Chương 333: Chứng đạo Đại Đế?
Thánh Nhân đấu với Đại Đế.
Nhìn kiểu gì đi nữa, đây cũng là một trận chiến không công bằng, khi thực lực của hai bên đã cách nhau tận 2 đại cảnh giới.
Từ đầu trận chiến cho tới tận giờ, vị Đại Đế dẫn đầu quân thảo phạt vẫn đứng đó, nhìn tất cả diễn ra.
Lão không phải vì kiêu ngạo, không thèm để mắt tới một con giun dế.
Mà với thực lực của Đại Đế cảnh, tùy tiện một đòn của lão cũng có thể ảnh hưởng, và gây ra quy mô hủy diệt vô cùng khủng kh·iếp.
Còn hiện tại, khi tất cả tu sĩ từ Hoàng Giả cảnh đều đã bỏ mình, vị Đế cảnh cũng không còn gì để cố kỵ nữa.
Chỉ với một cái lật tay từ hắn, đại địa rung chuyển, từng mảng lục địa rạn nứt, làm chấn động cả khu vực rộng lớn như một tiểu vũ trụ.
Trước đòn t·ấn c·ông mạnh tới không còn gì có thể ngăn cản đó, Nicolas Smith vẫn sống sót sau tất cả.
Thậm chí, hắn càng lúc càng trở nên mạnh hơn, khi không ngừng hấp thu t·hi t·hể của những kẻ bỏ mình.
Nên dù cảnh giới vẫn chỉ dừng lại ở Thánh Nhân cảnh, nhưng về chiến lực, kẻ này giờ đã không hề thu kém một Đại Đế là bao.
Từ trước tới nay, Nicolas Smith dù không sợ trời đất nhưng hắn vẫn đủ tỉnh táo, nên luôn nhắm vào các đối thủ có tu vi ngang hàng, thậm chí thấp hơn bản thân cả đại cảnh giới.
Nhưng ngày hôm nay, hắn không chỉ đánh bại, mà còn hấp thu thân xác của cả những Hoàng Giả có bản chất sinh mệnh đã vượt qua hắn.
Nên không có gì bất ngờ khi chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.
Sau khi hấp thụ tàn khu của 31 Hoàng Giả cảnh, sinh mệnh lực và ý chí còn sót lại trong đó mạnh mẽ gấp nhiều lần những gì Nicolas Smith đã nghĩ.
Trên người hắn ta, từng gương mặt của những kẻ xa lạ dần mọc ra.
Có là những thiên kiêu yêu nghiệt từng bỏ mạng trong tay hắn, cũng có những chính đạo tu sĩ đã phải bỏ mình trong cuộc thảo phạt ma đầu tóc trắng.
Và nổi bật nhất trong số đó, chính là gương mặt của những Hoàng Giả cảnh.
Tất cả chúng đều có một điểm chung, khi chúng vô hồn như những chiếc mặt nạ da người, và chỉ có thể gầm gừ gào thét theo bản năng.
Với một số lượng gương mặt khổng lồ như vậy, đương nhiên thân thể nhỏ bé của Nicolas Smith không thể nào chứa nổi.
Nên trong ánh mắt khó có thể tin của Nicolas Smith ở hiện tại, kiếp trước của vị chỉ huy đang bị ngàn vạn gương mặt trào ra, liên tục xé rách và làm biến dạng thân thể của vật chủ.
Từng tiếng kêu gào trong đau đớn của ma đầu tóc trắng không ngừng vang lên, nhưng xen lẫn trong đó là từng tiếng cười đầy khoái trá.
Thanh niên tóc trắng vốn đang chán nản vì kẻ thù không thể gây được một vết xước trên người.
Nhưng ai mà ngờ được, chuyện thể chất mất khống chế ở hiện tại lại là một cơ duyên, giúp hắn có thể liên tục b·ị t·hương và có thêm nhiều thiên phú mới.
Trước một Nicolas Smith điên cuồng, vị Đại Đế muốn nghiền hắn ra thành tro giờ lại dần nổi lên thoái ý.
Nhìn vào một ma đầu vì ma công phản phệ mà tẩu hỏa nhập ma kia, hắn không nghĩ rằng đối phương còn có thể sống sót.
Nên vị Đế cảnh tu sĩ quay người, rời khỏi nơi chiến trường đau thương này.
Nhưng chỉ trong chưa đầy ba giây, một luồng khí tức kinh khủng đã xuất hiện ngay phía sau, khiến lão phải quay đầu quan sát.
Và trong tầm mắt vị Đại Đế, có một bóng người khổng lồ đã xuất hiện và đạp bằng từng ngọn núi cao.
Đó là một quái vật kinh dị, với ngàn vạn gương mặt than khóc liên tục xuất hiện và biến mất trên từng làn da, tấc thịt.
Cứ sau mỗi lần than khóc, máu tươi của thứ quái dị ấy lại trào ra, tạo thành từng dòng suối đỏ nối liền trời đất.
Và muôn dòng thác đổ nhấn chìm đại địa, tụ hội tạo nên một biển máu tanh nồng.
Đáng lẽ ra, với số lượng máu chảy kinh khủng đó, con quái vật phải bỏ mình từ lâu rồi.
Nhưng thiên phú được Bia Đá Giác Tỉnh ban tặng là không nói lý như vậy.
Càng nhận nhiều sát thương, Nicolas Smith càng trao đổi được nhiều thiên phú.
Và với sức mạnh hiện tại, hắn cảm thấy Đại Đế cũng có thể diệt!
Nên trong con mắt khó tin của vị Đế cảnh thái thượng, một lòng bàn tay như đã đánh xuyên qua không gian và xuất hiện ngay trước mặt lão.
Bên trong lòng bàn tay khổng lồ ấy không hề có vân tay, mà là từng gương mặt người đang gào thét đầy đau đớn.
Khi Đại Đế muốn ra tay trấn áp thứ quái vật, từng gương mặt ẩn hiện đã điên cuồng gào khóc.
Với sức mạnh có được từ vô số thiên phú, từng tiếng khóc giờ không chỉ khó chịu về mặt âm thanh, mà chúng còn đóng băng thần hồn, thiêu đốt nhục thân, làm tan rã linh khí…
Bàn tay còn chưa chạm vào vị thái thượng trưởng lão, thì vô số những hiệu ứng tiêu cực đã bất ngờ ập tới, đánh cho lão không kịp trở tay.
Giờ, có nằm mơ vị Đế cảnh tu sĩ cũng không thể tưởng tượng ra được mình lại bị đối phương bắt giữ dễ dàng như vậy.
“Ngươi, ngươi, hèn hạ…”
Đó là tất cả những gì mà một Đại Đế phát ra, trước khi bị nhấn chìm vào trong một đầm lầy máu thịt, với vô số gương mặt vô hồn và những tiếng thét đau đớn bao quanh.
Người ta nói, ngoài bảy bước súng nhanh, còn trong bảy bước súng vừa nhanh vừa chuẩn.
Và đủ thứ hiệu ứng tiêu cực do các thiên phú cung cấp cũng vậy.
Có thiên phú bám được vào những đòn t·ấn c·ông tầm xa, nhưng cũng không ít những thiên phú yêu cầu phải chạm vào da thịt mới có thể phát huy uy năng của chúng.
Nên lão Đại Đế vốn đã không trụ nổi trước từng đợt sóng âm tầm xa, thì khi vào trong lòng bàn tay Nicolas Smith, lão lại càng không thể giãy dụa.
Nắm chặt lòng bàn tay to như những rặng núi cao, nghiền nát thân thể, xé tan linh hồn, khiến chân linh của một Đế cảnh không thể nào trốn thoát.
Ma đầu tóc trắng đã làm được điều mà xưa nay chưa ai tại Huyền Đạo Giới từng làm, đó là vượt tận hai cấp để chiến đấu với một vị Đại Đế, và thậm chí còn giành chiến thắng áp đảo.
Với đủ loại thiên phú có vô số các tác dụng khác nhau, dù cho có cách cả hai đại cảnh giới, Nicolas Smith vẫn có thể luyện hóa được một khối xương cứng như tàn khu của Đế cảnh.
Nhưng việc hấp thu Hoàng Giả đã khiến hắn người không ra người, như vậy, hấp thu một Đại Đế lại càng khiến hắn biến dị kinh khủng hơn nữa.
Ngày hôm đó, vô số sinh linh đã chứng kiến mưa máu xối trời, khi một Đại Đế bỏ mình.
Và họ cũng thấy được sự khai sinh của một Đế cảnh quỷ dị nhất lịch sử Huyền Đạo Giới.
Đó là một thực thể hình người khổng lồ, với thân thể là tổ hợp của vô số gương mặt các n·ạn n·hân từng bỏ mạng dưới tay hắn.
Khi hoàn toàn hấp thu một trong những cường giả mạnh nhất thế giới, cảnh giới của Nicolas Smith cũng đi thẳng từ Thánh Nhân lên tận Đại Đế.
Nhưng làm sao có chuyện hắn đột phá đơn giản như vậy được?
Từ Hóa Long cảnh trở đi, mỗi khi đột phá một cảnh giới, người tu luyện sẽ luôn phải chào hỏi với thiên kiếp.
Và cảnh giới càng cao, thực lực càng mạnh, thiên kiếp sẽ càng dữ dội hơn.
Với những hành động chỉ có thể nói là nghịch thiên mà đi của Nicolas Smith, đương nhiên, thiên kiếp mà thiên đạo dành cho hắn cũng không phải loại tầm thường.
Ngày hôm đó, tại Huyền Đạo Giới, một đám mây lôi kiếp khổng lồ đã xuất hiện, che khuất cả một góc chủ đại lục, bao phủ hàng trăm năm ánh sáng.
Tất cả những người tu luyện đều phải hoảng loạn trước sức mạnh ẩn chứa trong từng đám mây đên.
“Lão tặc Thiên” lần này nghiêm túc thật rồi!
Thế giới ý chí đã lộ rõ vẻ thù ghét, muốn xóa bỏ nhân vật nguy hiểm như tên ma đầu tóc trắng một lần và mãi mãi, kể cả khi có phải hủy một phần chủ đại lục, cùng vô số sinh linh có trên đó.
Khi tận thế sắp sửa giáng xuống đầu mọi người.
Đám người phải ngạc nhiên khi chứng kiến Nicolas Smith hành động.
Lần đầu tiên trong đời, họ thấy có kẻ độ kiếp dám liều mạng, tiến thẳng vào trung tâm của đám mây lôi kiếp.
Chỉ thấy kích thước của thực thể quái dị ấy càng lúc càng trở nên to lớn, mãi cho tới khi cao tận chín tầng trời.
Và với một cái chạm cực kỳ đơn giản.
Thiên phú Vạn Vật Dung Lô của hắn đã phát huy tác dụng.
Nicolas Smith đã biến đổi cả một đám mây kéo dài hàng trăm năm ánh sáng hóa thành một giọt chất lỏng, rồi hắn nhẹ nhàng ném nó vào miệng, nhấm nháp như vừa nuốt một hạt sương nhỏ không đáng nhắc tới.
Độ kiếp thành công.
Tên ma đầu tóc trắng đã nghịch thiên tới cùng.
Khi hắn không hề chứng đạo, không ký thác nguyên thần của mình vào thế giới.
Nhưng hắn cũng là kẻ có chiến lực, và cảnh giới đã đạt tới cấp độ Đại Đế.
Kể từ đó trở đi, ma đầu tóc trắng đã trở thành dĩ vãng, khi hắn được đám người đặt cho ngoại hiệu Luyện Thiên Ma Đế.
Chứng kiến lôi kiếp đã tan, tất cả sinh linh đều hò reo vui mừng.
Nhưng bên cạnh, cũng có một số kẻ nghi hoặc nhìn về Nicolas Smith.
Rõ ràng thiên kiếp đã qua, người cũng đã chứng đạo thành Đế, nhưng tại sao tên ma đầu vẫn giữ nguyên thể trạng khổng lồ bất tiện đó?
Và chỉ vài ngày sau, đáp án cho câu hỏi ấy cũng được trả lời.
Với từng v·ết t·hương liên tục xuất hiện và liên tục được hiến tế.
Mỗi giây qua đi, số lượng thiên phú của Nicolas Smith đều tăng lên hàng trăm, hàng ngàn thiên phú mới.
Trong đó có không ít những thiên phú có thể ký sinh, l·ây n·hiễm, hoặc có bán kính ảnh hưởng rộng.
Và mọi người dần nhận ra được, ma đầu tóc trắng tuy phá hủy lôi kiếp, cứu vớt muôn người chăng nữa.
Nhưng sự tồn tại của hắn cũng chính là một t·hảm h·ọa sống.
Có tu sĩ tới gần, muốn tiếp cận Nicolas Smith để bái sư học đạo.
Đáng tiếc, còn chưa bước vào phạm vi ngàn dặm quanh người Luyện Thiên Ma Đế, bọn họ đã lập tức xuất hiện đủ loại biến dị lớn nhỏ khác nhau.
Có người đứng xa, chỉ cần liếc nhìn vị Ma Đế cũng có thể “ngộ đạo” nhận được một loại thiên phú thần thông.
Có kẻ tham lam, muốn tiến vào sâu hơn nhưng đều hóa điên, biến thành quái vật người không ra người.
Sự tồn tại của Nicolas Smith đã biến cả một vùng núi cao hóa thành cấm địa, nhưng đồng thời, cũng là nơi ẩn chứa vô số cơ duyên.
Sau trận chiến với Đại Đế, Nicolas Smith của hiện tại đang chán c·hết mà nhìn bản thân hắn ở kiếp trước.
“Chậc, đúng là khi ta hiến tế đi nỗi sợ có khác.
Vì có được sức mạnh, đến cả kẻ cao hơn mình hai đại cảnh giới ta cũng dám luyện hóa.
Nhưng phản phệ là điều không thể tránh khỏi rồi, và chắc phải tốn rất nhiều năm nữa ngươi mới tỉnh táo trở lại đi.”
Nói xong, vị chỉ huy không nhịn được mà gia tốc thời gian, đi tới hơn một vạn năm sau, khi Luyện Thiên Ma Đế thức tỉnh sau một giấc ngủ dài…