Chương 317: Lịch sử lại được viết lại.
Sau khi hoán đổi thân phận với một thế thân của Nguyễn An Bình, toàn bộ sức mạnh vận mệnh của Lâm Kình Thiên đã mười không còn một.
Hắn giờ không thể nào hoán đổi thân phận để bỏ trốn được nữa, nhưng.
“Haha, tên người từ dị giới, ngươi tới rất đúng lúc!”
Với Thiên Cơ Khí Vận Thể, cùng với đoạn vận bí thuật.
Chỉ cần Lâm Kình Thiên chạm vào bất cứ ai, hắn có thể tước đoạt vận khí của đối phương.
Nên trong tầm mắt của Trần Thu Thảo cùng Drak Stormbreak.
Hai người chứng kiến hắn loạng choạng đứng lên, rồi lao thẳng về phía họ như một con thú điên.
Thấy tên bắt nạt lại muốn ra tay với mình, Drak lập tức vào thủ thế theo bản năng, còn thiếu nữ bên cạnh đứng ra, chặn đường.
“Sư đệ, ngươi muốn làm cái gì đây?”
Bàn tay non nớt nhưng ẩn chứa sức mạnh kinh khủng của cô nhóc đánh về phía trước, cố gắng ngăn cản Lâm Kình Thiên.
Đừng nhìn Trần Thu Thảo chỉ là một ngự thú sư mà coi thường.
Với khả năng liên kết chỉ số của mình với ngự thú là con mèo khổng lồ Meozilla, một quái vật cao hàng trăm mét, và có thể khuếch đại thứ sức mạnh đó lên hàng trăm lần trong thoáng chốc.
Một quyền một cước của thiếu nữ nhỏ tuổi đều có thể khiến đại địa rung chuyển, lục địa rạn nứt.
Tuy mạnh là vậy, nhưng trước sức mạnh vừa có được từ thế thân của Nguyễn An Bình, cô nhóc hoàn toàn không phải là đối thủ.
Chỉ với một cái gạt tay nhẹ nhàng, cả người Trần Thu Thảo đã bị hất văng qua một bên, phá vỡ cửa sổ mà bay ra bên ngoài như một quả đạn pháo, rồi va sụp cả ngọn núi ở phương xa.
Trước sức mạnh tuyệt đối đó, dù cho Drak có vào thủ thế cũng là vô ích.
Lâm Kình Thiên kiềm chế sức mạnh hết mức có thể, dùng một tay b·óp c·ổ, nhấc bổng đứa trẻ bán long nhân lên.
Trong tầm nhìn vận mệnh, có thể thấy từng tia khí vận hoàng kim của Drak đang nhanh chóng bị bàn tay tên đệ tử phản bội hấp thu.
Vận khí một lần nữa trở lại làm thiếu niên cảm thấy thoải mái vô cùng, như người lữ hành trên sa mạc gặp được ốc đảo.
Khi đã tước đoạt gần như toàn bộ vận khí của Drak, Lâm Kình Thiên cũng dừng tay, không tước đoạt toàn bộ vận mệnh của đối phương.
Nếu như tên bán long nhân này bỏ mình, ai sẽ cản đao cho hắn bây giờ?
Nhưng khi muốn sử dụng thiên phú Nghịch Thiên Cải Mệnh, một cảm giác xa lạ và trống rỗng xuất hiện, khiến thiếu niên cảm thấy hoài nghi chính bản thân.
Từ trong dị không gian, Nguyễn An Bình cũng đã chứng kiến tất cả mọi chuyện.
Sau khi đã nắm trong tay khả năng chi phối Lâm Kình Thiên, vị lãnh chúa cảm thấy không cần giữ kẻ toàn thân phản cốt đó nhảy nhót trước mặt mình.
Nên hắn muốn thả cái hóa thân có ý thức riêng này rời đi càng xa càng tốt.
Cầm trong tay quả cầu tinh thể, chứa bên trong thiên phú của tên “cựu” đệ tử.
Nguyễn An Bình dùng một đầu ngón tay, dẫn dắt một tia lực lượng có từ đó, kết nối thẳng với thân thể của đối phương.
Như vậy, dù cho không còn thiên phú trong người, Lâm Kình Thiên vẫn có thể sử dụng được Nghịch Thiên Cải Mệnh.
Khi thiếu niên còn đang hoài nghi, không hiểu thiên phú của mình đã biến đi đâu mất, thì một cảm giác quen thuộc ùa về, xua tan mọi nghi vấn.
“Chắc là do khi nãy ta đã sử dụng quá đà thiên phú Nghịch Thiên Cải Mệnh, khiến cho nó mất đi hiệu lực trong một khoảng thời gian.” – Lâm Kình Thiên gật gù, nghĩ rằng đây là đáp án chính xác nhất.
Chợt, những tiếng bước chân vội vã vang lên ngay bên ngoài phòng bệnh, nhắc nhở thiếu niên đã không còn nhiều thời gian nữa.
Không chần chờ, vận mệnh của cả hai bên được hoán đổi, Drak từ một người xa lạ bỗng dưng hóa thành tam đệ tử, đồng thời cũng là một hóa thân khác của Nguyễn An Bình.
Còn về Lâm Kình Thiên, hắn đã từ bỏ tất cả và lấy cho mình thân phận của kẻ lưu lạc.
Ngay khi quá trình trao đổi hoàn tất, kẻ phản bội lập tức ném Drak vào một góc phòng, còn mình thì lao thẳng, đánh vỡ một góc cửa sổ mà chạy ra ngoài.
Và chỉ chưa đầy một giây sau, các hộ vệ cùng đội ngũ y bác sĩ cũng phá cửa mà vào, chứng kiến Drak Stormbreak co ro trong góc phòng, còn Trần Thu Thảo đã biến mất.
Trong đội ngũ những chức nghiệp giả có mặt, một thanh niên với đầu trọc và gương mặt đầy sẹo đứng về phía trước, cái mũi của hắn liên tục run run như đang đánh hơi thứ gì đó.
Không có gì bất ngờ, đây là một chức nghiệp giả có thiên phú liên quan đến ngửi và đánh hơi, có tác dụng rất lớn trong việc truy lùng kẻ địch.
“Tất cả mọi người chú ý, tiểu thư Thu Thảo giống như đã b·ị đ·ánh bay khỏi căn phòng này qua cửa sổ hướng đông nam, và còn mùi của một kẻ lạ mặt khác biến mất ở cửa sổ hướng tây nam.”
“Tốt, như vậy đội ngũ nhân viên y tế đi hướng đông nam, xem tiểu thư có vấn đề gì không.
Còn những người khác, chúng ta phải bắt cho bằng được kẻ đã dám làm càn trong phòng bệnh của lãnh chúa!”
Rất nhanh chóng, các chức nghiệp giả đã phân chia công việc của họ mà rời đi, chỉ để lại một vài người trông chừng phòng bệnh.
Khoảng 1 phút sau, một Trần Thu Thảo toàn thân bụi bặm đã trở lại.
Đòn t·ấn c·ông khi nãy của Lâm Kình Thiên đã hất bay cô nhóc ra xa, khiến cô đâm sập cả một ngọn núi lớn.
Nhưng chừng đó thương tích cũng chẳng là gì với cô nhóc, đặc biệt, đây lại là người đã ký kết khế ước với Trường Sinh Thánh Chủ.
“C·hết tiệt, thực lực của tên đột nhập đó cũng quá mạnh đi, không biết sư phụ và sư đệ thế nào rồi.”
Thiếu nữ lẩm bẩm, đi cùng đội ngũ bác sĩ tiến vào phòng bệnh qua cửa sổ vừa b·ị đ·ánh vỡ.
Tại nơi đây, cô nhóc phải hoảng hốt khi thấy được Drak Stormbreak nằm bẹp một góc với vết bàn tay còn in hằn lên trên cổ.
“Sư đệ, sư đệ!
Ngươi không sao chứ?”
Trần Thu Thảo vội vã lao tới, cô liên tục lắc qua lắc lại khiến thiếu niên bán long nhân như muốn tan thành từng mảnh.
Khi nghe được tiếng gọi từ thiếu nữ ấy, vô số câu hỏi chợt nổi lên trong lòng người thiếu niên.
Tại sao ân nhân của hắn lại gọi hắn là sư đệ? Hắn và cô rõ ràng không có bất cứ liên quan gì với nhau mà?
Chợt, trong đầu Drak, vô số những ký ức vừa quen thuộc vừa xa lạ xuất hiện.
Trong quá khứ, khi cùng mẹ đang gặp khó khăn trong sinh hoạt, không có đủ tiền để vượt qua mùa đông.
Thân là một đứa trẻ mới 10 tuổi, Drak Stormbreak đã cầu nguyện, hi vọng có thể kiếm được tiền để nuôi mẹ.
Và trong cơn mê man, thiếu niên chợt thấy một túi cả trăm đồng vàng xuất hiện ngay trước mắt.
Thấy được nhiều tiền vàng như vậy, không biết những đồng xu ấy có tác dụng như thế nào, và làm cách nào để sở hữu chúng, thì dòng máu rồng trong người Drak đã trỗi dậy, khiến thiếu niên lao vào để lấy túi vàng ấy.
Nhưng cậu nhóc không biết được, hành động đó chẳng khác nào đã đồng ý bán mình để đổi lấy tài sản.
Kết quả, tiền đúng là đã mang về cho mẹ, nhưng Drak cũng đã bị triệu hoán tới một thế giới xa lạ, nơi mà ai nấy đều là những quái vật có sức mạnh khủng kh·iếp.
Và người triệu hồi cậu tới là Nguyễn An Bình, khi đang thí nghiệm trận pháp triệu hoán dị giới.
Không thể trở về thế giới cũ, thiếu niên rất lo lắng nhưng cũng phải chấp nhận sự thật, cậu ở lại và trở thành một người giúp việc vô danh trong lãnh địa.
Khi lãnh chúa biến mất, cả lãnh địa Ngọc Lục Bảo như rắn mất đầu và bị xâm lấn bởi đám Vực Sâu Tà Nhãn.
Drak Stormbreak tuy không quá mạnh, nhưng cậu đã chống lại được sự ăn mòn từ ô nhiễm và trốn thoát cùng Trần Thu Thảo.
Nhờ vào chiến công đó, thiếu niên vô danh ngày nào đã lọt vào tầm mắt của vị lãnh chúa.
Ngay sau khi có được một môi trường an toàn để tu luyện, Drak cũng đã được Nhà Tiên Tri Của Gió, một trong những vận mệnh hóa thân của Nguyễn An Bình nhìn trúng, và trong cùng một ngày, thiếu niên cũng đã tu luyện thành công một thể chất đặc thù là Tinh Không Long Thần Thể.
Nhờ có Trần Thu Thảo liên tục nhắc nhở, và tiềm năng thiên tài của thiếu niên được bộc lộ.
Nên trong lịch sử, ngày Lâm Kình Thiên “thực sự” trở thành đệ tử của Nguyễn An Bình đã được thay thế bằng Drak.
Tiếp theo đó, thiếu niên bán long nhân đã thay thế đi sự tồn tại của Lâm Kình Thiên trong dòng thời gian mới, chỉ trừ việc trong đầu lúc nào cũng nghĩ c·ướp đoạt sức mạnh từ sư phụ.
Nhìn vào kịch bản của thế giới lại một lần nữa được thay đổi như trò đùa.
Bên trong dị không gian, Nguyễn An Bình giờ chỉ muốn chửi bậy.
“Chậc, thiên phú thay đổi được cả lịch sử của thế giới đúng là một cái bug.
Nhưng may mắn, giờ ta là người nắm nó trong tay.”
Ánh mắt của vị lãnh chúa xuyên qua các tầng không gian, nhìn ra ngoài thực tại.
Hắn chứng kiến một thế giới mới đầy hỗn loạn mở ra ngay trước mắt.
Không chỉ riêng lãnh địa Ngọc Lục Bảo, mà tại bất cứ nơi nào các chức nghiệp giả tồn tại, nơi đó cũng xuất hiện những khe nứt không gian kết nối với các dị giới khác nhau.
Và giống như đội quân goblin, tất cả những sinh vật đi ra từ dị giới đều có chiến lực không chênh lệch quá nhiều so với mặt bằng chung của thế giới.
Tưởng chừng khi đủ thứ nguy cơ từ những thế giới khác ẩn hiện, con người phải đoàn kết chống lại một kẻ thù chung, nhưng không.
Với các thế lực tản mạn ở ngoài kia, dị giới chỉ là một mỏ tài nguyên khổng lồ cần được khai thác, và đám người giờ đang tranh giành nhau từng khe nứt, đốt lên vô số cuộc chiến lớn nhỏ khắp hành tinh hoang tàn.
Nhìn vào cảnh tượng loạn lạc đó, Nguyễn An Bình giờ cũng phải thở dài.
“Xem ra, đã đến lúc ta nên tổ chức cuộc chinh phạt lần thứ hai, thống nhất tất cả dưới một ngọn cờ…” – Vị lãnh chúa nhẹ giọng nói.
Một lần nữa, ánh mắt hắn nhìn vào thực tại, dõi theo bóng người đang mải chạy trên đất c·hết.
Tại một vùng sa mạc hoang vu, nơi chỉ có nắng, gió và phóng xạ.
Lâm Kình Thiên hiện tại đang bạt mạng chạy trốn, vừa chạy, vừa quay đầu về phía sau, hi vọng không có truy binh đuổi theo sau lưng mình.
Và chỉ sau 1 phút chơi trò đuổi bắt với đám chức nghiệp giả thuộc lãnh địa Ngọc Lục Bảo, với tốc độ tuyệt đối, hắn đã hoàn toàn cắt đuôi được họ.
Ngồi bệt trên nền cát nóng, gương mặt thiếu niên giờ thất thần ngẩng đầu nhìn trời cao.
Không còn chỗ dựa đứng sau, cũng chẳng có nguồn cung tài nguyên tu luyện, sức mạnh tuy c·ướp được nhưng không khiến hắn trở thành người mạnh nhất.
Ngẩng đầu nhìn tương lai, hắn thấy một con đường chông gai khó đi.
Trong lúc Lâm Kình Thiên đang chìm trong hối hận, thì chợt, một giọng nói thì thầm xuất hiện bên tai như ác ma nói nhỏ, nhắc nhở hắn nên hành động như thế nào…