Chương 316: Đệ tử, ngươi cảm thấy sức mạnh của ta như thế nào?
Càng nhìn, Lâm Kình Thiên lại càng cảm thấy không ổn.
Khi đã chinh phục một ngọn núi, có được tầm mắt của một người khổng lồ.
Hắn nhìn vào những bóng người to lớn ẩn hiện trên trời sao, và nhận ra được, núi cao còn có núi cao hơn.
Dù những bóng người đó vẫn ở rất rất xa, nhưng chỉ dựa vào một vài đường nét trên gương mặt họ.
Hắn cũng dần nhận ra, đây chẳng phải chính là đám “tà thần” hay những vận mệnh hóa thân của sư phụ hắn sao?
Lâm Kình Thiên lúc này vội vàng kiểm tra lại thân phận của kẻ mà mình vừa hoán đổi vận mệnh.
Những ký ức mới liên tục xuất hiện trong đầu, và hắn bàng hoàng nhận ra, thân phận thực sự của kẻ mà hắn vừa cố đánh cắp vận mệnh… chỉ là một thế thân được sư phụ hắn tiện tay nặn ra.
“Không, không thể nào…
Tại sao chuyện này lại có thể xảy ra chứ?”
Lâm Kình Thiên thẫn thờ, không ngừng hoài nghi liệu tất cả những gì hắn chứng kiến có phải sự thật hay không.
Nhưng với tầm mắt có được khi đứng cao nhìn xa, hắn dần nhận ra thứ sương trắng bao phủ mình khi nãy không phải là sương mù thông thường.
Chính xác hơn là trong cái không gian vận mệnh này, không có bất cứ vật chất thuần túy nào ở đây ngoài vận khí và mệnh khí.
Nên thứ bao quanh hắn ngay từ đầu vốn là một loại sức mạnh vận mệnh.
Và nói tới sương mù, Lâm Kình Thiên lập tức liên tưởng ngay tới Sương Mù Cấm Kỵ, một trong những vận mệnh hóa thân của Nguyễn An Bình.
Dù sao chỉ mới vài phút trước, hắn còn mượn tạm sức mạnh tới từ thực thể ấy đâu.
Khi thiếu niên còn đang rối bời, không hiểu chuyện gì xảy ra.
Chợt, hắn có thể cảm nhận được một lực hút bất khả kháng đang tác động lên bản thân mình.
Trong chớp mắt, hắn đã xuất hiện tới trước các vận mệnh hóa thân.
Kích thước khổng lồ, sức mạnh vô biên, và cả cái vẻ ngoài không thể diễn tả của họ.
Tất cả đã khiến Lâm Kình Thiên phải choáng ngợp.
Hắn đã nghĩ mình phải tuyệt vọng lắm mới thấy được cảnh tượng này, nhưng ngay sau đó, hắn đã nhận ra, còn một bóng người to lớn hơn tất cả đứng sau bóng hình của các tà thần vận mệnh.
Chỉ là bóng đen của thực thể ấy, nhưng cũng đã vĩ đại đủ để che khuất vũ trụ, bao trùm chư thiên vạn giới.
Ngay khi hắn nhận ra được sự thật ấy, một âm thanh vang lên bên tai khiến thiếu niên lạnh cả sống lưng.
“Đệ tử, ngươi cảm thấy sức mạnh của ta như thế nào?” – Giọng nói thản nhiên của Nguyễn An Bình vang vọng trong không gian.
Biết mình đã sai lầm ngay từ đầu khi cố tước đoạt sức mạnh từ chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới, Lâm Kình Thiên không nói không rằng, hắn chỉ cố giãy dụa, muốn rời khỏi nơi đây càng nhanh càng tốt.
Trong mắt vị lãnh chúa, hắn thấy bóng dáng đệ tử của mình dần mờ nhạt và hoàn toàn biến mất trong tầm nhìn vận mệnh.
Nhưng thay vì nổi điên mà truy đuổi đối phương tới chân trời góc biển, hắn chỉ nở một nụ cười nhạt, nhìn đối phương trở lại thế giới thực.
Bởi vì hiện tại, sinh mạng của Lâm Kình Thiên đã nằm dưới sự kiểm soát của hắn.
Và quan trọng nhất.
Chỉ thấy giữa bảy vận mệnh hóa thân, có bóng hình một con người bình thường đang bước ra, hắn nở một nụ cười nhạt, chạm vào nơi đệ tử mình vừa biến mất không lâu.
Tại nơi đó, hắn cầm lên một quả cầu đang phát ra ánh sáng trắng dịu nhẹ.
Như đã nói, kể từ khi Lâm Kình Thiên bước vào vận mệnh của Nguyễn An Bình, thiếu niên ấy đã luôn bị Sương Mù Cấm Kỵ ăn mòn, trở thành một dạng hóa thân khá đặc biệt của vị lãnh chúa.
Tuy vẫn có ý thức riêng, nhưng thiếu niên không biết mình đã hóa thành một con rối từ lúc nào chẳng hay.
“Đệ tử, ngay từ đầu ngươi đã không có ý tốt khi tiếp cận ta, ngươi nghĩ ta không nhìn ra được nội tâm âm u của ngươi sao?
Với lại, Lâm Kình Thiên, ngay từ đầu ta đã không muốn thu ngươi làm đồ, nhưng ngươi lại có thể vặn vẹo vận mệnh, thay đổi lịch sử, dùng đường ngang ngõ tắt để trở thành đệ tử của ta.
Cái đó ta mắt nhắm mắt mở, tạm thời công nhận ngươi là học trò của mình.
Cuối cùng, ngươi lại không nhịn được mà xuống tay, muốn thay thế vị trí của ta.
Đáng lẽ ra, ta nên cho một bàn tay, đập c·hết cái loại phản trắc như ngươi rồi mới đúng.
Nhưng thôi vậy, ai bảo ta ở tương lai đã nhắc ta ở hiện tại phải để ngươi còn sống sót đâu.
Như vậy, tội c·hết có thể miễn, tội sống khó tha.
Và cái thiên phú của ngươi, ta cũng xin nhận nó vậy.
Ngươi vẫn còn một chặng đường rất dài để trả nợ đấy, đệ tử của ta ạ.”
Cầm trong tay quả cầu ẩn chứa thiên phú của người thiếu niên.
Cũng giống Lâm Kình Thiên khi nãy, Nguyễn An Bình cũng dần trở nên mờ nhạt và biến mất trong chiều không gian của Vận Mệnh Dẫn Lối.
Khi thấy vị lãnh chúa đã rời đi, bên trong vùng không gian tưởng chừng là tĩnh lặng, những vận mệnh hóa thân không giữ nguyên cái vẻ trầm lặng như mọi khi của chúng.
Tuyệt Diệt Ác Ma lúc này đứng ra, nhìn về nơi Lâm Kình Thiên tan biến với ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Chậc, ta thực sự thất vọng về thằng nhóc đó, với cái thiên phú mạnh như vậy thì nó chỉ việc ở bên cạnh bản tôn của chúng ta tu luyện thêm vài năm nữa thôi.
Thì sớm muộn, cũng sẽ có ngày nó tu luyện ra được một loại sức mạnh hủy diệt vận mệnh, đánh ngã cả bản tôn của ta cũng không chừng.” – Ác ma chìm trong ánh lửa tím lắc đầu thở dài.
Nhưng ngay khi những ngôn từ có vẻ phản nghịch của hóa thân ấy vừa được tung ra, ngay lập tức, đã có một vận mệnh hóa thân khác chen ngang, phản bác.
“Hừm, Tuyệt Diệt Ác Ma, ngươi nghĩ hủy diệt nhiều quá đến mức muốn tự hủy rồi sao?”
Ác ma khổng lồ quay đầu, chứng kiến bóng hình của một người khổng lồ sở hữu sinh mệnh vô cùng nồng đậm, với cành lá của vô số loài thực vật mọc ra.
“Trường Sinh Thánh Chủ sao?
Hừm, một kẻ lúc nào cũng ham sống s·ợ c·hết, muốn trường sinh bất tử như ngươi thì làm sao có thể hiểu được con đường ta chọn chứ?
Ta đã hủy diệt đủ loại vật chất, hủy diệt cả không thời gian, thậm chí cả nhân quả, vận mệnh, và thứ cuối cùng ta chưa hủy diệt chính là sự tồn tại của chính bản thân mình mà thôi.
Một khi hoàn thành chu trình hủy diệt đó, ta có thể lấy tuyệt diệt thành đạo, rồi đột phá, và kéo cả bản tôn chúng ta trở thành một thực thể vô hạn siêu thoát, còn hơn ở nơi đây và suốt ngày đôi co với các người!”
Nghe Tuyệt Diệt Ác Ma nói vậy, tất cả các vận mệnh hóa thân khác đều trầm lặng, và dù không nói nhưng tất cả mọi người đều sẽ ngăn chặn tên điên kia tự hủy bằng mọi giá.
Không quan tâm tới con ác ma lúc nào cũng khao khát hủy diệt nữa.
Trường Sinh Thánh Chủ hỏi vu vơ, lái vấn đề sang một phương hướng khác.
“Đúng rồi, các ngươi thấy biểu hiện của thằng nhóc Lâm Kình Thiên đó có đáng thất vọng không?
Dù bình thường nó rất thông minh, nhưng ai đời lại dùng sức mạnh được ban cho để chống lại chính kẻ ban mình sức mạnh bao giờ?”
Nghe hắn nói vậy, Hoàng Đế Của Ký Ức đứng ra, bàn tay tinh thể trong suốt như pha lê của hắn vồ nhẹ vào nơi thiếu niên từng tồn tại.
Và từ hư không, những bóng mờ của Lâm Kình Thiên được thực thể ấy dễ dàng kéo ra.
Từng viên tinh thể nhanh chóng kết tinh, bao bọc, biến một phần lịch sử của đối phương trở thành một viên pha lê lưu trữ thông tin.
Hoàng Đế Của Ký Ức há to cái miệng như một vực thẳm thủy tinh sâu không thấy đáy, ném viên tinh thể vào trong miệng, rồi nhai nát như một món ăn vặt.
Sau khi thưởng thức một món ăn không bõ kẽ răng, thực thể của lưu trữ, toàn tri cũng mở miệng.
“Ta cũng đã nhấm nháp qua quá khứ của thằng nhóc rồi, nên cũng hiểu lý do tại sao.”
Nghe vậy, các vận mệnh hóa thân khác cũng tò mò chú ý.
Bóng người được cấu tạo từ vô số tinh thể cũng không để mọi người chờ đợi lâu.
“Thằng nhóc Lâm Kình Thiên đó không phải là người xuyên việt, cũng chẳng phải là người trọng sinh.
Nên ngay từ đầu, bản tôn chúng ta dùng quy cách đối phó người trưởng thành để chơi thằng nhóc một vố cũng hơi quá.
Từ đầu tới cuối, nó vẫn luôn chỉ là một thiếu niên 15 tuổi trưởng thành sớm chút thôi, nên có chút ảo tưởng, hay kiêu ngạo cũng rất bình thường đi.”
Nghe hắn giải thích như vậy, đám vận mệnh hóa thân xung quanh thở dài.
“Quả nhiên, khôn không tới trẻ, khỏe không tới già mà.”
“Ai nha, như vậy thì bản tôn của chúng ta chỉ bắt nạt trẻ con thôi à.”
“Thôi mọi người, không có gì đáng để xem ở đây, chúng ta giải tán thôi.”
Trong khi các hóa thân khác đã rời xa, Trường Sinh Thánh Chủ vẫn ở lại, hắn tò mò hỏi Hoàng Đế Của Ký Ức.
“Này đầu pha lê, ngươi cắn nuốt quá khứ của thằng nhóc Lâm Kình Thiên như vậy, không sợ sẽ xóa bỏ nó khỏi dòng thời gian sao?
Phải biết, bản tôn của chúng ta hiện tại vẫn cần dùng sức mạnh từ thằng nhóc đó.”
Trước câu hỏi từ đối phương, kẻ đi tới cực hạn ma pháp Nghiên Cứu bình tĩnh trả lời.
“Chuyện này ngươi không cần lo lắng làm gì.
Đúng là ta có thể cắn nuốt quá khứ của một người để xóa bỏ sự tồn tại của họ khỏi thực tại thật, nhưng thằng nhóc đó đã bị ô n·hiễm n·ặng nề bởi Sương Mù Cấm Kỵ, nên đã hóa thành một hóa thân của bản tôn rồi.
Và đã là một phần của chúng ta, như vậy, chỉ cần bản tôn còn sống sót, và duy trì cái hóa thân đó, thì sự tồn tại của Lâm Kình Thiên là không thể bị xóa bỏ.”
Gật đầu hài lòng khi thắc mắc được giải đáp, hai vận mệnh hóa thân giờ đường ai nấy đi.
Trở lại thực tại, trong phòng bệnh của Nguyễn An Bình.
Lúc này, người thiếu niên đã trở lại với sức mạnh tràn đầy trong thân thể.
Nhưng có lực lượng kinh khủng, đủ để hủy thiên diệt địa cũng không thể xua tan nỗi sợ trong lòng Lâm Kình Thiên.
Vô số cảm xúc đan xen liên tục nổi lên trong lòng thiếu niên, hắn run run, ngẩng đầu, nhìn về phía người còn hôn mê nằm trên giường bệnh.
Giờ, hắn tiếp tục xem xét quá khứ của chính mình.
Nhưng có xem đi xem lại bao lần chăng nữa, đáp án cũng chỉ có một.
Hắn chỉ là một thế thân được lãnh chúa “Trần Bình An” tùy ý chế tạo ra.
“Không, thiên phú của ta là Nghịch Thiên Cải Mệnh, như vậy, ta làm sao có thể là con rối trong tay người khác cả đời được?”
Nhìn về phía “sư phụ” của mình, Lâm Kình Thiên cắn răng.
“Ta không thể ở đây chờ c·hết được, ta cần đổi thân phận mới.”
Chợt, từ phía cánh cửa phòng bệnh, Trần Thu Thảo đang kéo tay Drak Stormbreak tiến vào thăm sư phụ.
Nhìn về phía bán long nhân Drak, ánh mắt Lâm Kình Thiên như sáng rực lên.