ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 174. Quyển 4 - Chương 174

Chương 174: Quyển 4 - Chương 174

“Tí tách…”

“Lộp độp…”

Tiếng nước róc rách dừng lại, Vân Sâm đứng trước tượng thành Chi Giang, nửa người chìm trong nước.

Rõ ràng đang ở trong phòng, nước trên mặt đất quá sâu.

Kỷ Lạc Thần đứng ở phía sau cô cách đó không xa.

Mặc dù đứng cách rất gần nhưng Vân Sâm cũng chỉ có thể thấy hình dáng đại khái của tượng thành Chi Giang.

Màn sương trắng mờ ảo bao vây lấy tượng thành Chi Giang.

Tiếng đồ trang sức va vào nhau vang lên, một cô gái thân hình duyên dáng mặc áo hồng bước ra từ trong màn sương.

Chi Giang nói: “Cảm ơn cô đã có lòng đến đây.”

Vân Sâm khẽ lắc đầu nói: “Bây giờ bắt đầu à?”

Chi Giang trả lời: “Đã bắt đầu rồi, Người Câu Khói Sóng chỉ che phủ chỗ của tôi thì không thành vấn đề, nếu xa hơn thì…”

Cô ấy bảo Vân Sâm đi vào màn sương mù quanh tượng thành, chạm vào tượng thành lạnh giá.

Vân Sâm vận chuyển năng lượng: “Chỉ cần làm như vậy đúng không?”

“Ừ, cô chỉ cần làm như vậy là được.” Chi Giang nhìn về phía thanh niên khôi ngô phía sau Vân Sâm, nói: “Lạc Thần, chuyện phối hợp với bên Trà Phủ kia giao cho anh, nếu năng lực của tôi không thể qua mắt được Mẹ Quỷ…”

Vân Sâm kinh ngạc nhìn về phía Kỷ Lạc Thần.

Kỷ Lạc Thần cười ha ha: “Đừng nói mấy câu thế này nữa, nếu tôi đã đồng ý thì trong lòng chắc chắn đã có tính toán, tôi đi đây.”

Anh ta gập ngón trỏ và ngón giữa vào nhau, gập những ngón tay còn lại chỉ vào bên trán sau đó tạm biệt Vân Sâm và Chi Giang.

Tiếng nước róc rách dần xa.

Vân Sâm hỏi: “Vì sao anh ấy cũng phải đi Trà Phủ?”

Chi Giang im lặng một lúc, cô ấy nói: “Tôi cần Lạc Thần đến vùng lân cận của Trà Phủ để xác định vị trí mới có thể kiểm soát phương hướng lan ra chính xác của Người Câu Khói Sóng.

Vẻ mặt Vân Sâm kiên định nói: “Sẽ thành công thôi, anh Kỷ sẽ bình yên vô sự!”

Nụ cười của Chi Giang thoáng nét ưu buồn.

Cô ấy đang lo lắng cho Kỷ Lạc Thần.

*

Điểm dịch chuyển giữa Chi Giang và Trà Phủ sáng lên cùng lúc, khi mọi người vội vã rời khỏi Trà Phủ, một thanh niên nghênh ngang đi vào Trà Phủ.

Kỷ Lạc Thần mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt và quần cộc nhiều màu bước đi một cách ngông cuồng đến vị trí tượng thành Trà Phủ.

Anh ta bước trên mặt đất ẩm ướt, rất nhiều người Trà Phủ kinh ngạc nhìn thoáng qua anh ta.

Có người muốn giữ anh ta lại: “Người anh em, anh đi nhầm hướng rồi, mau trốn đi, đội rút lui ở bên này.”

Kỷ Lạc Thần xua tay: “Không không, tôi không trốn, tôi cảm thấy cuộc sống này quá nhàm chán cho nên tới nơi này theo đuổi k1ch thích.”

Người đang khuyên anh ta: “?”

Đối phương nói thầm một câu “Điên khùng” rồi vội vàng rời đi.

“Người tốt ở Trà Phủ nhiều thật.”

Kỷ Lạc Thần vui vẻ đến ngôi chùa ở lưng chừng núi.

Anh ta vốn tưởng rằng ở đây sẽ không có một bóng người, nhưng vừa mở cửa đã thấy anh em nhà họ Dư đang ngồi trên bậc thang trước chùa, nhàn nhã uống trà cắn hạt dưa.

Hai anh em Trà Phủ có dung mạo giống nhau như đúc, ngoại trừ một người có nốt ruồi trên mặt. Hai anh em họ, một người ngồi bên trái và một người ngồi bên phải Dư Triều Gia và Dư Thanh Hà với vẻ mặt lo lắng.

“Thanh Hà, Gia Nhi, hai người ở đây không giúp được gì, vậy thì ở đây làm gì!”

“Mau rút lui cùng những người khác đi!”

Kỷ Lạc Thần: “Wow, mọi người đang diễn vở

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip