Chương 76: Quyển 2 - Chương 76
Xe jeep rầm rầm chạy trên đường.
Tần Hảo Hảo đang lái xe, đưa lưng về phía Dư Triều Gia, cô ấy nhìn Vân Sâm và Hoàng Hưng ở ghế sau nói: “Phạm vi hơi thở tòa thành của Trà Phủ tương đối rộng, không phải tất cả mọi người đều sống cùng nhau.”
Vân Sâm gật đầu, cô đang lặng lẽ ghi nhớ đường đi.
Hoàng Hưng nhìn ra bên ngoài cửa sổ, chỉ có mắt trái còn nguyên vẹn của chú ấy là có thể phản chiếu cảnh tượng một màu ảm đạm bên đường.
Đã tới ranh giới Trà Phủ, cũng giống như Hoa Đình, vốn là một thành phố xinh đẹp giàu có sung túc, bây giờ lại tràn đầy hỗn độn.
Kính vỡ, tòa nhà cao tầng đổ nát. Động vật làm tổ trong những tòa nhà bỏ hoang nghe thấy động tĩnh của chiếc xe, chúng nó liền dựng thẳng hai lỗ tai lên cảnh giác nhìn xung quanh.
Nơi này không có nhiều cây xanh như Hoa Đình, nhiều lắm cũng chỉ có một ít cỏ dại trên mặt đất cùng với dây thường xuân bò trên tường.
Chiếc xe đi ngang qua bọn chúng, xé toạc mạng nhện bám trên người chúng.
“Đường phía trước tương đối dốc.”
Chiếc xe đi sâu vào bên trong tòa thành đổ nát, con đường đất nhỏ hẹp vừa đủ một chiếc xe đi qua, ổ gà chằng chịt.
Chiếc xe phập phồng lên xuống, người trong xe không khỏi lắc lư theo.
Vân Sâm giơ tay bắt lấy mép cửa kính, đường đi gập ghềnh cũng không kéo dài bao lâu. Cô mở to hai mắt, phía trước chính là khu vực tòa thành đặt bản chính tượng thành của ý thức Trà Phủ.
Mặt đất lót xi măng bằng phẳng, tiếp đó đi qua một con suối. Một cây cầu đá bắc qua con suối, đi thẳng là tới ngã tư đường, qua khỏi ngã tư đường kia là đến nơi ở.
Bức tường quét vôi trắng, ngói đen, mái vểnh ngược lên, tiếp theo là con suối, tiếp nối là đường phố.
Bên bờ suối nam nữ đang lấy chậu giặt quần áo, trên đường có người đi xe ba bánh giúp người khác vận chuyển vật tư, tràn ngập hơi thở cuộc sống.
Vân Sâm và Hoàng Hưng xuống xe.
Hoàng Hưng ngạc nhiên mở to mắt.
Nơi này quả thật là một khu dân cư hoàn chỉnh, yên bình hài hòa, nếu không phải nó ở bên trong một đống đổ nát thì quả thực chẳng khác nào sinh hoạt hằng ngày trước thời kỳ tận thế cả.
Dư Triều Gia tự hào nói: “Nơi này đều nhờ tôi khôi phục đấy.”
Tần Hảo Hảo nhắc nhở: “Đừng chậm trễ thời gian, tôi đi tìm Thanh Hà nói cho cô ấy biết chuyện này, cậu cứ dẫn mọi người đi trước đi.”
Vân Sâm và Hoàng Hưng lập tức đi theo Dư Triều Gia.
Bởi hai người là người lạ, cho nên khi đi trên đường luôn có mấy người ở Trà Phủ tò mò dán mắt nhìn chằm chằm vào bọn họ.
Vân Sâm hơi không được tự nhiên, lâu lắm rồi cô chưa nhìn thấy nhiều người đến vậy.
Cô hỏi Dư Triều Gia: “Anh Dư, tại sao anh không dùng tài năng tòa thành thông báo trước cho Trà Phủ một tiếng vậy?”
Nghe ý tứ của Tần Hảo Hảo, có lẽ Dư Thanh Hà và ý thức Trà Phủ đều chưa biết chuyện này.
Dư Triều Gia nói không hề kiêng dè gì: “Bởi vì chuyện của tên họ Khúc lúc trước cho nên tôi với anh em Trà Phủ náo loạn một phen, điều này lại làm ảnh hưởng đến Thành Quyến Giả sử dụng năng lượng và tài năng của ý thức tòa thành.”
Vân Sâm hỏi: “Tại sao lại cãi nhau?”
Theo như lời giải thích của Dư Triều Gia, cô vẫn chưa cảm thấy anh em Trà Phủ có cái gì không đúng. Bọn họ biết kế hoạch của Dư Thanh Hà, còn phối hợp với
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền