Chương 190: Quyển 5 - Chương 190
Trung Châu.
Vân Sâm đang ngồi trên chiếc ghế đẩu phía trước tượng thành Trung Châu, nhìn từ xa trông giống như đang ngồi xổm trước tượng thành, tư thế hơi khó coi.
Cô tháo chiếc găng tay bên tay trái ra, kỹ càng xem xét, vừa cởi ra được một lúc lại mang vào rồi lại cởi ra.
“Tay không thoải mái à?”
Giọng nói mang theo ý cười của Trung Châu xuất hiện, anh ấy đeo một chiếc mặt nạ che gần hết khuôn mặt, chỉ có thể nhìn thấy khóe miệng của anh ấy nhếch lên khá cao.
“Hơi ngứa ạ, giống như bị côn trùng cắn vậy, nhưng lại không nhìn thấy vết thương.”
Vân Sâm tùy ý nói vài câu, cô ngẩng đầu nhìn về phía tượng thành Trung Châu cao lớn.
Tượng thành như cuộn giấy không ngừng từ từ mở ra, lại từ từ khép lại.
Khi cuộn giấy hoàn toàn mở ra, Vân Sâm tròn mắt nhìn chằm chằm.
Trong đáy mắt cô phản chiếu hư ảnh như màu mực lơ lửng bên trên cuộn giấy, đó giống như là….
“Một tấm bản đồ.” Hai tay Trung Châu đặt sau lưng, cười tít mắt nói: “Đây là tôi, sau khi Thiên Hồ và Tam Tương đều trở thành tòa thành siêu lớn, trên người tôi xuất hiện năng lực mới.”
“Hôm nay tôi mới tỉa tót lại cho nó đấy.”
Vân Sâm bỗng nhiên tỉnh ngộ: “Chú Trung Châu, chú gọi cháu sang đây chính là để cho cháu nhìn thấy năng lực mới của chú à? Nó có tác dụng gì vậy ạ?”
Khóe mắt Trung Châu giật giật vài lần. Chú, lại là chú!
Rõ ràng anh ấy đã đề nghị Thần Kinh gọi Vân Sâm là em dâu rồi, tại sao Vân Sâm vẫn gọi anh ấy là chú chứ, trực tiếp gọi anh là Trung Châu cũng được, chữ dư thừa phía trước để làm gì chứ…
Trung Châu đau lòng thở dài một tiếng, anh ấy đã lười đến mức chẳng thèm chỉnh lại cách xưng hô của Vân Sâm với anh nữa.
Anh ấy nói: “Đây là cuộn tranh sông núi của Cửu Châu, có được nó, cho dù không có con đường dịch chuyển thì cũng có thể đi thẳng đến bất kỳ tòa thành nào ở Cửu Châu.”
Biểu cảm của Vân Sâm trở nên nghiêm túc: “Bách Việt cũng được ạ?”
Trung Châu gật đầu: “Bách Việt cũng được.”
Vân Sâm dò hỏi: “Chú có cần cháu xuất phát ngay bây giờ không?”
Ánh mắt Trung Châu nhìn về phía cánh tay của Vân Sâm, khi cô nhận ra thì anh ấy lập tức chuyển ánh nhìn, anh ấy cười nói: “Không cần vội như vậy, vẫn chưa đến lúc. Chu Nguyên cũng cần chút thời gian, cứ để cho Bách Việt nơm nớp lo sợ thêm vài ngày nữa đi.”
Cũng có những lúc Vân Sâm đặc biệt không thể hiểu nổi ba ý thức tòa thành là Trung Châu, Chu Nguyên và Thần Kinh rốt cuộc đang nghĩ gì nữa.
Bọn họ giống như những nhóm nhỏ trung học mà chị Đỗ Quyên đã nhắc đến, thường hay tụ tập lại thì thầm to nhỏ với nhau, chỉ nói đến bí mật trong nhóm nhỏ, có những chuyện hoàn toàn không nói cho các ý thức tòa thành khác biết.
Vừa hỏi bọn họ, câu trả lời nhận được đều là: Vẫn chưa đến lúc.
Vân Sâm hỏi: “Vậy cháu tới đây là cần làm gì ạ?”
“Hừm…” Trung Châu nghiêng đầu, suy nghĩ một lát: “Ôn lại chuyện cũ với tôi không?”
Vân Sâm: “…”
Trung Châu: “Tối nay ở lại ăn bữa cơm đi, Tiểu Mạnh rất lo cho em, nhưng lão già Hạ kia không cho Tiểu Mạnh đi thăm em. Bên ngoài lạnh lắm, vào phòng ông ấy đợi trước đi vậy, ông ấy trở về hơi trễ.”
Vân Sâm đồng ý, đi bên cạnh Trung Châu.
…
Buổi tối, Mạnh Nhiên Lâm trở về phòng của mình.
Ông ấy nhìn thấy Trung Châu đang ngồi bên trong với tư
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền