ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 57. Quyển 2 - Chương 57

Chương 57: Quyển 2 - Chương 57

“… Cho nên chú chính là Mạnh Nhiên Lâm mà cháu đã nói à?”

Chú Mạnh nghe nói trên kẽ tóc của ông ấy có dấu ấn của Thành Quyến Giả, ánh mắt hơi kinh ngạc, hiển nhiên không ngờ mình thực sự là Thành Quyến Giả của Trung Châu.

Chú Mạnh hỏi: “Có thể đây chỉ là một hình xăm, chứ không phải dấu ấn của Thành Quyến Giả mà cháu nói.”

Vân Sâm và chị em nhà họ Dư đồng thời phủ nhận.

Thành Quyến Giả và ý thức tòa thành chỉ cần nhìn thoáng qua dấu ấn của Thành Quyến Giả là có thể xác định được ngay.

Vân Sâm có rất nhiều câu hỏi muốn hỏi Mạnh Nhiên Lâm.

Cô chẳng thể nào có được câu trả lời.

Chú Mạnh trước mặt là Mạnh Nhiên Lâm, lại không phải là Mạnh Nhiên Lâm. Chú ấy đã không còn nhớ những gì đã xảy ra khi mình là Mạnh Nhiên Lâm, chỉ có ký ức về việc trải qua vài năm ở Trà Phủ và bản năng cơ thể ban đầu của mình.

Cô hỏi Mạnh Nhiên Lâm rằng liệu có khả năng khôi phục lại trí nhớ của ông ấy hay không.

Dư Thanh Hà nói: “Chuyện này rất khó chắc chắn được. Lúc đó chú Mạnh bị chấn thương sọ não nặng, việc hồi phục ý thức khi tỉnh dậy đã là một điều kỳ diệu… Chú ấy có thể đột ngột khôi phục trí nhớ vào một ngày nào đó, cũng có khả năng trong suốt quãng đời còn lại cũng không thể khôi phục được.”

Vân Sâm khẽ thở dài một hơi, cảm giác tiếp xúc từ trên đỉnh đầu lập tức khiến cô dại ra.

Bàn tay to lớn nhẹ nhàng vuốt ve tóc cô, cô nghe chú Mạnh nói: “Cô bé nhà người ta cứ thở dài hoài thì lớn lên không cao nổi đâu. Nếu có thời gian thì cháu có thể kể cho chú nghe những chuyện về quá khứ, có lẽ sẽ gợi cho chú nhớ ra một chút ký ức… Chắc cháu biết những chuyện trước đây của chú mà phải không, nhìn dáng vẻ của cháu khiến chú thấy rất quen thuộc.”

Vân Sâm gật đầu, cô gọi một tiếng “Chú Mạnh”, không biết nên dùng thái độ gì để đối diện với đối phương.

Hoa Đình đột ngột lên tiếng, anh nói bằng một giọng mà chỉ vài người ở đây có thể nghe thấy.

“Dấu ấn của Thành Quyến Giả vẫn còn, Trung Châu vẫn chưa ngủ say.”

Vân Sâm thắc mắc: “Rõ ràng chị Đỗ Quyên đã nói chị ấy nhìn thấy Trung Châu chìm vào giấc ngủ say rồi kia mà.”

Dư Triều Gia đoán: “Chẳng lẽ là Trung Châu đã tự chừa một đường thoát cho mình?”

Những suy đoán lung tung của họ là vô ích, họ không thể giúp gì được cho những chuyện đã xảy ra với Trung Châu.

Cho dù ngồi xe trước tận thế để di chuyển thì Trung Châu cũng phải cách Hoa Đình và Trà Phủ sáu, bảy tiếng đồng hồ, đây còn là một khu vực nào đó ở Trung Châu trước kia.

Trung Châu có một lãnh thổ rộng lớn, họ không biết bản chính tượng thành của ý thức Trung Châu ở đâu.

Chỉ có duy nhất hai người biết.

Mọi người đổ dồn ánh mắt vào Vân Sâm và chú Mạnh.

Vân Sâm được Trung Châu dịch chuyển đến nơi này, trước đó chưa từng rời khỏi Trung Châu, cũng không biết rõ vị trí địa lý cụ thể của Trung Châu.

Chú Mạnh thì hay rồi, không thể nhớ bất cứ điều gì.

Vân Sâm chỉ có một ấn tượng về Trung Châu, nơi cô đã sống trước đây là ở đó có rất nhiều bức tường.

“Này, tôi nói mấy người… Mấy người tìm chúng tôi đến làm việc, bản thân đừng có ở đó lười biếng!”

Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn bọn họ, tại chỗ xây nhà, Tần Hảo Hảo đang đứng trên cao chống nạnh, tức

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip