Chương 80: Quyển 2 - Chương 80
“Cháu nên ở Trung Châu mới đúng, tại sao cháu lại một mình ở đây…?”
Vân Sâm biết Trương Vĩnh Phúc muốn hỏi điều gì, cô bình tĩnh nói: “Mẹ cháu đã mất rồi.”
Trong lời kể của Trương Vĩnh Phúc, mỗi ngày Hạ Phong Niên đều nhắc đến vợ mình, trong lòng chỉ có vợ và con gái, chắc chắn ông rất yêu gia đình mình.
Nhưng vợ ông đã không còn nữa.
Vợ của Hạ Phong Niên, mẹ của Vân Sâm – Vân Trung Thư đã qua đời vài năm trước do một căn bệnh nghiêm trọng bất ngờ tái phát.
Trương Vĩnh Phúc hơi ngạc nhiên khi nghe tin mẹ của Vân Sâm đã qua đời, ông ta hỏi: “Hạ Phong Niên có biết không?”
Vân Sâm lắc đầu, cô nghĩ chắc Hạ Phong Niên sẽ không biết.
Đúng như lời chị Đỗ Quyên nói với cô trong lá thư, nếu Hạ Phong Niên biết có chuyện gì xảy ra với Vân Trung Thư thì ông chắc chắn sẽ vội vàng quay trở lại.
Hạ Phong Niên đã bị mắc kẹt.
Hạ Phong Niên trong lời nói của Trương Vĩnh Phúc là một viên đá rất lợi hại.
Một viên đá lợi hại như vậy, ông sẽ bị mắc kẹt ở đâu đây?
Dây leo vuốt ve lưng cô gái, an ủi cô.
Mạnh Nhiên Lâm hỏi: “Tôi xuất hiện ở đây khi nào vậy? Tôi đến đây để tìm Hạ Phong Niên à?”
Trương Vĩnh Phúc gật đầu, ông ta nói rằng Mạnh Nhiên Lâm xuất hiện ở Hoa Đình vào khoảng năm 2025.
“Cậu nói mình là bạn tốt của Hạ Phong Niên, là Thành Quyến Giả của Trung Châu. Trung Châu có chuyện quan trọng và khẩn cấp muốn nói với cậu ấy, hy vọng cậu ấy có thể nhanh chóng trở về Trung Châu càng sớm càng tốt.”
Vấn đề quan trọng và khẩn cấp là nói đến việc vợ của Hạ Phong Niên qua đời sao?
Mạnh Nhiên Lâm trầm tư suy nghĩ, ông ấy hỏi Trương Vĩnh Phúc.
Trương Vĩnh Phúc không chắc chắn, ông ta nói: “Chúng tôi chỉ quen biết sơ sơ, tôi không biết chuyện cậu đang nói là gì. Sau khi cậu biết Hạ Phong Niên không ở Hoa Đình thì cậu đã rời đi ngay.”
Mạnh Nhiên Lâm gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, ông ấy không cảm thấy thất vọng về chuyện không có nhiều thông tin.
“Nhưng mà…” Trương Vĩnh Phúc lại mở miệng nói, ông ta nhìn Mạnh Nhiên Lâm: “Tôi nhớ ra một chuyện kỳ lạ.”
Mạnh Nhiên Lâm cũng nhìn ông ta: “Có liên quan đến tôi sao?”
Trương Vĩnh Phúc gật đầu nói: “Có liên quan đến cậu.”
“Lúc đó cậu đã hỏi chúng tôi rằng có phải Hoa Đình chỉ còn lại một số ít người may mắn sống sót không. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định của chúng tôi, cậu đã cho chúng tôi vật dụng sinh tồn bằng số lượng của 100 người dùng được phân trong 30 năm.”
Mạnh Nhiên Lâm nhận thấy Trương Vĩnh Phúc nói đến đây, vẻ mặt không vui lắm, ông ấy nhướng mày hỏi: “Có vẻ như anh không thích hành vi của tôi lúc đó cho lắm.”
Vân Sâm và Tòa Thành Nát cũng cảm thấy khó hiểu, để lại nhiều vật dụng sinh tồn như vậy không phải là chuyện tốt à? Tại sao chú Vĩnh Phúc lại không thích?
Trương Vĩnh Phúc nói: “Khi cậu vừa mới để lại vật tư, chúng tôi thực sự nghĩ rằng đó là chuyện tốt. Cho đến khi chúng tôi ra ngoài tìm kiếm vào hôm sau và những ngày tiếp theo thì mới phát hiện… Vật tư ở nửa tòa thành Hoa Đình này, một tòa thành đáng lẽ phải có nhiều vật tư dự trữ đều đã bị cậu quét sạch.”
Vân Sâm và Tòa Thành Nát vô cùng ngạc nhiên.
Mạnh Nhiên Lâm cũng ngạc nhiên không kém: “Tại sao tôi phải làm chuyện như vậy?”
Trương Vĩnh Phúc lắc đầu: “Làm sao chúng tôi biết được, chúng tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền