Chương 191: Quyển 5 - Chương 191
Sau khi Vân Sâm rời khỏi cô bé, đã dùng năng lượng để ẩn mình khỏi tránh khỏi cơn thủy triều ma quỷ cuồn cuộn.
Cô chưa đi được vài bước đã nhìn thấy tượng thành cao lớn của Bách Việt trong làn sương mù.
Ánh sáng của tượng thành Bách Việt đang mờ dần, đã đang đứng trên ranh giới sắp rơi vào ngủ sâu, nhưng anh ấy vẫn đang cố gắng thử tỏa ra hơi thở tòa thành, tất cả sự chú ý đều đang tập trung lại chỗ này.
Vân Sâm bước đến bên cạnh đối phương, cô đặt tay trái lên tượng thành.
Một giọng nói yếu ớt đột nhiên vang lên bên tai.
“Cô là ai?”
“Thành Quyến Giả của Hoa Đình.” Vân Sâm hơi nghiêng đầu cho đối phương xem dấu ấn Thành Quyến Giả đang phát sáng phía sau tai.
Bách Việt dùng chút sức lực cuối cùng để nói với giọng điệu mỉa mai: “… Chậc, vậy mà lại là Thành Quyến Giả của cậu ta.”
Vân Sâm biết rằng đây không phải là thời điểm thích hợp để thỏa mãn trí tò mò, khi cô giải thích bản thân không chỉ có thân phận là Thành Quyến Giả, móng tay trên bàn tay trái của cô chuyển sang màu đỏ thẫm khó tả.
Các đầu ngón tay từ từ phát ra ánh sáng đỏ của năng lượng.
Khi ánh sáng đỏ đó đó sắp chạm đến tượng thành Bách Việt…
“Tay không thoải mái à?”
“Thực ra có thể dùng những cách khác, từ từ loại bỏ những bộ phận bị mục nát…”
Lời nói của Trung Châu đột nhiên vang lên trong đầu.
Trung Châu sẽ vô duyên vô cớ mà nói những lời như vậy sao?
Có lẽ giống như chuyện Hạ Phong Niên nhắc nhở bọn họ trong cơ thể của Lão Vương Bát có mảnh vỡ tượng Cửu Châu, Trung Châu cũng đang muốn nhắc nhở cô điều gì đó.
Tay cô có vấn đề? Cơ thể cô có vấn đề? Năng lượng của cô có vấn đề? Hay là do cô đã suy nghĩ quá nhiều?
Vào thời điểm này, suy nghĩ nhiều không phải chuyện xấu gì, làm bất cứ việc gì cũng phải cẩn thận.
Dây leo của Hoa Đình trong nháy mắt đã di dời được toàn bộ người dân Bách Việt, các khu vực khác của Bách Việt cũng không có quá nhiều thương vong, khu vực nhiều nhất là khu vực mà Vân Sâm xuất hiện lại, tình hình tốt hơn nhiều so với dự liệu của bọn họ.
Tình hình hiện tại của Bách Việt nói một cách tương đối thì không nghiêm trọng đến mức phải lập tức bổ sung thêm năng lượng.
Dùng đá năng lượng để bổ sung năng lượng cho anh ấy cũng được rồi…
Ánh sáng đỏ trên đầu ngón tay của Vân Sâm tắt dần, trâm ngọc trên đầu sáng lên, cô liên lạc với Hoa Đình: “Anh có thể chống đỡ được bao lâu?”
“Với lực tấn công hiện tại của ma quỷ thì đến khi trời sáng cũng không thành vấn đề.” Năng lượng tòa thành tích lũy của Hoa Đình nhiều hơn các tòa thành khác, bên cạnh anh có hai viên đá năng lượng hình người.
Vân Sâm nói: “Vậy phiền anh chuyển một ít đá năng lượng hoặc gọi bố qua đây để bổ sung năng lượng cho Bách Việt nhé.”
Hoa Đình lập tức dùng dây leo để mang đá năng lượng dự trữ có sẵn ở các tòa thành đến và cả gương mặt không hiểu gì của Hạ Phong Niên.
Sau khi mang cả người và đồ đến, Hoa Đình mới hỏi: “Cơ thể em vẫn chưa hồi phục hoàn toàn à?”
Anh nghĩ đến Vân Sâm trước khi ngủ sâu cũng đã truyền cho anh đến được một nửa năng lượng, đột nhiên cơ thể không ổn, trong lòng anh không tránh khỏi cảm thấy lo lắng.
“Trời sáng rồi hẵng nói.” Trước khi cúp điện thoại, Vân Sâm hỏi vài câu: “Trung Châu chú ấy… có tài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền