Chương 72: Quyển 2 - Chương 72
Chiếc xe Jeep cuốn theo khói bụi mù mịt, phóng nhanh trên con đường ngập nắng.
Lốp xe lăn trên mặt đất không bằng phẳng, thân xe lắc lư dữ dội, người ngồi trên xe thì rất vững vàng.
Một cánh tay giơ lên và điều chỉnh lại gương chiếu hậu.
Trong gương, người thanh niên mặt trắng bệch ngồi ở ghế phụ phía trước nghiêng đầu, tay trái chạm vào miếng thạch cao đeo trên cổ, anh ta nghiêm túc nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tần Hảo Hảo thở dài: “Cậu còn khó chịu à?”
Dư Triều Gia ậm ừ một tiếng từ trong mũi, rõ ràng vẫn còn đang buồn bực, anh ta nghịch cái radio trong xe rồi nói: “Tôi không hiểu, tại sao không đuổi mấy người xấu đó ra khỏi Trà Phủ? Bọn họ đã gây náo loạn đến thế, vậy mà còn mặt dày tiếp tục ở lại bàn bạc công chuyện với chị tôi nữa chứ.”
Tần Hảo Hảo cười nói: “Thanh Hà vẫn là bảo vệ cậu quá kỹ, làm gì có người nào là người tốt và người xấu hoàn toàn đâu chứ, lợi ích mọi người hướng đến đều không giống nhau.”
Dư Triều Gia tiếp tục nghịch radio, hiển nhiên không đồng ý với câu nói của Tần Hảo Hảo.
Điều khiến anh ta khó chịu nhất không phải là những người đó, mà là thái độ của anh em Trà Phủ.
Có một hang động trong Trà Phủ, không giống như hang động ở Hoa Đình, hang động ở Trà Phủ giống một hầm mỏ hơn, không cần phải đi xuống dưới để khám phá, đứng ở lối vào cũng có thể thấy rất nhiều đá năng lượng ở bên trong.
Điều này khiến mọi người cảm thấy rất vui, nhiều đá năng lượng như vậy thì có thể khiến ý thức Trà Phủ nâng cao biết bao nhiêu.
Anh ta và chị mình biết rõ về tình hình của Trung Châu, họ nghĩ rằng hang động này rất nguy hiểm và tuyệt đối không được phép khám phá nó một cách tùy tiện.
Nhưng một bộ phận khác lại cho rằng giàu sang phú quý là quan trọng nhất. Bài học rút ra từ Trung Châu không phải để họ dậm chân tại chỗ, mà là nâng cao kinh nghiệm thành công cho họ.
Khi hai bên xảy ra tranh chấp, anh em Trà Phủ lại chần chừ đứng dậy sát cánh cùng hai chị em họ.
Ý thức tòa thành nên công bằng, sự tồn tại của ý thức tòa thành là để bảo vệ con người, giúp đỡ cho sự tồn tại và phát triển của con người, chứ không phải là can thiệp vào công việc của con người, càng không thể đối xử thiên vị với con người được.
Những đạo lý này anh ta đều hiểu cả, nhưng về mặt tình cảm thì anh ta không thể nào chấp nhận được.
Vì vậy, Dư Triều Gia có phần xa lánh anh em Trà Phủ.
Anh ta là Thành Quyến Giả, vậy mà lại chống lại ý thức tòa thành, cho nên khi anh ta sử dụng năng lượng tòa thành và tài năng tòa thành sẽ tiêu hao nhiều năng lượng hơn, việc liên lạc với Hoa Đình cũng có chút khó khăn đối với anh ta.
Tần Hảo Hảo thấy anh ta vẫn mặt nhăn mày nhó thì bất lực nói: “Sắp gặp Hoa Đình và Vân Sâm rồi, cậu muốn nhìn thấy bọn họ bằng vẻ mặt này à?”
Dư Triều Gia thu lại vẻ mặt nhăn nhó của mình, anh ta đưa tay lên vỗ mạnh vào mặt để thả lỏng cơ mặt, sau đó lại nở một nụ cười vô tâm.
Chiếc xe jeep đang phóng nhanh trên đường.
Đột nhiên chiếc xe phanh gấp!
Nơi trước mặt đáng lẽ là Hoa Đình thì giờ đã biến thành vực sâu với bóng tối vô tận khiến người ta run sợ.
Hoa Đình đâu rồi?
Qua kính cửa sổ trước của chiếc xe, Tần Hảo Hảo và Dư Triều Gia nhìn thấy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền