Chương 81: Quyển 2 - Chương 81
Dư Triều Gia đồng ý, thậm chí không cần cả một con gà quay mà chỉ nửa con là được rồi.
Một tay giao gà và tay kia cầm viên đá.
Dư Triều Gia ăn đến nỗi miệng dính đầy nước miếng, anh ta không hỏi Vân Sâm và Hoa Đình muốn dùng viên đá của mình để làm gì, anh ta chỉ nói: “Nhớ trả lại cho tôi là được.”
Anh ta rất tin tưởng vào hai người họ.
Vân Sâm và Tòa Thành Nát rất xúc động, sau này họ cũng sẽ không phụ lòng tin này.
Họ đã có viên đá trong tay, thử nghiệm bắt đầu.
Dù sao cũng là mảnh vỡ của tượng Cửu Châu, Vân Sâm và Tòa Thành Nát không dám hấp tấp sử dụng năng lượng.
Lỡ như làm hư tượng của đất nước thì phải làm sao đây?
Họ sử dụng lời nói và hành động trước.
Trong câu chuyện Tây Du Ký mà anh Dư đã kể cho họ nghe, các loại pháp bảo không phải được thần tiên và yêu quái sử dụng thần chú là có thể phát huy tác dụng hay sao.
Nhưng thần chú là gì đây?
Một đứa trẻ sinh ra sau ngày tận thế chỉ được nghe kể chuyện cổ tích, đứa còn lại là một ý thức tòa thành chưa hoàn toàn hồi phục trí nhớ, họ vắt óc suy nghĩ để nhớ lại thần chú trong câu chuyện mà Dư Triều Gia kể.
“Ta gọi tên của ngươi, ngươi dám đáp lại không?”
Họ cũng nói với Cửu Châu: “Tôi gọi người là Cửu Châu, người có dám đáp lại không?”
Viên đá đứng yên như thể đang cười nhạo hai người họ là hai kẻ ngớ ngẩn.
Vân Sâm và Tòa Thành Nát cũng đã đi theo Tiền Cao Phi học tập được một thời gian, khi gặp điều gì không hiểu thì phải khiêm tốn đi hỏi người khác.
“Thần chú… Vừng ơi mở ra?”
Quách Hồng Vũ và Hoàng Hưng bị hỏi đến bối rối.
Quách Hồng Vũ trước khi nhập ngũ là thế hệ giàu có thứ hai dốt nát vừa đọc sách đã thấy đau đầu, trong khi Hoàng Hưng là một đứa trẻ ở trên núi chưa học gì nhiều, họ không thể trả lời các câu hỏi của Vân Sâm và Hoa Đình.
Hai người lại đến tìm Lưu Quang Lượng.
Lưu Quang Lượng quấn rất nhiều dây cáp quanh người, chú ấy đang mày mò làm những thứ như máy biến áp, chú ấy nói rằng ngoài việc phát điện bằng năng lượng mặt trời thì cũng cần tìm các phương pháp phát điện khác.
Chú ấy nói tòa thành trên trời như Hoa Đình thế này thì có thể sử dụng năng lượng gió để tạo ra điện, như thế có thể hỗ trợ các thiết bị điện lớn, Hoa Đình cũng có thể thiết lập các nhà máy nhỏ.
Nghe câu hỏi của họ, Lưu Quang Lượng xấu hổ nói: “Bọn cháu hỏi chú chuyện này, đầu óc chú trống rỗng, không nghĩ ra được gì hết.”
Mặt khác, Tiền Cao Phi dừng động tác đang điêu khắc trên tay mình lại và nói: “Thần chú gì? Cấp cấp như luật lệnh? Lâm binh đấu giả giai trận liệt tại tiền*?”
Chú ấy nói hơn một chục câu liên tiếp, Vân Sâm và Hoa Đình nhanh chóng viết ra.
“Chú Phi, chú đang làm gì vậy?”
“Chú đang làm một cây sáo trúc.”
“Làm sáo trúc để làm gì?”
“Làm cây sáo à, là… Cánh xuy Khương địch “Quan san nguyệt”, vô ná kim khuê vạn lý sầu*.”
Tiền Cao Phi mỉm cười và ngân một câu mà Vân Sâm và Hoa Đình không thể hiểu được, chú ấy đặt con dao điêu khắc xuống, cầm hai tác phẩm đã hoàn thành lên và ném cho Vân Sâm và dây leo trên vai cô.
“Đây, hai đứa cầm chơi đi.”
Chú ấy tiếp tục cầm dao điêu khắc lên, dùng tay phải chỉ còn bằng một viên thịt đè vào vật liệu, còn tay trái
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền