ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 328. Bóc tách khái niệm, dung hợp thuộc tính.

Chương 328: Bóc tách khái niệm, dung hợp thuộc tính.

Trong dị không gian, nơi có thể xem như một tiểu thế giới nằm cách biệt, cũng là nơi Nguyễn An Bình có thể thoải mái nghiên cứu đủ thứ trên trời dưới biển, mà không cần phải lo lắng nếu mọi thứ vượt quá tầm kiểm soát.

Ngồi trên một thùng hàng kim loại, vị lãnh chúa liên tục đảo trong tay một viên linh thạch cùng con dao gọt trái cây, thứ hắn tiện tay nhặt trong đống đồ cũ.

Tầm nhìn của vị cựu lãnh chúa nhanh chóng thay đổi.

Trong mắt hắn, thế giới đã không còn là thế giới nữa, mà là tụ hợp của vô số thông tin, khái niệm chồng chéo lên nhau đầy hỗn loạn.

Chỉ một mắt nhìn qua, đủ thứ thông tin nặng nề đã xuất hiện, đánh thẳng vào trí óc của Nguyễn An Bình, khiến hắn suýt nữa phải rời khỏi tầm nhìn ở hiện tại.

Gương mặt hắn đỏ bừng, máu không ngừng chảy ra từ thất khiếu, còn hàm răng đang cắn chặt, như một người đang phải chịu đựng một trận t·ra t·ấn thảm khốc.

Với ý chí cứng cỏi tới điên rồ, hắn vẫn cố gắng mở to đôi mắt, chứng kiến vô số thông tin chạy ngang qua, khiến người nhìn muốn rơi vào điên loạn.

Tưởng chừng đây chỉ là một hành động vô ích, nhưng chỉ vài giây sau, những thông tin tưởng chừng như hỗn loạn vô tự đã thay đổi.

Nguyễn An Bình đã cố gắng diễn dịch lại mọi thứ, giảm bớt những thông tin rác thừa thãi và chỉ để lại những gì hắn thấu hiểu.

Nhìn vào viên linh thạch trong tay, ngoài vô số những hàng ký tự như đã hóa thành phông nền, vẫn còn đó bốn từ khóa nổi bật, gồm: Năng Lượng, Linh Khí, Linh Tính, Tinh Thể.

Tiếp theo đó, hắn lập tức quay sang, nhìn về phía con dao trong tay mình.

Cũng tương tự như những gì đang diễn ra với viên linh thạch, hai từ khóa cũng đã xuất hiện trên vật dụng thường ngày này, gồm: Sắc bén, Kim Loại.

Sơ qua về khả năng mới, Nguyễn An Bình có thể khẳng định, thông tin mà hắn đang chứng kiến chính là những khái niệm đã cấu thành nên hai loại vật phẩm trên.

Và với sức mạnh có thể can thiệp vào thực tại từ con mắt trái, những gì hắn có thể quan trắc đều có thể được tác động, cầm nắm, và điều khiển.

Một suy nghĩ trong lòng nổi lên, khiến hắn tò mò, thử nghiệm kết nối những khái niệm nổi bật của hai vật thể trên vào cùng một chỗ, hắn muốn biết liệu sẽ có phản ứng hóa học kỳ diệu nào xảy ra.

Trong tầm nhìn của Nguyễn An Bình, từng chữ cái có trên viên linh thạch đang dần bị một loại lực lượng vô hình bóc ra, tách chúng khỏi những khái niệm cấu tạo viên tinh thể ấy.

Và với một ý niệm, tất cả những gì vừa được bóc ra đã được dán thẳng vào con dao gọt trái cây ngay bên cạnh.

Tuy chỉ bóc tách khái niệm từ những vật thể nhỏ bé, nhưng chừng đó cũng đủ để khiến con mắt đỏ của hắn phải đau nhói.

Sau vài cái chớp mắt và tầm nhìn gần như đã mù trong giây lát.

Mở mắt ra một lần nữa, Nguyễn An Bình phải sững sờ khi hắn đang cầm trong tay một nắm thủy tinh vụn, với màu đen đặc chẳng khác than đá là bao.

Không có gì bất ngờ, đây là kết cục của viên linh thạch khi bị bóc ra bốn khái niệm cấu thành nó.

Nhưng nhìn vào cấu trúc tinh thể cùng chút năng lượng còn sót lại trong từng mảnh vụn, có thể thấy, khả năng tác động vào khái niệm của Nguyễn An Bình vẫn chưa tới nơi tới chốn.

Dù vậy, đây cũng đã là một năng lực vô cùng kinh khủng.

Sau khi xác nhận nắm cát đen trong tay đã hoàn toàn vô giá trị, vị cựu lãnh chúa lập tức ném chúng sang một bên, và tập trung tinh thần nhìn vào con dao bên tay phải.

Hiện tại, vẻ bề ngoài của món v·ũ k·hí tầm thường đã hoàn toàn biến đổi.

Khi lưỡi dao kim loại giờ đã trở thành một dạng tinh thể rắn chắc như kim cương, và cầm con dao trong tay, bất cứ ai cũng sẽ cảm nhận được một nguồn năng lượng chảy dọc qua thân thể họ.

Có thể nói, chỉ với một cái liếc nhìn, Nguyễn An Bình đã biến một món v·ũ k·hí tầm thường hóa thành linh khí chuyên dành cho người tu luyện.

“Chậc, con dao này nhìn cũng đẹp đấy, chất liệu chế tạo cũng rất đáng để nghiên cứu.

Nhưng ngoài việc tốn kém ra, đó cũng là tất cả giá trị của cái thứ này.”

Cầm trong tay con dao và đùa nghịch trong chốc lát, hiệu trưởng của Đệ Nhất Học Viện cũng chán nản, ném linh khí vừa được chế tạo sang một bên.

Dù cho con dao ấy được chế tạo từ một chất liệu đặc biệt, chưa bao giờ tồn tại trên đời chăng nữa, cũng không thể nào che đi một sự thật, nó chỉ là v·ũ k·hí trong mắt các tu sĩ cấp thấp.

Để chế tạo một món linh khí không đáng chú ý, hắn đã phải dùng một nguồn năng lượng đủ để trọng thương một Nguyên Anh tu sĩ, nhưng chừng đó lại đủ để vũ trang cho chục ngàn, thậm chí là cả trăm ngàn Luyện Khí tu sĩ.

Bất cứ ai cũng sẽ phải chùn bước khi chứng kiến mức tiêu hao thì lớn, còn hiệu quả nhận được lại chẳng đáng vài đồng đó.

Nhưng là một nhân viên nghiên cứu, việc tiêu hao tài liệu là chuyện quá đỗi bình thường với Nguyễn An Bình.

Với cảnh giới hiện tại, hắn có thể liên tục sử dụng khả năng đánh tráo khái niệm của con mắt hàng ngàn lần cũng không thành vấn đề.

Nên chỉ sau vài phút nghỉ ngơi, ghi chép lại những thành quả thí nghiệm.

Một cuộc thử nghiệm mới lại bắt đầu.

Lần này, hắn không chần chờ mà lấy ra những mẫu vật liệu mới được Nicolas Smith nghiên cứu gần đây.

Ở bên tay phải của hắn là một mẫu hợp kim đỏ như máu, thứ được tinh luyện từ những kim loại bị ô n·hiễm n·ặng nề nhất dưới Xích Triều.

Và ở tay còn lại là một thanh kiếm ma pháp, thứ được hắn tiện tay nặn ra chỉ bằng tinh thần lực.

Tuy tài nghệ của hắn không thiên về rèn đúc, nhưng thân là kẻ từng được gọi là thợ rèn huyền thoại, nên đương nhiên, v·ũ k·hí ma pháp của Nguyễn An Bình dù làm ẩu tới mấy cũng là bảo vật trong mắt các Nguyên Anh tu sĩ.

Đã có vật thí nghiệm trong tay, vị hiệu trưởng Đệ Nhất Học Viện nhắm mắt, chờ đợi con mắt trái khôi phục lại.

Và khi mở mắt ra, tầm nhìn của Nguyễn An Bình bị nhấn chìm trong đại dương của vô vàn câu chữ, những từ khóa về khái niệm tồn tại ở khắp mọi nơi tràn ngập, như muốn dìm hắn xuống đáy của một đại dương thông tin khổng lồ.

Nhưng là người đã có kinh nghiệm, nên chỉ trong vài giây ngắn ngủi, từng thông tin không đáng chú ý nhanh chóng được dẹp bỏ, nhường chỗ cho từng thuộc tính nổi bật của vật thí nghiệm dần nổi lên.

Về khối kim loại mới được Nicolas Smith chế tạo, nó gồm các thuộc tính mạnh tới không tưởng, gồm: Tiến Hóa, Hấp Thụ Ký Ức, Tước Đoạt Sức Mạnh, Cứng Rắn, Điên Cuồng.

Còn thanh kiếm ma pháp trong tay hắn là một thanh kiếm sống, có những khái niệm nổi bật như: Cộng Sinh, Phân Tách, Tái Tổ Hợp, Sắc Bén, Cứng Rắn.

Không chần chờ, trừ Điên Cuồng ra, toàn bộ thuộc tính từ miếng kim loại đỏ máu được bóc tách, truyền vào trong thanh kiếm đang hít thở như một sinh vật sống.

Sau một hồi lấy ánh mắt làm trung gian, di chuyển các khái niệm mặt ngoài cấu tạo nên vật thể.

Cuối cùng, mảng kim loại ẩn chứa ô nhiễm của Xích Triều đã biến dị, hóa thành một màn sương đỏ quen thuộc.

Nhưng thứ sương mù màu máu còn chưa kịp lan tràn đã bị Nguyễn An Bình ngăn chặn.

Tinh thần lực của hắn bao bọc, hóa thành nhà lao rắn chắc nhất, phong ấn thứ ô nhiễm từ Vạn Quân Chúa Tể trong một khoảng không chỉ bằng quả bóng bàn.

Không để ý tới thứ ô nhiễm không đáng nhắc tới, ánh mắt hắn nhanh chóng bị thu hút bởi thanh kiếm ma pháp.

Cũng giống như mảnh kim loại vừa tan biến không lâu, tính chất vật lý của thanh kiếm cũng đã có những thay đổi đáng kể.

Giờ này, nhìn kiểu gì cái thứ đó cũng không thể gọi là kiếm nữa, khi từng mảnh kim loại đang tan chảy, hóa thành một loại chất lỏng, nhanh chóng lan ra khắp nơi như một vũng máu.

Nhưng còn chưa đợi Nguyễn An Bình thất vọng vì thành quả nghiên cứu mới, hắn chợt cảm nhận một cảm giác quen thuộc, giống như khi dùng ý niệm điều khiển pháp bảo.

Ánh mắt vị cựu lãnh chúa tập trung, nhìn chằm chằm vào “thanh kiếm” như một vũng máu nằm bẹp dưới sàn.

Bàn tay hắn nhẹ vươn về phía trước, khẽ nói.

“Kiếm, tới.”

Ngay lập tức, thứ v·ũ k·hí ấy đã hô ứng lại lời hiệu triệu từ chủ nhân.

Từ một vũng máu, thanh kiếm hóa thành một quả bóng nước, bật bật nhảy nhảy và nằm gọn trong lòng bàn tay Nguyễn An Bình.

Nắm lấy thanh kiếm trong tay, vị cựu lãnh chúa cũng đã biết làm thế nào để khống chế thứ v·ũ k·hí ấy.

Chỉ với một ý niệm, quả bóng nước nhanh chóng biến đổi, tái tổ hợp lại, tạo thành một thanh kiếm với lưỡi đỏ như được rèn từ máu.

Không dừng lại ở đó, hình dạng của nó cũng nhanh chóng biến đổi, hóa thành đao, thương, búa, kích,… đủ loại v·ũ k·hí khác nhau.

Cuối cùng, Nguyễn An Bình cũng lựa chọn hình dạng cố định cho món v·ũ k·hí, khi để nó hóa thành một cặp găng tay phòng thí nghiệm.

Dù sao hắn cũng không phải loại người thích cận chiến, nên chẳng bằng biến thứ v·ũ k·hí g·iết người thành một công cụ nghiên cứu.

Nhìn vào đôi găng như được dệt từ lụa đỏ đó, ai có thể nghĩ ra được, đây thực chất lại là một thanh kiếm?

Sau khi đùa nghịch xong với thứ đồ chơi mới.

Nguyễn An Bình nhắm mắt, cảm nhận và so sánh tiêu hao giữa hai lần thí nghiệm.

“Ra là vậy sao.

Nếu theo những quy tắc thông thường, vật liệu càng có cấp độ cao, lại càng cần nhiều năng lượng để có thể tác động và làm biến đổi chúng.

Nhưng trước tầm nhìn có thể bóc tách từng khái niệm và thuộc tính của ta.

Cấp độ vật liệu cao thấp cũng không quá quan trọng, khi tiêu hao để chế tạo một món đồ chơi và bom nguyên tử là tương đương nhau.”

Giờ, Nguyễn An Bình hận không thể bế quan, ngâm mình cả trăm năm trong phòng thí nghiệm, để tiếp tục đào móc sức mạnh từ con mắt trái.

“Không, không được.

Ta vẫn còn cả tá dự án còn chưa hoàn thành đâu, không thể đâm đầu vào làm mỗi một chuyên đề như thế này.

Ta cần có người cùng nhau gánh vác vài thí nghiệm mới được.”

Trong đầu Nguyễn An Bình, hắn cũng đã nghĩ tới hai bóng người.

Một giờ sau.

Bên trong phòng thí nghiệm, nơi tưởng chừng chỉ có mình vị hiệu trưởng của Đệ Nhất Học Viện có thể ra vào, nay lại xuất hiện thêm hai bóng người khác.

Và trong Liên Minh Nhân Loại, chỉ có Nicolas Smith và Tô Vạn Kim là hai người được hắn tín nhiệm giao cho nhiều trọng trách, nên họ mới có tọa độ không gian chính xác để tiến vào nơi đây.

Nhưng vừa bước chân vào dị không gian chưa được vài giây, một tiếng cười đầy ma tính đã vang lên.

“Kiệt kiệt kiệt!

Rất xin lỗi đã làm phiền hai người, nhưng nếu chúng ta đã là huynh đệ kết nghĩa, như vậy thì có “phúc” ta cũng phải để hai người cùng hưởng chút vậy.”