ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 192. Quyển 5 - Chương 192

Chương 192: Quyển 5 - Chương 192

Hoa Đình và Bách Việt cậu một câu tôi một câu, bọn họ đã cãi nhau hơn một tiếng đồng hồ, trong lúc này mấy từ dùng để chê bai ngoại hình của đối phương không hề bị lặp lại.

Hạ Phong Niên lại có thêm một ấn tượng mới với người tình bé nhỏ của con gái ông, may thay bình thường Hoa Đình không bao giờ cãi lại ông, chỉ với cái khí thế này, ông nghe được vài câu thì sẽ xắn tay áo lên đấm cho tòa thành một trận.

Vân Sâm không ngờ rằng hai ý thức tòa thành lại có thể cãi nhau ầm ỹ như thế này, cô ấn chặt hai bên thái dương, bất lực hét lên.

“Hoa Đình, đừng cãi nữa.”

Hoa Đình lập tức dừng lại, dây leo đang rủ xuống Bách Việt ngoan ngoãn nép vào bên cạnh Vân Sâm, dường như ý thức tòa thành miệng lưỡi trơn tru lúc nãy chỉ là ảo giác.

Cho dù Bách Việt có khiêu khích như thế nào, Hoa Đình cũng đều không để ý đến anh ấy nữa.

Bách Việt kinh sợ, từ lúc nào Hoa Đình lại biến thành một đứa trẻ ngoan như vậy rồi?

Ngày càng có nhiều viên đá trắng tích tụ xung quanh tượng thành của anh ấy, Vân Sâm và Hạ Phong Niên đã đặt một loạt đá năng lượng mới lên đó.

Hạ Phong Niên không truyền năng lượng cho Bách Việt, bây giờ những chuyện của Cửu Châu mà ông có thể không can thiệp thì ông sẽ cố gắng hết sức để không nhúng tay vào.

Bách Việt muốn tiếp tục cãi nhau với Hoa Đình, nhưng Hoa Đình vẫn phớt lờ anh ấy, anh ấy khịt mũi hừ lạnh, dồn mọi sự chú ý vào Vân Sâm.

Bách Việt muốn hỏi Vân Sâm làm cách nào lại huấn luyện Hoa Đình ra được như vậy.

Giây tiếp theo, anh ấy đã đứng trên đỉnh núi dốc thẳng đứng được bao phủ bởi sương mù, trước mặt là một đình đá trên dòng suối đang chảy róc rách.

Trong đình đá có vài ý thức tòa thành đang đợi anh ấy.

Bạch Việt cụp mắt xuống, bình tĩnh đưa tay ra, hai cánh tay này trắng sứ như ngọc.

Anh ấy lại chậm rãi đi đến bên bờ suối, không đợi anh ấy tự tán thưởng vẻ đẹp của mình, trong đình đá truyền đến tiếng hét chói tai.

“Ai yo, Bách Việt, sao anh lại giống với Hoa Đình vậy chứ, vừa đến đình Thương Lãng của anh em chúng tôi là phải nhìn xem dáng vẻ của mình trông như thế nào trước rồi.” Anh em Trà Phủ cạn lời.

Trên gương mặt của anh trai Trà Phủ hiện rõ chữ chê to tướng, anh ấy nói: “Thật chẳng hiểu nổi hai người, rõ ràng là ý thức tòa thành mà còn để ý đến tướng mạo của mình như vậy, đến tòa thành cũng phải làm màu mè hoa lá hẹ dữ vậy.”

Bách Việt mất hứng với việc tán thưởng vẻ đẹp của bản thân, anh ấy vừa liếc mắt đã nhìn thấy Hoa Đình đang ngồi cạnh anh em Trà Phủ, chốc lát đã hóa thân thành một con chim khổng tước đực tràn đầy ý chí chiến đấu.

Anh ấy lấy chiếc quạt gấp treo ở bên hông xuống, tiêu sái mà phe phẩy, nét mặt đầy phong tình, khi bước lên tính so sánh vẻ đẹp thì Thần Kinh lãnh đạm nói: “Ngồi xuống.”

Động tác của Bách Việt như bị đóng băng, ngoan ngoãn ngồi xuống.

Trung Châu học theo dáng vẻ anh em Trà Phủ khoác lên người Hoa Đình, một tay đặt lên vai của Chu Nguyên, nhỏ giọng nói: “Thần Kinh dữ thật đấy.”

Chu Nguyên thu lại ánh mắt, nhìn chằm chằm vào Trung Châu và cánh tay đang đặt trên người mình một lúc, sau đó lặng lẽ lấy cánh tay đang đặt trên người mình xuống, ngồi cách xa Trung Châu hơn một chút.

Trung Châu: “…”

Thần Kinh ở

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip