ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 58. Quyển 2 - Chương 58

Chương 58: Quyển 2 - Chương 58

“Là sao?”

“Anh không biết.”

Ở vùng đất khô cằn văn hóa, một người và một tòa thành mắt to trừng mắt nhỏ, suy nghĩ mãi cũng không đoán ra được ý nghĩa trọn vẹn, bọn họ chỉ đành ra ngoài cầu cứu người có văn hóa.

Dư Triều Gia rất có tinh thần là một người chủ nhà, anh ta dọn bàn ghế rồi rót nước, phục vụ nhóm người của Trà Phủ rất tận tình.

Anh ta đang rót nước cho Tần Hảo Hảo.

Nhìn thấy cô gái và dây leo đi ra khỏi nhà, anh ta đặt bình nước vào tay Tần Hảo Hảo rồi hỏi: “Tài năng tòa thành của Hoa Đình là gì vậy?”

“Phiêu bạt.”

Nghe xong hai chữ này thì không có câu giải thích nào khác.

Chị em nhà họ Dư nhớ lại một chuyện, khi Trà Phủ vừa mới xuất hiện tài năng tòa thành, bọn họ chỉ ném cho chị em anh ta ba chữ “Rồng gặp mây”.

Mới nghe tên, họ cứ tưởng đây là chức năng thời tiết như “Mây, mưa, sương mù”, nhưng không ngờ cuối cùng lại là chức năng liên lạc và ngăn chặn liên lạc.

Tài năng tòa thành không thể sử dụng khi vừa xuất hiện, nó cần ý thức tòa thành tìm hiểu, làm quen và nắm bắt đến khi có thể sử dụng nó một cách thuần thục.

Dư Triều Gia nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Vân Sâm, anh ta xua tay nói: “Đừng nhìn tôi, văn học thì tôi chỉ biết tứ đại danh tác, tôi cũng chỉ biết lịch sử kiến trúc ở phía Đông của Cửu Châu và những câu chuyện đằng sau đó mà thôi.”

Vân Sâm và Tòa Thành Nát bị sốc.

Dư Triều Gia là người có hiểu biết sâu rộng nhất mà họ quen, anh ta cũng không biết sao?

“Nghĩ về ngày hôm đó mà thấy hận vô cùng, gia đình loạn lạc, sản nghiệp cũng không còn, phiêu bạt đây đó không có điểm đến, nước ở nơi xa, núi muôn trùng khơi, trích từ tác phẩm Ngô Đồng Vũ*. Đại khái ý nghĩa của phiêu bạt là rong ruổi đây đó, hành tung luôn bất định.”

Người nói là Tần Hảo Hảo, cô ấy cao, làn da rám nắng. Khi mọi người nhìn về phía cô ấy, mặt cô ấy ửng đỏ: “Tôi đã từng đọc qua khi tôi đọc sách ngoại khóa hồi cấp hai.”

Vân Sâm chân thành cảm ơn cô ấy.

Tần Hảo Hảo xua tay nói không cần.

Vân Sâm và Tòa Thành Nát suy nghĩ, tài năng tòa thành như thế thì rốt cuộc sẽ là gì, Dư Triều Gia cũng vui vẻ thảo luận với hai người họ.

Dư Thanh Hà liếc nhìn bầu trời rồi ngắt lời họ và nói: “Không ngờ thời gian tới giúp đỡ Hoa Đình lại trôi qua nhanh như vậy. Nếu Hoa Đình đã trở thành tòa thành trung bình, trong hang động tạm thời cũng không có động tĩnh gì khác, vậy thì bọn chị sẽ quay về trước đây.”

Trà Phủ đến để giúp đỡ, chỉ vì để Hoa Đình trở thành tòa thành trung bình.

Vân Sâm hỏi: “Em nên báo đáp mọi người thế nào đây?”

Cô nhớ trong tay không có đá năng lượng mới, cũng không biết có thể tặng Trà Phủ cái gì, cho nên nói sơ qua về tình huống hiện tại của Hoa Đình.

Khóe mắt Dư Thanh Hà hơi nhướng lên, cô ấy thế này khiến cho sự dịu dàng của mình bớt đi vài phần, có chút thông minh lanh lợi: “Chị không cần báo đáp bằng vật chất, hứa với chị một chuyện là được.”

Lời hứa? Về mặt vật chất cụ thể mà nói thì thứ nhìn không thấy, sờ không được này cũng có thể coi là báo đáp à?

Vân Sâm và Tòa Thành Nát rất ngạc nhiên.

Dư Thanh Hà dường như nhìn ra suy nghĩ của cô và nói: “Lời hứa có đáng giá hay không còn tùy thuộc vào người đã hứa…

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip