tản ra một cách yếu ớt.
Sóc Phương chắc đã tỉnh lại rồi, cấp bậc của tòa thành vẫn chưa đạt đến tòa thành trung bình.
Khi Hoa Đình đang chuyên tâm tìm kiếm Sóc Phương, Vân Sâm lại nhìn chằm chằm vào một nơi với vẻ mặt rất nghiêm túc.
Cho dù lúc trước khi xuống hang ổ của lũ ma quỷ, cô cũng chưa từng nghiêm túc như vậy.
Vân Sâm đang nhìn tủ quần áo của cô.
Có lẽ nên dùng từ kho vũ khí lạnh để hình dung về chiếc tủ quần áo này.
Vân Sâm rất nghiêm túc suy nghĩ, lúc gặp chị Đỗ Quyên thì cô nên mặc gì, nên mang theo loại vũ khí nào để được chị Đỗ Quyên khen?
Cô nhìn hồi lâu, tức giận đóng tủ lại.
Những thanh dao mà cô dùng chẳng có cái nào đẹp cả!
Vân Sâm lại đứng trước gương, cởi áo khoác ra, tạo vài tư thế.
Cô rất hài lòng với chiều cao hiện tại của mình, còn có những múi cơ thoắt ẩn thoắt hiện khi cô chuyển động cơ thể…
Sau một lúc, Vân Sâm mặc chiếc áo khoác vào với vẻ mặt vô cảm.
Thân hình đẹp có tác dụng gì chứ, cô chỉ là một đứa gầy còm thôi, để đạt đến mức độ cơ bắp lấp đầy quần áo thì còn khuya.
Chẳng lẽ với thời tiết bây giờ, khi vừa gặp chị Đỗ Quyên cô liền cởi qu@n áo ra, rồi nói một câu:
“Chị Đỗ Quyên, chị mau xem cơ bắp cường tráng của em này!”
Vân Sâm: “…”
Nếu thật sự làm vậy thì hình tượng của cô trong lòng chị Đỗ Quyên nhất định sẽ biến chất thành kẻ bi3n thái!
Vân Sâm cảm khái thở dài một hơi.
Cuối cùng, cô cũng thôi không lo lắng đến chuyện đó nữa, bước ra khỏi phòng.
Ánh mặt trời vừa lên, Hạ Phong Niên đang nằm trên băng ghế trong sân.
Ông đang nhắm mắt nghỉ ngơi, tay cầm chiếc quạt tròn làm bằng chiếc lá to nhẹ nhàng phe phẩy, khói trắng nhè nhẹ bốc lên trong cốc trà trên chiếc bàn bên cạnh.
Vân Sâm quét mắt nhìn người cha già đang rảnh rỗi của mình, ánh mắt dừng lại trên người Hoa Đình.
Hoa Đình đang ngồi xổm ở nơi cách đó khá xa, hai tay đang nắm chặt thứ gì đó, giọng nói nghe như đang rất sốt ruột.
Vân Sâm lập tức đi qua đó.
Lão Vương Bát bị những ngón tay thon dài mảnh khảnh giữ chặt hai bên mai rùa, đầu không ngừng thụt vào lại chui ra, trông rất đau khổ.
Vân Sâm: “Lão Vương Bát bị gì vậy?!”
Hoa Đình nói: “Từ nãy tới giờ, nó đột nhiên trở thành thế này rồi.”
Một người một thành nghiên cứu cả nửa ngày cũng không nghĩ ra Lão Vương Bát đang bị gì.
Lão Vương Bát không thể xảy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền