ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 59. Quyển 2 - Chương 59

Chương 59: Quyển 2 - Chương 59

Sau nhiều lần thử nghiệm, Vân Sâm và Tòa Thành Nát cũng đã xác định được rằng năng lượng của tòa thành có thể khiến dây leo lơ lửng trong không trung, nhưng cũng chỉ có thể khiến chúng lơ lửng mà thôi.

Khi dây leo lơ lửng trên không, Tòa Thành Nát có thể sử dụng năng lượng tòa thành để điều khiển dây leo trôi nổi theo bất kỳ phương hướng nào.

Trong trường hợp truyền năng lượng tòa thành liên tục, dây leo có thể luôn ở trạng thái lơ lửng.

Nếu sau khi dây leo lơ lửng mà không truyền năng lượng tòa thành vào, thì tùy theo kích thước và trọng lượng của dây leo mà thời gian lơ lửng sẽ khác nhau.

Hầu hết dây leo của Tòa Thành Nát đều ẩn dưới lòng đất, số lượng rất nhiều, bao phủ phân nửa diện tích của Hoa Đình ban đầu.

Rễ dây leo ăn sâu vào lòng đất, hòa quyện với vùng đất thành một, không thể tách khỏi mảnh đất này.

Vân Sâm ngồi xổm trên mặt đất, cô ngẩng đầu lên nhìn về phía tượng thành của Tòa Thành Nát.

Hai người đều không dám nghĩ đến khả năng đó.

Vân Sâm ngập ngừng hỏi: “Anh có nghĩ giống tôi không?”

Hoa Đình nói một cách không chắc chắn: “Anh thấy suy nghĩ của anh có hơi kỳ lạ.”

Vân Sâm đứng dậy, với sự ăn ý ngầm giữa cô và Tòa Thành Nát thì hai người chắc chắn có cùng suy nghĩ.

Cô nói: “Chúng ta nói ra cùng lúc đi.”

“Em/Anh có thể lơ lửng trên không không?”

Nói xong thì cả hai người đều cười ngây ngốc.

Sao có thể được chứ… Không được, nhất định phải thử!

Lỡ như mèo mù vớ được cá rán*, tài năng của Tòa Thành Nát thật sự là như vậy thì sao?

Họ nói thử là liền thử ngay.

Bản thân Hoa Đình cũng không biết cách cụ thể để sử dụng tài năng tòa thành. Anh không thể để Thành Quyến Giả sử dụng tài năng tòa thành của mình giống với ý thức Trà Phủ được.

Anh truyền năng lượng tòa thành vào dây leo dưới lòng đất.

Trọng lực không còn thể hiện trên dây leo trong nhà, chúng lơ lửng trong không khí, như thể đang treo mình trên những cành cây vô hình.

Mặt đất chấn động nhẹ.

Biên độ rung chuyển càng lúc càng lớn, đến nỗi các ngôi nhà và cây cối trên mặt đất cũng rung chuyển theo.

Niệm An đột nhiên sủa lên, tứ chi và đầu của Lão Vương Bát đều rút vào trong mai rùa. Dư Triều Gia, Tần Hảo Hảo và chú Mạnh đang nghỉ ngơi trong phòng cũng vội vã chạy ra bên ngoài.

Trên mặt đất đang rung chuyển dữ dội, họ ngẩng đầu nhìn thì thấy một đàn chim sợ hãi bay nhanh trên bầu trời xanh, bên tai nghe loáng thoáng tiếng gầm thét hoảng sợ của những con vật bên ngoài bức tường.

Mắt họ nhìn xuống khoảng sân, cảnh tượng mà họ nhìn thấy tuyệt vời không gì sánh được.

Dây leo thường nằm rải rác ở các góc trên mặt đất đang lơ lửng trong không trung, thỉnh thoảng chúng chạm vào người bọn họ thì sẽ lịch sự rút lui, đầu cành khẽ vươn lên như đang chào hỏi, sau đó sẽ trôi lơ lửng sang bên cạnh.

Như thể sau một giấc ngủ thì bọn họ đã đi đến một thế giới khác – một nơi bị mất trọng lực.

“Xảy… xảy ra chuyện gì vậy?”

Dư Triều Gia muốn gõ cửa ngôi nhà đá.

Chỗ đứng của anh ta không vững, mặt đất rung chuyển dữ dội, khi anh ta chuẩn bị ngã xuống thì được chú Mạnh và Tần Hảo Hảo đỡ lấy.

Một trong những mục đích mà cả hai ở lại cũng là để chăm sóc cho Dư Triều Gia.

Trước khi họ gõ cửa, mặt đất ngừng rung chuyển, lại là cảm giác rơi xuống với tốc độ cực

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip