Chương 335: Ngàn năm đau đớn.
Đứng một bên và quan sát bản thân mình ở quá khứ tàn sát cả một tông môn.
Nicolas Smith thoải mái dùng quyền hạn của người quản trị thứ cấp, tạo một bịch bắp rang ngay trước mắt.
Hắn vừa gặm bỏng ngô, vừa ngồi xổm nhìn Thiên Ma Đại Đế bóp nát ngọc phù.
Ngay lập tức, bảng hệ thống hiện ra trước mặt hắn, đánh dấu ngọc phù vừa rồi là một vật phẩm đặc biệt, có thể kết nối và kêu gọi lão tổ nơi thượng giới.
Hành động chỉ có thể nói là không đáng chú ý đó cũng khiến Luyện Thiên Ma Đế liếc mắt nhìn qua, nhưng rất nhanh chóng, Nicolas Smith của kiếp trước cũng không quan tâm đối phương đang làm trò gì.
Vì hàng chục ngàn loại thiên phú cảm giác nguy hiểm của hắn đều phản hồi một kết quả duy nhất, hành động của đối phương không hề ngáng chân, hay cản bước hắn tiến về phía trước.
Thậm chí, trong lòng tên ma đầu tóc trắng, hắn còn có thể cảm nhận đây là một cơ duyên to lớn.
Giờ này, dù có là kiếp này hay kiếp trước.
Chỉ thấy Nicolas Smith ngẩng đầu, nhìn lên trên cao, nơi từng vết nứt khiến trời cao rạn vỡ liên tục xuất hiện.
Và sau hơn một ngày trời.
Cuối cùng, thông đạo giữa Huyền Đạo Giới và thượng giới của nó cũng được đả thông.
Nhìn vào khe nứt không gian, cả hai tên tóc trắng đều cảm thấy khó chịu khi phải chờ đợi quá lâu.
“Biết chờ đợi các ngươi cần tốn cả ngày trời như thế này, ta thà tua nhanh thời gian cho rồi.” – Vừa ném bỏng ngô vào trong miệng, Nicolas Smith vừa than ngắn thở dài.
Và khi không gian tan vỡ một khắc này.
Từng bóng người bước ra từ nơi bầu trời tan vỡ như gương.
Chỉ một hơi thở của kẻ vừa xuất hiện lan tràn, cả đất trời đã phải biến sắc, mây đen bao phủ khắp muôn nơi.
Những “lão tổ tông” được Thiên Ma Đại Đế gọi tới đều giống như được che phủ bởi một lớp bóng đêm đậm đặc, đến ánh sáng cũng không thể xua tan.
Chưa đợi các sinh linh trên Huyền Đạo giới kịp thích ứng với sự hiện diện của sinh mạng thể ở tầng thứ cao cấp hơn.
Một câu hỏi với chất giọng trầm lặng đột ngột vang lên, khiến lông tơ mọi người không nhịn được mà dựng ngược.
“Là ai? Ai đã bóp nát Chư Thiên Xuyên Qua Phù?”
Thấy tiếp viện từ thượng giới cuối cùng cũng đã tới, Thiên Ma Đại Đế giờ vui mừng ra mặt.
Hắn cầm trong tay mảnh vụn của khối ngọc bài được gọi là Chư Thiên Xuyên Qua Phù, và vung vẩy nó trước mặt những sinh linh từ thượng giới.
Chứng kiến và cảm nhận khí tức của Thiên Ma Đại Đế một khắc này, không hiểu sao, trên môi kẻ vừa hỏi chợt nở một nụ cười.
“Kiệt kiệt. Tốt, tốt lắm.
Ta không nghĩ ra được, dư nghiệt của Hắc Thiên Tông lại lẩn trốn trong cái hạ giới này.
Như vậy, ma đạo nhãi con.
Ngày hôm nay, Đại Thiên Tiên Tông chúng ta chính thức xóa bỏ ngươi cùng cả tông môn của ngươi.”
Nghe được từng lời nói đầy vẻ lạnh lùng đó.
Thiên Ma Đại Đế chỉ có thể hốt hoảng nhìn lên trời cao.
Tại nơi đó, bóng đen thần bí bám trên đám người từ thượng giới đã dần biến mất, để lộ ra từng thanh niên, thiếu nữ khoác trên mình bộ y phục trắng đặc trưng của chính đạo.
Thiên Ma Đại Đế có nằm mơ cũng không nghĩ ra được, các lão tổ tông trên thượng giới đều đã bỏ mình, còn hắn cũng đã mở cửa rước hổ vào nhà.
Cũng không cho hắn có chút thời gian suy nghĩ, hay kịp phản ứng để quay đầu bỏ trốn.
Chỉ thấy một người thanh niên mỉm cười, lật lòng bàn tay và nhẹ nhàng nhấn vào không khí.
Trong khoảnh khắc đó, cả không gian xung quanh vạn dặm đều rung chuyển dữ dội, tất cả mọi thứ tồn tại trong phạm vi ảnh hưởng giống như đã hóa thành một phần của lòng bàn tay khí áp khổng lồ.
Tất cả những gì Thiên Ma Đại Đế chứng kiến là một bàn tay trong suốt giáng xuống, nghiền nát hắn cùng phạm vi hàng trăm vạn dặm thành sương máu.
Một chưởng của người thanh niên áo trắng không chỉ xóa đi một vị ma đạo đại đế, mà nó cũng tiện thể khiến chủ lục địa của Huyền Đạo Giới xuất hiện vô số vết rạn ngang dọc, như một quả trứng gà sắp sửa tan vỡ tới nơi.
Ngay khi dư nghiệt cuối cùng của Hắc Thiên Tông bị xóa bỏ, đáng lẽ ra đám người “chính đạo” đã không còn việc gì nơi hạ giới, và nên trở về thượng giới tu hành.
Nhưng tất cả chúng đều nhanh chóng bị thu hút bởi một bóng người đang lơ lửng giữa không trung.
Từ đầu tới giờ, Nicolas Smith vẫn nằm ngửa giữa hư không, với vô số trang sách quay quanh, tùy ý để hắn chọn đọc.
Khi cả một vùng rộng lớn bị hủy diệt, hắn vẫn thản nhiên đọc sách như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chứng kiến một thanh niên bất thường, khí chất thong dong đầy thản nhiên, như cả thế giới có trời long đất lở cũng không liên quan gì tới hắn.
Đám người lập tức cảm nhận kẻ này có gì đó bất thường, nên muốn lên trước thăm dò.
Thanh niên vừa hủy diệt cả một góc lục địa rõ ràng là người đứng đầu, hắn bước về phía trước, cúi người cung kính, muốn chào hỏi Nicolas Smith một phen.
Nhưng khi miệng còn vừa mở ra một nửa, hắn đã thấy được thứ kinh văn mà tên thanh niên tóc trắng đang đọc đó là gì.
“Hắc Thiên Đại Ma Kinh!
Thứ công pháp tà môn ma đạo đó vẫn còn tồn tại sao?”
Câu hỏi cùng thái độ bất thường của đối phương lập tức khiến Luyện Thiên Ma Đế chú ý.
Chỉ thấy tên ma đầu tóc trắng rời mắt khỏi sách vở, ánh mắt đầy nghi hoặc nhìn về phía đám người mặc đồ còn trắng hơn cả đồ tang trước mắt.
“Các người, có việc sao?”
Ngay khi Nicolas Smith mở miệng, một tia khí tức của hắn cũng vô tình bị người cảm nhận được.
Các tu sĩ thuộc Đại Thiên Tiên Tông lập tức nhíu mày.
Thì ra từ nãy tới giờ, người bọn họ kiêng kỵ lại chỉ là một tên Đại Đế cảnh, tương đương với Độ Kiếp Nhân Tiên trên thượng giới mà thôi.
Và trên Độ Kiếp vẫn còn có Thiên Tiên cảnh, cũng chính là cảnh giới của phần lớn đệ tử Đại Thiên Tiên Tông đang có mặt.
Không còn gì kiêng kỵ, đám tiên nhân từ thượng giới cũng không che giấu vẻ chán ghét của chúng.
“Hừm, ban đầu ta cứ tưởng là một lão tiền bối nào đó dạo chơi phàm trần, nhưng ai mà ngờ được, chỉ là một tên sâu kiến không đáng nhắc tới.
Ngươi nên thấy may mắn vì đã có thể sống sót sau một chưởng vừa rồi, nhưng đáng tiếc, ngươi lại lấy Hắc Thiên Đại Ma Kinh ra đọc ngay trước mắt chúng ta.
Như vậy, Hắc Thiên Tông ma đầu, chịu c·hết đi!”
Lần này, hướng về phía Nicolas Smith không chỉ có một, mà là hàng chục những lòng bàn tay khí áp khổng lồ.
Nhìn vào từng đòn t·ấn c·ông đang tiếp cận, ma đầu tóc trắng có thể cảm nhận được ý chí của những Thiên Tiên cảnh đã hoàn toàn thay thế thiên đạo trong những bàn tay to lớn đó.
“Thứ này là lấy ý chí thuần túy để điều động sức mạnh tự nhiên, lấy nhân tâm thế thiên tâm, đoạt quyền thiên đạo.
Nên nếu ta đoán không sai, những thứ các ngươi dùng để đánh ta… có thể xem chúng như những phương thiên địa riêng biệt đi.” – Nicolas Smith nhàn nhã bình luận, dù hoàn cảnh hắn gặp phải đang vô cùng tệ hại.
Hàng ngàn lòng bàn tay như những tiểu thế giới ập tới, v·a c·hạm và nghiền nát tất cả mọi thứ.
Một đòn hợp kích kinh hoàng đó không chỉ khiến cho một nửa lục địa cùng các sinh linh sống trên đó bị hủy diệt, mà cũng tạo ra một vết rách to lớn in hằn trên không gian thế giới.
Với Thiên Tiên cảnh, đám người này cũng đã có thể t·ấn c·ông mà không nhìn khoảng cách không gian.
Và đó cũng là lý do khiến một nửa bề mặt lục địa rộng hàng trăm năm ánh sáng bốc hơi trong tích tắc.
Chứng kiến cảnh tượng hủy diệt kinh hoàng, những tiên nhân của “chính đạo” cũng tự nhận bản thân sẽ c·hết không còn lại chút cặn nếu lĩnh một đòn nặng như vậy.
Nên trong mắt đám người, Nicolas Smith cũng đã là n·gười c·hết.
Không còn lý do nào để ở lại hạ giới này, đám người quay người rời đi.
Nhưng từ trong khe nứt không gian dữ tợn, một lòng bàn tay trồi ra, nắm chặt vào hư vô như thể đang có những thanh nắm vô hình tồn tại.
Bằng tay không, tên ma đầu tóc trắng dễ dàng bò ra khỏi vùng không gian loạn lưu, nơi có sức hút còn kinh khủng gấp vô số lần hố đen.
“Quả nhiên, sức mạnh đủ để làm ta b·ị t·hương đó…
Các ngươi đúng là cơ duyên của ta a.”
Luyện Thiên Ma Đế cười lạnh.
Trong chớp mắt, hắn cũng đã xuất hiện phía sau lưng những Thiên Tiên cảnh của Đại Thiên Tiên Tông.
Dù cho cấu tạo cơ thể của những tiên nhân đã không còn là con người, mà đã hóa thành những sinh vật hỗn hợp từ năng lượng thuần và quy tắc thế giới.
Nhưng trước một Nicolas Smith sở hữu số lượng thiên phú còn nhiều hơn dân số ngoài thế giới thực, trong đó có không thiếu những thiên phú có thể tác động, chạm vào, thậm chí là khống chế quy tắc.
Nên trong mắt tên ma đầu tóc trắng, việc đánh trọng thương đám người áo trắng, rồi lôi họ vào phòng thí nghiệm chỉ là chuyện một bữa ăn sáng.
Nhìn về phía khe nứt không gian, nơi kết nối với thượng giới.
Dù hắn hiện tại rất muốn lao vào thế giới rộng lớn đó, xem nơi đó có gì khác với Huyền Đạo giới này.
Nhưng trước mặt hắn hiện tại là những tiên nhân.
Chỉ cần Nicolas Smith thành công phân tích được kết cấu, cách thức sinh tồn và tu luyện của những sinh vật có bản chất cao hơn này.
Hắn tự tin mình còn có thể phát triển nhanh hơn nữa.
Và tại một kiếp này, chẳng có gì thu hút được tên ma đầu tóc trắng hơn là việc có thể trở nên mạnh hơn.
Nên Luyện Thiên Ma Đế lắc đầu, quay người rời đi cùng những đệ tử của Đại Thiên Tiên Tông.
Bỏ mặc lối vào thượng giới đang càng lúc càng thu nhỏ lại.
Trong lòng Nicolas Smith, hắn âm thầm thề sẽ có ngày đánh thẳng lên trên thượng giới.
Không phải là với tư cách một quặng nô đào tiên thạch, hay là một tên tạp dịch trong tiên môn,…
Mà là một bá chủ có tiềm năng thống trị toàn bộ thế giới bên kia khe nứt.
Thời gian qua nhanh, hơn ngàn năm cứ như vậy mà trôi đi.
Cuộc t·hảm s·át Thiên Ma Tông giống như một kíp nổ, đã quét sạch cả nửa chủ đại lục, khiến vô số người bỏ mạng, không biết bao nhiêu thế lực đã hóa thành tro tàn.
Ngàn năm qua đi, lại một lần nữa con người bắt đầu sinh tồn từ trên đống tàn tích của thời đại cũ.
Nhưng dù có là ai, hay bất cứ thế lực nào.
Họ cũng nhìn về di tích Thiên Ma Tông với ánh mắt đầy kiêng kỵ.
Đó là một vùng đất hoang, nơi từng bị Thiên Tiên cảnh điều động quy tắc, khiến cho đại đạo hỗn loạn, không hợp để tu hành.
Và còn vì một lý do khác, chính là do sự tồn tại của Luyện Thiên Ma Đế.
Tương truyền, ngày qua ngày, hắn luôn t·ra t·ấn những tiên nhân đã hủy diệt chủ lục địa, khiến những tiếng thét đớn đau luôn vang vọng khắp đại lục suốt cả ngàn năm qua…