ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 178. Quyển 5 - Chương 178

Chương 178: Quyển 5 - Chương 178

Hai con mắt hạt đậu màu xanh nhìn chằm chằm vào mọi người vô cùng có khí thế.

Lão Vương Bát đang nằm cạnh nồi nước sôi trên bếp, với thái độ “Nếu mấy người lại gần tôi thì tôi sẽ lập tức nhảy vào nồi này để mấy người cùng toang luôn”.

Vân Sâm là người gần với Lão Vương Bát nhất.

Cô vẫn đang chìm trong suy nghĩ không thể tưởng tượng được rằng trong cơ thể Lão Vương Bát lại chứa mảnh vỡ tượng Cửu Châu.

Phía sau cô là Bùi Sinh Âm và một vài đội chuyên nghiệp đến từ Thần Kinh, họ rất giỏi xử lý những tình huống bất ngờ như thế này.

Nhưng theo như cách nói của đội này thì…

Lão Vương Bát đã nuốt mảnh vỡ tượng Cửu Châu, không còn có thể nhìn nó như cách nhìn những con vật bình thường nữa.

Lão Vương Bát rất tinh tường.

Họ vừa đi tới định bắt nó nhưng hóa ra tên có vẻ ngoài lười biếng này lại cực kỳ nhạy cảm.

Khi người trong đội định đến gần để bắt nó, nó đã dang rộng bốn chân ngắn của mình ra rồi chạy thật nhanh.

Trên đường nó chạy gần như xuất hiện dư ảnh.

Lão Vương Bát hiểu rất rõ con người coi trọng nó đến mức nào, nó còn biết dùng chính mình để uy hiếp con người như thế nào.

Thế là cảnh tượng này xảy ra.

Một nhóm người và Lão Vương Bát đang giằng co trước cái nồi.

Đầu của Lão Vương Bát không lớn, so với những con rùa sống lâu khác thì thậm chí còn nhỏ đến mức nực cười.

Với kích thước như vậy nếu rơi vào nồi lớn trong thời gian ngắn chắc chắn sẽ chín rục luôn.

Không ai biết Lão Vương Bát có quan hệ như thế nào với mảnh vỡ tượng Cửu Châu mà nó đã nuốt, nếu Lão Vương Bát xảy ra chuyện gì thì mảnh vỡ tượng Cửu Châu cũng sẽ gặp vấn đề…

Một thành viên trong đội nghiến răng nghiến lợi nói: “Ai lại đun một nồi nước ở đây vậy? Nếu mảnh vỡ tượng Cửu Châu…”

Dư Triều Gia vừa mới biết được tình hình liền không vui: “Tôi nấu đó rồi sao? Trước khi đến mọi người cũng đâu có nói cho tôi biết tình hình, nếu muốn đổ lỗi cho tôi về tất cả những chuyện này thì đó gọi là áp đặt đạo đức và chuyển giao trách nhiệm!”

“Anh Dư bình tĩnh lại đã, có một số chuyện thực sự không nên nói ra.”

Bùi Sinh Âm lạnh lùng liếc nhìn người vừa nói chuyện, người này lập tức im lặng, nói: “Xin lỗi, vừa rồi tôi giận quá mất khôn.”

Dư Triều Gia ăn mềm không ăn cứng*, thái độ của đối phương rất tốt khiến anh ta cảm thấy vừa rồi mình mới là người làm ầm ĩ, vô cùng xấu hổ.

“Ai da, cũng do lỗi của tôi, tự nhiên đi đun nồi nước đó làm gì không biết. Tôi thật sự xin lỗi vì đã can thiệp vào công việc của anh.”

“Anh nói gì vậy, không thể trách anh được, thật sự không thể trách anh. Trước khi chúng tôi đến nên trao đổi với anh mới đúng.”

Hai người bắt đầu xin lỗi nhau.

Bùi Sinh Âm: “…”

Giữa những tiếng xin lỗi, Vân Sâm chậm rãi cúi người xuống.

Lão Vương Bát bị tiếng cãi vã phía sau hấp dẫn lực chú ý, đôi mắt đậu lúc nhìn chằm chằm vào Vân Sâm, lúc sau lại nhìn phía sau.

Dần dần, tầm nhìn của nó dừng ở phía sau nhiều hơn.

Như muốn nói: “Cái thể loại ngu ngốc gì thế này?”

Sau khi Lão Vương Bát lại nhìn đi chỗ khác, Vân Sâm lập tức duỗi hai tay ra!

Dùng bàn tay đang đeo găng cầm vào mai rùa!

Vân Sâm dùng năm ngón tay nắm chặt Lão Vương Bát rồi đưa nó cho Bùi Sinh Âm.

Cô thấp giọng cầu xin: “Nếu có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip