Chương 329: Thuyết phục.
Đứng trước một tấm bia to lớn với chiều cao gần 3 mét, cả Nicolas Smith lẫn Tô Vạn Kim đều ngẩn người, không biết tại sao Nguyễn An Bình lại kéo họ tới.
“Người anh em, đây chẳng phải là Bia Đá Giác Tỉnh hay sao?
Ngươi gọi chúng ta tới đây là để làm gì chứ?” – Vị chỉ huy nghi hoặc hỏi.
Trong suy nghĩ của hắn, bia đá đúng là có vai trò rất quan trọng, đặc biệt với những đứa trẻ sơ sinh chưa thức tỉnh chức nghiệp và thiên phú.
Nhưng với hắn cùng vị thánh hiệp sĩ ngay bên cạnh, tấm bia này ngoài đủ cứng rắn để có thể nện người ra, nó đã không còn bất cứ tác dụng thần dị nào ở đây cả.
Đứng bên cạnh họ, một Nguyễn An Bình với một vẻ sốt ruột nhanh chóng giải thích.
“Chuyện này sao?
Đơn giản là vì ta không có thời gian nghiên cứu cách để khai phát sức mạnh từ bia đá, nên ta muốn nhờ hai người trợ giúp đôi chút…”
Hắn còn chưa kịp nói xong, hai người còn lại đã lập tức hiểu được ý định của vị đại ca này là gì.
Tên này rõ ràng đang muốn bắt tráng đinh đây mà.
“Haha, đại ca, ngày hôm nay ta có một cuộc hẹn với Medea rồi, nên lúc nào rảnh, chúng ta có thể cùng nhau nghiên cứu Bia Đá Giác Tỉnh sau cũng được.”
“Khụ, đúng vậy, thưa lãnh chúa, nhầm, là đại ca.
Vài ngày nữa thôi chắc là tới thanh minh rồi, nên ta cũng cần trở về để chuẩn bị dọn mộ cho thầy Aldric.”
Vừa nói, cả Nicolas Smith và Tô Vạn Kim đều dần lui về sau.
Từ bàn tay phải của vị chỉ huy, một lưỡi dao bé nhỏ mọc ra, nhẹ nhàng vạch một vết rách lên không gian của phòng thí nghiệm.
Nhưng khi cả hai người bọn họ còn chưa lui lại được vài bước, chợt Nguyễn An Bình đã xuất hiện ngay sau lưng, vỗ vai khiến hai người gần như hóa đá trong giây lát.
“Hai người anh em, các người nghĩ rằng ta chưa xem qua lịch trình trước khi mời cả hai tới đây sao?”
“Nicolas Smith, đừng tưởng ta không biết ngươi vừa chọc giận Medea, nên bị cô bạn gái ném ra khỏi nhà.
Và đừng nói ngươi là tướng soái cần phải bận trăm công nghìn việc gì ở đây.
Hiện tại q·uân đ·ội của Liên Minh Nhân Loại vẫn chỉ là một cái vỏ rỗng, muốn chờ có một lực lượng q·uân đ·ội về tới tay ngươi, thì ngắn nhất cũng phải là ba tháng sau.
Nên giờ, ngươi chắc chắn đang rất là rảnh rỗi, đúng không?”
“Còn Tô Vạn Kim, sau bao nhiêu biến cố, cả hành tinh rung chuyển không biết bao nhiêu lần.
Giờ trục quay của trái đất chắc chắn đã không còn như xưa, nên ngày thanh minh chắc phải vài tháng sau mới đến.
Chẳng lẽ ngươi định bắt chước người xưa, muốn giữ đạo hiếu ba năm cho Aldric Solaraeus sao?
Với lại, kể từ khi ngươi kế thừa toàn bộ di sản của lãnh địa Ngọc Lục Bảo, ta thấy ngươi chưa bao giờ tập trung xử lý chính vụ cả.
Thay vào đó, ngươi giao gần như toàn bộ quyền lực cho cấp dưới, rồi suốt ngày đi dạo, truyền đạo thu hoạch tín ngưỡng.”
Nghe vị cựu lãnh chúa nói vậy, cả chỉ huy cùng vị thánh hiệp sĩ ngay bên cạnh đều không biết nên phải từ chối ra sao.
Khi Nicolas Smith còn đang nghĩ cách làm thế nào để có thể từ chối, thì chợt, Nguyễn An Bình đã không nói không rằng, ném thẳng cho hắn con dao mà mình đã tiện tay chế tạo.
Ban đầu, khi cảm nhận được mức năng lượng của vật thể bay tới chỉ quanh quẩn ở Hắc Thiết cấp, thanh niên tóc trắng tỏ vẻ không quan tâm, hắn hởi hợt vươn tay bắt lấy chuôi dao.
Nhưng rất nhanh chóng, ánh mắt Nicolas đã bị thu hút bởi màu sắc sặc sỡ, cùng một chất liệu lạ chưa bao giờ tồn tại trên đời này.
Trong chớp mắt, con mắt máy móc của vị chỉ huy rực sáng, phát ra từng tia sáng như những sợi chỉ đỏ, liên tục đảo qua đảo lại, cố gắng thăm dò thứ vật chất kỳ lạ không tồn tại trong lịch sử.
“Trời đánh a!
Thứ chất liệu kỳ lạ này nên đi làm chất dẫn năng lượng chứ! Thằng ngu nào lại phí phạm, đem nó chế thành dao gọt trái cây thế này!”
Vừa kêu gào, ánh mắt vị chỉ huy không tự chủ được mà nhìn về phía Nguyễn An Bình.
Hắn hiện tại đang rất phẫn nộ, muốn hỏi vị đại ca của mình về kẻ nào đã lãng phí tài nguyên.
Dù Nicolas Smith chưa mở lời hỏi thăm chăng nữa, nhưng vị cựu lãnh chúa cũng biết được hắn đang muốn nói điều gì.
“Ai, người anh em, chỉ là một mẫu vật được ta vô tình chế tạo ra mà thôi, ngươi có cần thiết phải nặng lời như vậy không a?”
Nghe được câu trả lời một khắc này, cả người vị chỉ huy cũng phải sững lại trong giây lát.
Ánh mắt khó tin của hắn không ngừng đảo qua đảo lại giữa con dao và người đã chế tạo ra nó.
Với Nicolas Smith, dù tự nhận tài nghệ rèn đúc v·ũ k·hí của hắn cao hơn Nguyễn An Bình một bậc.
Nhưng hắn không thể không công nhận tài năng chế tạo v·ũ k·hí của kẻ từng được gọi là, “thợ rèn huyền thoại”.
Nhưng giờ, khi nhìn vào con dao gọt hoa quả trong tay, vị chỉ huy cũng phải hoài nghi nhân sinh.
Chẳng lẽ, chỉ vài tháng không đụng vào chế tạo, tay nghề của đại ca hắn đã suy giảm kinh khủng như vậy sao?
Cảm nhận được ánh nhìn đầy chất vấn từ đối phương, Nguyễn An Bình giờ cũng không nhịn được.
Hắn nhíu mày, tiện tay vồ lấy một mảnh kim loại, tay còn lại cầm lấy một chậu hoa được đặt trong góc phòng.
Dù không phải là người chuyên về luyện dược, nhưng Nicolas Smith nhận ra loài thực vật nhìn giống hoa phong lan kia, thực chất là một loại linh dược tên Tử Vân Lan.
Khi Nicolas Smith và Tô Vạn Kim còn chưa hiểu ý của vị cựu lãnh chúa.
Bỗng chợt mảnh kim loại ở một bên đang nhanh chóng mất đi màu sắc, và tan biến như tro tàn trong gió.
Còn bên trong chậu hoa, có thể thấy rõ ràng vẻ bề ngoài của loài thực vật đang nhanh chóng biến đổi.
Từ một loại linh dược chuyên dùng để trang trí, trong chớp mắt đã hóa thành một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp, với từng bông hoa, chiếc lá đều đang ánh lên vẻ sắc lạnh của kim loại.
Bất ngờ trước những thay đổi to lớn khiến hai người đang quan sát không nhịn được.
Họ bước về phía trước, sờ sờ, chạm chạm vào chậu cây Tử Vân Lan.
Vị chỉ huy giờ không thể giấu nổi sự nghi hoặc trong lòng mình, mắt nhìn, tay chạm nhưng hắn vẫn cảm thấy chuyện này quá mức mộng ảo.
“Chuyện này là sao chứ? Đại ca?
Nhìn sơ qua, ta cứ nghĩ ngươi đã dùng trò vặt nào đó, đánh tan chỗ kim loại kia và phủ nó lên trên cây hoa này.
Nhưng khi chạm vào, rõ ràng đây vẫn là một cây hoa còn đang sống sờ sờ, và từng tế bào của nó đều đã biến đổi, giống như nó là giống loài đã được thích nghi để hấp thu kim loại mà sinh tồn.”
Trước thái độ ngạc nhiên của Nicolas, Nguyễn An Bình không nói gì nhiều thêm, hắn chỉ mỉm cười rồi tiện tay lấy ra khá nhiều những thứ kỳ lạ.
Có là mẩu quặng với những viên tinh thể đầy màu sắc.
Có những loại chất lỏng với tính chất vật lý như không thuộc về thế giới này…
Càng nhìn vào những vật phẩm đại ca của mình lấy ra, ánh mắt Nicolas Smith giờ không thể nào giấu được một sự thèm khát.
“Ngươi thấy sao? Người anh em?
Đây chỉ là một phần nhỏ những sản phẩm do thí nghiệm của ta tạo ra mà thôi, ta vốn định biến những thí nghiệm thất bại này làm quà lưu niệm, tặng cho ai tới để trợ giúp ta một tay.
Nhưng xem ra, cả hai người các ngươi đều không có hứng thú mà ở lại.
Như vậy, ta cũng chỉ đành đem cất chúng vào một xó vậy.”
Vừa nói, Nguyễn An Bình vừa cất đi những mẫu vật thí nghiệm có một không hai.
Nhưng ngay lập tức, một cánh tay máy móc đã xuất hiện, nắm chặt lấy những mẫu vật quý giá ấy.
“Được rồi, người anh em, ta có nói là mình không muốn ở lại đâu.”
Để có thể nói được câu đồng ý vừa rồi, giờ Nicolas Smith cúi mặt, thất thần như một kẻ vừa bán linh hồn cho quỷ dữ.
Còn ngược lại Nguyễn An Bình lại nở một nụ cười thâm trầm khi mưu kế thành công.
Và rất nhanh chóng, Nicolas Smith cũng đã lấy lại được tinh thần.
Giờ này, vị chỉ huy cùng cựu lãnh chúa đều đồng loạt ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía Tô Vạn Kim.
Dù sao thường ngày vị thánh hiệp sĩ có vẻ không biết nghiên cứu là vật gì.
Nhưng trong buổi yến tiệc ngày hôm trước, hắn là một trong số ít người có thể chen chân nói vài câu trong cuộc trò chuyện giữa Nguyễn An Bình, Nicolas Smith và Richard.
Đó cũng là một trong những lý do khiến chủ nhân của dị không gian này gọi hắn tới.
“Haha, chờ chút nào các đại ca.
Với bản năng chiến đấu và mạnh lên có được từ ác niệm trong nhân tính, hai người các ngươi để ta tu luyện, sáng tạo công pháp, chiêu thức hoặc kỹ năng mới thì không thành vấn đề.
Nhưng nếu hai người muốn ta ở lại để nghiên cứu Bia Đá Giác Tỉnh, hay làm nghiên cứu khoa học gì đó, thì hai người tìm nhầm người rồi a.” – Hắn giải thích, và cũng không ngừng lùi về sau.
Đối mặt với Tô Vạn Kim lúc này, đó là con mắt đỏ máu của Nguyễn An Bình đang trợn trừng nhìn vào hắn.
“Yên tâm đi người anh em, ta biết ngươi làm được mà.”
Vừa nói, tầm nhìn của vị cựu lãnh chúa nhanh chóng thay đổi.
Trước một đại dương thông tin ập tới, Nguyễn An Bình nhanh chóng khóa chặt lấy thứ ác niệm đặc sệt, đang ẩn sâu dưới bộ giáp hoàng kim của vị thánh hiệp sĩ.
Và thuộc tính cùng các khái niệm cấu thành lên thứ nhìn như bùn đen ấy gồm: Thất Đại Tội, Tam Độc, Ngũ Cái, Thập Ác, Bất Nhân, Vô Lễ, Bất Nghĩa, Ngu Si, Thất Tín…
Nhìn vào bảng danh sách hàng tá những thuộc tính tiêu cực, ẩn chứa bên trong cực ác của nhân loại.
Giờ, Nguyễn An Bình cũng không nhịn được mà giơ ngón tay cái của mình về phía Tô Vạn Kim.
Trên đời này, không mấy ai có thể bình thản sống sót khi mang trên người hàng tá những quả bom nổ chậm như vậy.
Nhưng hắn mở ra tầm nhìn có thể chỉnh sửa khái niệm không phải để chứng kiến thuộc tính của thứ bùn đen ghê tởm ấy.
Trong tích tắc, hắn đã nhắm thẳng vào hệ thống ác niệm của Tô Vạn Kim và chỉnh sửa nó.
Không cần thiết phải động chạm những khái niệm khác, Nguyễn An Bình chỉ cần nhắm thẳng vào Thất Đại Tội.
Lấy tham lam luôn khao khát tri thức, lấy phẫn nộ làm động lực hành động, lấy phàm ăn không ngừng hấp thu những gì học tập, để lười biếng tối ưu từng công đoạn, làm kiêu ngạo đập bỏ mọi sự tự ti, dục vọng khiến ngươi luôn thèm khát sách vở…
Và cuối cùng, ghen tị xuất hiện, nhắc nhở vị hiệp sĩ, rằng hắn đã bị hai người đi trước bỏ lại quá xa.
“Tốt lắm, người anh em, giờ ngươi sớm muộn gì cũng đủ điều kiện để trở thành một nhân viên nghiên cứu.” – Nguyễn An Bình vỗ vai Tô Vạn Kim, nói.