Chương 177: Quyển 5 - Chương 177
Hoa Đình vừa tỉnh dậy thì Vân Sâm và Hạ Phong Niên từ Trà phủ chuyển về.
Hành lý của bọn họ không nhiều, tính an toàn của Hoa Đình vẫn chưa xác định, tạm thời chỉ có hai người bọn họ trở về nơi này ở.
Cùng với một… Dư Triều Gia một khóc hai nháo ba thắt cổ đòi cùng trở về Hoa Đình.
Trong ngôi nhà đá tuy sơ sài nhưng rộng rãi, họ đã dựng lên hai cái lều một lớn một nhỏ.
Vân Sâm ngủ lều nhỏ còn Hạ Phong Niên và Dư Triều Gia cùng ngủ lều lớn.
Sau khi ba người dựng lều xong thì đi ra ngoài thu dọn đồ đạc bên ngoài.
Bây giờ Vân Sâm vẫn chưa phải Thành Quyến Giả của Hoa Đình, không dùng năng lượng tòa thành để sửa chữa các tòa nhà được.
Bọn họ bận rộn bên ngoài ngôi nhà, nhân tiện tưới một ít nước lên mặt đất khô cằn để giữ cho mặt đất luôn ẩm ướt.
Làn sương trắng chầm chậm trải rộng khắp Cửu Châu.
Cách một bức tường, đôi mắt hạt đậu của tượng thành Hoa Đình đang nhìn chằm chằm vào đồ trang trí mới trong phòng, lúng liếng đảo quanh.
Dây leo lặng lẽ vươn cái đầu nhỏ ra, nhìn trái nhìn phải, thấy không ai chú ý đến mình thì lập tức chạy đến bên lều nhỏ.
Cành cây rất có óc sáng tạo, làm nở hoa xung quanh cột chống của căn lều nhỏ.
So với sự đơn sơ bên ngoài lều lớn thì lều nhỏ có vẻ đặc biệt xa hoa.
Dư Triều Gia là người yếu ớt nhất, cho nên là người đầu tiên vào nhà nghỉ ngơi, nhìn thoáng qua đãi ngộ khác biệt của lều trại, anh ta bất mãn nói: “Hoa Đình, chúng ta cũng là bạn tốt, sao anh không làm nở hoa cho tôi vậy?”
Đôi mắt hạt đậu của tượng thành nhìn chằm chằm vào Dư Triều Gia một hồi.
Sau đó, vô cùng không tình nguyện mà lề mề vươn ra một cành cây.
Xoẹt…
Một đóa hoa nhỏ ỉu xìu nhét vào tay Dư Triều Gia.
Dư Triều Gia: “…”
Vân Sâm và Hạ Phong Niên vừa vào nhà đã nhận thấy bầu không khí có chút cứng ngắc, Dư Triều Gia ngồi xổm trong góc tường của đống đổ nát mà vẽ vòng tròn.
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Vân Sâm không hiểu, cô lau sạch bụi trên tay rồi truyền năng lượng cho Hoa Đình.
Cành cây thân mật quấn quanh đầu ngón tay cô, giống như một chú chó nhỏ dính người.
Hạ Phong Niên ngồi trong lều, xé miếng thịt trong tay ném cho Lão Vương Bát ăn.
Trong hai ngày qua, sau khi Vân Sâm truyền năng lượng cho Hoa Đình xong thì tượng thành đã cao hơn rất nhiều.
Vân Sâm nhìn độ cao, khoảng một mét mốt.
Hoa Đình đã trở lại cấp bậc tòa thành nhỏ.
“Anh có thể nói chuyện được chưa?”
Không khí nhẹ nhàng chuyển động, bên tai Vân Sâm, Hạ Phong Niên và Dư Triều Gia xuất hiện vài âm tiết không thành điệu.
Dư Triều Gia hơi kinh ngạc.
Tình huống của Hoa Đình quả thật không giống với các ý thức tòa thành khác, khi anh em Trà Phủ còn là tòa thành nhỏ đã lưu loát mắng chửi người khác rồi.
Đôi mắt hạt đậu của tượng thành hình nụ hoa tràn ngập mất mát.
Vân Sâm vỗ vỗ anh, nói: “Không sao đâu, em dạy anh phát âm, chúng ta vẫn giống như trước đây, bắt đầu học ghép âm…”
Cành cây quấn quanh cổ tay người đang nói chuyện dịu dàng với anh.
Vân Sâm cảm thấy có một luồng năng lượng tòa thành đang yêu cầu được tiến vào cơ thể của cô.
Đây là… phản ứng năng lượng khi ý thức tòa thành lựa chọn Thành Quyến Giả.
Cô không kháng cự, tùy ý để luồng năng lượng tòa thành kia tiến vào cơ thể của mình.
Sau tai
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền