Chương 77: Quyển 2 - Chương 77
Vân Sâm nhanh chóng hoàn thành công việc trong bầu không khí vô cùng áp lực. Sau khi chắc chắn trên người anh em Trà Phủ không có dấu vết ô nhiễm nữa, cô nói: “Xong rồi.”
Dư Triều Gia hỏi anh em Trà Phủ: “Hai người cảm thấy thế nào?”
Anh em Trà Phủ không có cảm giác gì quá lớn, dường như cơ thể đã nhẹ nhàng hơn.
Càng như thế thì càng làm bọn họ sợ hãi.
Em trai Trà Phủ thấy Dư Triều Gia đang nói chuyện thì vội vàng nói: “Tốt hơn nhiều rồi, thế giới đều như sáng lên.”
Vân Sâm cất viên đá đi, cô cẩn thận cất vào túi, vừa ngẩng đầu liền nghe thấy người thanh niên nói: “Đi thôi, tôi đưa em và anh Hoàng đi thăm quan một lát.”
Anh ta không thèm đếm xỉa đến Trà Em.
Em trai Trà Phủ: “…”
Vân Sâm lịch sự tạm biệt anh em Trà Phủ, cô đi theo sau Dư Triều Gia, vốn muốn hỏi vài câu nhưng lời nói đến miệng lại không dám hỏi.
Bên ngoài căn phòng không chỉ có Hoàng Hưng, mà còn có Tần Hảo Hảo với Dư Thanh Hà.
“Chị, thực ra chị không cần qua đây, em và Vân Sâm đã giải quyết xong rồi.”
Dư Thanh Hà nhón chân xoa nhẹ đầu người thanh niên, khích lệ nói: “Lần này may mà có em.”
Cô ấy gật đầu với Vân Sâm, vô cùng biết ơn nói: “Cảm ơn em đã mạo hiểm tới đây, nghe nói bọn em muốn nhanh chóng trở lại Hoa Đình…”
Dư Triều Gia ngắt lời Dư Thanh Hà nói: “Chị, em còn muốn đưa mọi người đi thăm quan Trà Phủ mà, sao chị lại đuổi bọn họ đi chứ, em cũng muốn trở về cùng bọn họ.”
Vân Sâm kỳ thật muốn nhanh chóng trở về Hoa Đình, Tòa Thành Nát còn đang ở nhà chờ cô, nhưng cô không thể chối từ lòng hiếu khách của Dư Triều Gia được.
Hoàng Hưng sao cũng được, lần này chú ấy đến đây chủ yếu là để bảo vệ Vân Sâm.
“Một lúc nữa chị sẽ qua đó.” Dư Thanh Hà bất đắc dĩ nhìn Dư Triều Gia dẫn người đi, cô ấy nói Tần Hảo Hảo cùng đi theo bọn họ.
Trong sân chỉ còn lại cô ấy và lư hương, Dư Thanh Hà lấy ra mấy cây nhang, sau đó thắp lên rồi cắm vào lư hương.
Cô ấy hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì thế, sao Gia Gia lại khó chịu như vậy?”
Anh em Trà Phủ mỗi người một câu, nói hết mọi chuyện cho cô ấy biết.
Em trai Trà Phủ không rõ hỏi: “Thanh Hà, cô nói xem vì sao cậu ấy lại như vậy?”
Dư Thanh Hà nghe xong gật đầu, nhẹ nhàng giải thích cho anh em Trà Phủ: “Tính cách của Gia Gia mẫn cảm như vậy đó, nó rất dễ thu mình vào trong thế giới nhỏ của chính mình. Anh xem Vân Sâm và Hoa Đình đối tốt với em ấy như thế, từ nội tâm của mình em ấy cũng sẽ đối tốt với bọn họ.”
Anh em Trà Phủ yên tĩnh nghe cô gái nói.
Dư Thanh Hà nhìn chăm chú vào tàn hương rơi trên đất: “Trước đây em ấy đối tốt với hai người, nhưng hai người lại dùng lời lẽ làm tổn thương em ấy. Em ấy không muốn về sau sẽ lại bị tổn thương nữa, cho nên đã chủ động kết thúc mối quan hệ này.”
Anh em Trà Phủ không hiểu, bọn họ đã làm tổn thương Dư Triều Gia lúc nào chứ? Bọn họ liền hỏi Dư Thanh Hà.
Dư Thanh Hà nói: “Hai người đối xử bình đẳng với tất cả mọi người, Gia Gia lại xem hai người như người nhà.”
Cái gì mà người nhà với không người nhà, sến quá sến, nghĩ đến đã thấy nổi da gà, nhưng bọn họ lại thấy có chút hạnh phúc.
Anh em Trà Phủ nói: “Chúng tôi là ý thức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền