Chương 334: Tỉnh giấc.
Với quyền hạn của một người quan sát, Nicolas Smith tua nhanh thời gian của cả Huyền Đạo Giới.
Chớp mắt cũng đã là vạn năm.
Trong những năm tháng tưởng chừng như vô tận, Luyện Thiên Ma Đế vẫn nằm yên nơi chiến trường, thân xác khổng lồ của hắn dần bị tro bụi lịch sử phủ đầy, và hòa làm một với từng ngọn núi cao.
Ngàn năm qua đi, người ta vẫn loáng thoáng thấy được một vài phần da thịt của hắn bại lộ dưới lớp đất đá.
Nhưng qua đi vạn năm, nơi chiến trường mà ma đầu tóc trắng từng tung hoành đã hoàn toàn bị c·hôn v·ùi.
Trong mắt thế nhân, ngọn núi nơi vị Đại Đế ngủ say chỉ là một ngọn núi với hình dạng kỳ lạ, còn câu chuyện về Nicolas Smith đã dần trở thành truyền thuyết không thể kiểm chứng.
Dù hắn ngủ say như vậy, nhưng mỗi một hít một thở của hắn đều tạo ra những cơn cuồng phong rít gào, có thể thổi tắt linh hồn một người nhẹ nhàng như thổi nến sinh nhật.
Mỗi phút mỗi giây đều chịu thương tích, nên từ thân thể hắn, máu đỏ chảy ra, hóa thành từng dòng suối tanh nồng, tạo ra một hệ thống sông hồ khổng lồ, bao quanh một dãy núi đầy c·hết chóc.
Từ đó, cấm địa tên Huyết Hà Sơn Mạch được hình thành, và không ngừng mở rộng trong vạn năm.
Tại một đỉnh núi cao, một nơi hoàn hảo để có thể quan sát cấm địa từ xa.
Đứng trên đỉnh cao, có thể dễ dàng thấy được một đường ranh giới rõ ràng giữa thế giới bên ngoài và vùng đất đỏ máu như bị nguyền rủa.
Ngồi trên một chiếc bàn đá, Nicolas Smith lúc này cầm trên tay một ly trà, ánh mắt đầy nghiền ngẫm nhìn về phía một đám tu sĩ đang cùng nhau tụ tập.
Bọn họ đều là những thiên kiêu, yêu nghiệt, những người tuổi mới hơn trăm, nhưng ai nấy đều có cảnh giới thấp nhất là Tôn Vương, còn cao nhất là Bán Thánh cảnh.
Tất cả họ đều đã sẵn sàng chuẩn bị thăm dò cấm địa.
“Ngụy huynh, phía trước chính là Huyết Hà Sơn Mạch.
Tương truyền vạn năm trước đã có một vị Đại Đế tên Luyện Thiên Ma Đế bỏ mình tại đây, nên rất có thể, bên trong đó có ẩn chứa vô thượng truyền thừa của một vị Đế cảnh!” – Một tu sĩ mập ú trẻ tuổi giờ đang cúi người nịnh nọt, giới thiệu về vùng núi đỏ rực ngay trước mắt cho một thiên kiêu Bán Thánh cảnh, cùng nhiều người phía sau.
Nghe vậy, một nữ tu sĩ đứng ra, rụt rè hỏi.
“Nghe nói, trước kia cấm địa này đến cả nửa bước Đại Đế cũng không dám bước vào trong mà?
Chúng ta người có tu vi cao nhất cũng chỉ là Bán Thánh mà muốn thám hiểm nơi đây… như vậy có hơi quá nguy hiểm hay không?”
Đáp lại cô nàng, tên tu sĩ mập mạp thoải mái cười vang.
“Haha, Lạc sư muội, ngươi sợ hãi làm gì chứ?
Cấm địa đó đã bớt nguy hiểm hơn trong vài năm gần đây rồi.
Thậm chí, tới cả Hóa Long cảnh cũng có thể đi vào thám hiểm dễ dàng, như vậy chúng ta còn cần phải sợ hãi sao?” – Hắn trả lời với một giọng chém đinh chặt sắt.
Sau khi vui cười xong, tên tu sĩ như nắm trong tay tất cả những tin tình báo cũng dần nghiêm mặt lại.
“Không nói dọa các ngươi, trước kia Huyết Hà Sơn Mạch đúng là cấm địa nguy hiểm có tiếng, có cho cơ hội thành tiên thì ta cũng không dám đặt chân tới nơi đây.
Nhưng vài năm gần đây, có người thám hiểm từ sơn mạch trở về và báo một tin tức động trời.
Trong sơn mạch đó, những cơn cuồng phong chứa đầy trọc khí nguy hiểm, hay là cả máu chảy ra từ những khe đá, tất cả đều suy giảm đi trông thấy.”
Nói rồi, tên tu sĩ mập ú chỉ vào biên giới giữa cấm địa và thế giới bên ngoài.
“Các vị đạo hữu ắt hẳn cũng thấy được biên giới của cấm địa cách chúng ta hơn trăm dặm chứ?”
Đáp lại câu hỏi của hắn, những thiên tài có mặt ai nấy đều gật đầu.
Mắt bọn họ không có vấn đề, nên đương nhiên có thể dễ dàng chứng kiến được khu biên giới đó.
“Có lẽ, các vị không biết, chỉ mới ba năm về trước, ranh giới của cấm địa chính là ngọn núi ngay dưới chân chúng ta.”
Giờ, đám người không cần tên mập giải thích nhiều hơn, họ cũng hiểu được có chuyện gì đang xảy ra với Huyết Hà Sơn Mạch.
“Như vậy,… nếu ta đoán không sai, có lẽ thứ lực lượng làm nhiễu loạn cả khu vực này suốt cả vạn năm nay cuối cùng cũng đã suy yếu rồi, đúng không?”
Dù chỉ là một câu hỏi vu vơ không đáp án, nhưng ai nấy xung quanh đều gật gù giống như đã hiểu ra điều gì đó.
Trong mắt họ giờ đã không còn vẻ sợ hãi, mà chỉ có một ánh mắt tham lam khi nhìn vào vùng cấm địa ngay trước mắt.
Tương truyền, Huyết Hà Sơn Mạch là một cổ chiến trường, nơi vạn năm trước Luyện Thiên Ma Đế đã bị tất cả những thế lực tại chủ đại lục cùng hợp lực vây công.
Nhưng nhiều thế lực cùng vây đánh một người không những không hạ được ma đầu tóc trắng, mà còn khiến hắn có được cơ duyên, một bước đúng chỗ, chứng đạo Đại Đế.
Chỉ đáng tiếc, do có vẻ đã bị trọng thương sau trận đại chiến, nên vị Ma Đế tóc trắng đó đã không qua khỏi, và bỏ mình tại nơi đây, trở thành Đế cảnh có tuổi thọ ngắn ngủi nhất Huyền Đạo Giới.
Ngồi trên ghế đá, nhìn từng bóng người bay cao, tiến vào nơi chính bản thân mình kiếp trước đang ngủ say.
Nicolas Smith vẫn ngồi yên một chỗ.
Hắn biết được, nước suối đỏ máu ngừng chảy, điều đó cũng có nghĩa hắn ở kiếp trước đã hoàn toàn khôi phục lại thương thế.
Gió núi mang theo ô nhiễm không còn thổi, chứng tỏ ý thức của một kẻ nào đó đã quay trở lại, không còn tùy ý tiết lộ sức mạnh của bản thân ra làm ô nhiễm môi trường.
Tất cả những dấu hiệu ấy không cho thấy một cơ duyên nào đó sắp mở ra, mà chỉ là màn khởi động, khi nhân vật nguy hiểm nhất Huyền Đạo Giới sắp thức tỉnh sau một giấc ngủ dài.
Quả nhiên, chỉ sau vài phút đám thiên tài tiến vào Huyết Hà Sơn Mạch để tìm cơ duyên.
Một trận đ·ộng đ·ất khủng kh·iếp đã xảy ra.
Sau cả vạn năm, những dãy núi to lớn nhất cấm địa cũng sụp đổ, để lộ da thịt của một người khổng lồ đang ngủ say.
Từng chuyển động của sinh linh to lớn đó làm đất rung núi chuyển, đại địa tan vỡ, từng khe nứt dữ tợn từ cấm địa nhanh chóng lan rộng, ảnh hưởng phạm vi hàng trăm ngàn dặm xung quanh.
Từ trong đống bụi mù của Huyết Hà Sơn Mạch, có thể chứng kiến hàng ngàn bóng người đang hốt hoảng bay qua, nhiều người không nhịn được mà quay đầu, hoảng sợ nhìn vào bóng người đang ẩn hiện sau lớp tro bụi che khuất cả trời cao.
Luyện Thiên Ma Đế không hề bỏ mạng sau trận đại chiến vạn năm trước, hắn chỉ ngủ say mà thôi!
Và giờ, cả thế giới sẽ lại nhớ tới nỗi kinh hoàng khi tên ma đầu trỗi dậy.
Nhưng khi khói bụi đã dần tiêu tan, một vài kẻ đánh liều trở lại cấm địa, và chúng chẳng phát hiện ra bất cứ thứ gì khác ngoài một vùng đất đã hoàn toàn bị san phẳng.
Sau cả vạn năm ngủ say, thích ứng sức mạnh tước đoạt được từ vô số tu sĩ, Nicolas Smith cuối cùng cũng đã làm chủ được sức mạnh của hắn.
Với thực lực tuyệt đối, từng gương mặt tuyệt vọng đầy vẻ kinh dị buộc phải chui xuống dưới từng lớp da, còn kích thước của hắn cuối cùng cũng trở lại làm người bình thường.
Sau cả vạn năm “treo máy” không ngừng b·ị t·hương, không ngừng hiến tế để mạnh lên.
Đến chính Nicolas Smith giờ cũng lười đếm xem hắn đã mạnh tới cỡ nào, hắn chỉ biết, mình đã vượt xa, rất rất xa cảnh giới Đại Đế của Huyền Đạo giới.
Giờ, hắn đã là vô địch, không ai trên thế giới này có thể đe dọa tới sinh mạng hắn nữa.
Nhưng tên ma đầu tóc trắng đó là người nào?
Hắn là một kẻ đã không còn tình thân, không còn nỗi sợ, và chỉ có động lực sống duy nhất là trở nên mạnh hơn.
Nên sau khi thức tỉnh không lâu, Nicolas Smith đã điên cuồng tiến đánh tất cả thế lực có Đại Đế trấn giữ.
Hắn c·ướp b·óc và lưu giữ lại tất cả truyền thừa hàng chục, hàng trăm vạn năm của các gia tộc cổ xưa, ẩn thế tông môn, thánh địa tu hành…
Với thực lực tuyệt đối.
Đại Đế vừa mới ló đầu, còn chưa kịp nói một hai câu cũng đã phải quỳ rạp trước uy áp của Luyện Thiên Ma Đế.
Đến cả Đế cảnh cũng phải bó tay, nên không ai dám ho he nửa lời.
Cứ như vậy, tên ma đầu nghênh ngang đi vào tàng kinh các của những thế lực lớn, và điên cuồng học tập, hấp thu tri thức của cả nền văn minh tu luyện.
Gặp phải kẻ ngông cuồng, không coi ai ra gì như vậy.
Có thế lực đành bó tay, cúi đầu, hy vọng tri thức có trong nhà mình đủ để thỏa mãn tên ma đầu gần như hủy diệt một thời đại.
Thậm chí, có nhiều người còn đưa cả thánh nữ, hay những nữ đệ tử đẹp nhất tới để phục vụ Nicolas Smith, hi vọng có thể dùng sắc đẹp câu dẫn được hắn ta.
Nhưng là một kẻ đã hiến tế đi tình thân.
Ma đầu tóc trắng hoàn toàn miễn nhiễm trước những đòn mỹ nhân kế, khiến những người cầm đầu gia tộc, tông môn cũng chỉ đành lắc đầu ngao ngán.
Bên cạnh những thế lực đã cúi đầu, vẫn còn nhiều kẻ không phục.
Đứng trên tàn tích của một tông môn đã sụp đổ, Thiên Ma Đại Đế ánh mắt đầy phẫn nộ, hắn cắn chặt hàm tới vỡ răng chảy máu, nhìn về bóng người đang lơ lửng ngay giữa không trung với ánh mắt đầy vẻ oán độc.
Thân là một Đại Đế cảnh, một trong những nhân vật hô mưa gọi gió tại Huyền Đạo Giới.
Dù cho hắn không phải vô địch, nhưng ai cũng phải cho hắn cùng Thiên Ma Tông một bộ mặt.
Ngày hôm nay, khi Nicolas Smith xuất hiện, ngỏ ý muốn vào xem sách vở được lưu trữ bên trong tàng kinh các.
Vị Đại Đế đã lắc đầu từ chối lời đề nghị của đối phương.
Hắn muốn chờ đợi, xem tên ma đầu tóc trắng đó có thể lấy thứ gì có giá trị ra để tiến hành giao dịch, trao đổi.
Đáng tiếc, một Nicolas Smith không biết sợ là một kẻ điên không thể dự đoán.
Nên không nói nhiều lời, Luyện Thiên Ma Đế dùng một chưởng hất tung nửa sơn môn Thiên Ma Tông.
Tung ra chưởng thứ hai đã không còn ai có thể đứng vững.
Khiến chỉ sau một giây, cả tông môn khổng lồ chẳng còn gì ngoài một đống gạch vụn.
Đệ tử, trưởng lão, n·gười c·hết thì c·hết, người thương thì thương.
Tới cả một Đại Đế cảnh cũng mất đi sức chiến đấu, chỉ có thể nằm bẹp dưới mặt đất mà buông lời chửi rủa.
Giờ này, Thiên Ma Đại Đế chỉ đành bất lực ngẩng đầu, nhìn Nicolas Smith tùy ý xem qua từng trang kinh sách ẩn chứa những tri thức thâm ảo mà bao đời người tích góp.
“Luyện Thiên Ma Đế, ngươi thật đáng c·hết!
Ta giờ tuy không thể đánh lại ngươi, nhưng ngươi cũng chưa chắc có thể giãy dụa trước những lão tổ trên thượng giới của ta!”
Nói rồi, Thiên Ma Đại Đế lấy ra một tấm ngọc bài, bóp nát nó và chờ đợi.
Hắn chờ thông đạo tới thượng giới sẽ mở ra…