ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 71. Quyển 2 - Chương 71

Chương 71: Quyển 2 - Chương 71

Sau khi Vân Sâm và Hoàng Hưng kết thúc buổi tập, người họ đổ đầy mồ hôi và quay trở lại sân.

Trương Vĩnh Phúc đứng thất thần trong sân cùng với dây leo treo trên mái hiên trên đầu.

Bên tay trái của ông ta là một con gấu đen cười ngây ngô với một đường trắng trên ngực, giống như một chiếc áo len cổ chữ V.

Bên phải là một con gấu nâu với khuôn mặt nghiêm nghị có một vòng tròn màu trắng quanh cổ, như thể nó đang đeo một chiếc vòng cổ màu trắng.

Khi Vân Sâm nhìn thấy con gấu nâu quen thuộc thì cô đã rất ngạc nhiên, đây không phải là Tư Quy à?

Trương Vĩnh Phúc cười không nổi: “Giới thiệu với mọi người đây là hai con chó con chú mới nuôi, con màu nâu được gọi là Người Chết và con màu đen được gọi là Ma Lười.”

“Chúng là món quà mà ý thức tòa thành tặng cho chú, chú rất vui, thực sự cảm thấy yêu thích và vinh dự. Cảm ơn ý thức tòa thành đã thực hiện ước mơ của chú, cuối cùng chú cũng có thể nuôi được chú chó ngao Tây Tạng.”

Hoa Đình ngập ngừng muốn nói đó là Tư Quy và Lam Quế*.

Anh luôn cảm thấy những lời Trương Vĩnh Phúc nói là đang mắng mình, nhưng cảm xúc mà anh cảm nhận được từ đối phương quả thực là cảm động và có chút bất lực.

Tiền Cao Phi nghe thấy động tĩnh bên ngoài ngôi nhà nên tò mò đi ra khỏi nhà.

Đúng lúc chú ấy nghe thấy mấy lời này của Trương Vĩnh Phúc thì ôm bụng cười.

Tiếng cười rất dễ lây lan, Vân Sâm và Hoàng Hưng cũng thấy rất buồn cười, hai người họ không nhịn được mà cười rộ lên.

Cả tòa thành tràn ngập tiếng cười của bọn họ.

Nghe thấy tiếng cười của con người, Hoa Đình cũng trở nên rất vui vẻ.

Tượng thành bên trong ngôi nhà dần được nhuộm một màu cam nhạt tượng trưng cho sự ấm áp.

Trong phút chốc, cây cối xanh tươi trên mặt đất trở nên xum xuê hơn, cây trồng trên ruộng đồng loạt vươn lên cao, nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được sự thay đổi.

Vân Sâm và những người khác đều ngạc nhiên.

Ý thức tòa thành còn có bao nhiêu khả năng thần kỳ mà họ không biết thế.

Thì ra khi tòa thành vui vẻ thì sự thay đổi trong tòa thành sẽ lớn như vậy.

Nếu tòa thành có thể mãi duy trì trạng thái này thì không phải sẽ không cần phải lo lắng về sự phát triển chậm của cây trồng rồi sao?

Vân Sâm đã cố gắng hết sức để chọc cười Tòa Thành Nát, nhưng không có cách nào để đưa anh trở lại trạng thái đó.

Bản thân Hoa Đình cũng không hiểu về sự thay đổi trong cảm xúc.

Máy phát điện năng lượng mặt trời do Lưu Quang Lượng chế tạo hoạt động hoàn hảo. Khi ánh sáng tốt, lượng điện dự trữ một ngày của nó có thể hỗ trợ việc sử dụng điện hàng ngày khoảng 3-5 ngày trong những ngày nhiều mây.

Đèn điện được lắp đặt trong các ngôi nhà dân cư, trên các con đường dẫn đến các khu vực khác nhau trong phạm vi hơi thở của tòa thành cũng được lắp những ngọn đèn đường đơn giản.

Một sợi dây và một bóng đèn được xâu lại với nhau làm thành một chiếc đèn đường.

Hoa Đình ban đêm cũng đã có ánh sáng.

Hiện tại vẫn còn hơi mờ, nhưng sẽ tươi sáng hơn trong tương lai.

Phòng học sử dụng để dạy học cũng cần được trang bị đèn.

Ban ngày là thời gian sinh tồn và phát triển, còn ban đêm là thời gian yên tĩnh để học tập bổ sung kiến thức cho bản thân.

Tiền Cao Phi đã viết bài học đầu tiên trên bảng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip