ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 342: Trao quyền.

Xuyên qua khe nứt không gian, bước chân vào một vùng đất đầy rêu phong nhớp nháp.

Trước mặt vị chỉ huy giờ là một khu rừng nguyên sinh, nơi hàng loạt những sinh vật hình người được bao quanh bởi lớp vảy của loài bò sát.

Chúng không phải một đám sinh vật nguyên thủy chỉ có dã tính.

Mà chủng tộc người thằn lằn này cũng biết khoác trên người những bộ quần áo thô sơ bằng lá cọ, cầm trên tay lao và búa đá đang phát ra hào quang huyền ảo.

Lúc này, Nicolas Smith biết kẻ mình đang đối mặt không chỉ là một giống loài nguyên thủy thông thường, mà là một chủng tộc nguyên thủy nhưng có sức mạnh siêu phàm.

Chợt, vị chỉ huy lắc đầu với nụ cười nhạt trên môi.

Tới cái lúc nào rồi mà hắn còn rảnh rỗi đi đánh giá độ văn minh của kẻ thù?

Vì chỉ sau vài giây nữa, tất cả mọi thứ trước mắt hắn đều sẽ bị nghiền nát thành tro bụi.

Như vậy, đối phương có văn minh hay không cũng chẳng còn quan trọng.

Còn về phía đối diện.

Khi phát hiện có kẻ thâm nhập từ phía bên kia khe nứt, đám người thằn lằn lập tức thổi vang tù và, làm âm thanh trầm đục vọng khắp rừng núi, khiến từng bầy chim sợ hãi bay cao.

Sau vài giây âm thanh hiệu triệu được ngân vang, thanh niên tóc trắng có thể cảm nhận được đang có vô số sinh linh tiến về phía mình.

Chỉ trong chưa đầy nửa phút, một vòng vây đã được đám người thằn lằn bày ra, phong kín mọi nẻo đường có thể tiến xa hơn vào trong rừng sâu xanh thẳm.

Cảm nhận ác ý phát ra trên người đám sinh linh dị giới.

Dù chưa bắt chuyện với nhau được vài câu, vị chỉ huy có thể khẳng định mọi nỗ lực muốn đàm phán với đám thằn lằn này đều là vô nghĩa.

Nên chớp mắt mà qua, gương mặt vốn bình thản của Nicolas Smith chợt trở nên hung ác.

Phải biết, kể từ khi cảnh giới Luyện Thể của hắn hấp thu ô nhiễm Xích Triều mà biến dị, trở thành một cảnh giới thần bí.

Trong lòng vị chỉ huy, một cảm giác ngứa ngáy khó chịu luôn xuất hiện trên từng làn da thớ thịt .

Một loại năng lượng chứa đầy tính phá hư đang sôi trào trong từng tế bào, khiến thanh niên tóc trắng biểu cảm điên cuồng, chẳng khác nào những chức nghiệp giả còn đang hóa điên dưới ánh đỏ của Xích Triều.

Sát ý nồng nặc của hắn bốc lên, đủ để nhuộm đỏ một góc trời trong màu máu.

Đây không phải là điềm báo khi ô nhiễm từ Xích Triều được thả ra, mà đây là dị tượng khi cảnh giới Luyện Thể đã biến dị của hắn khởi động.

Thứ khí huyết biến dị nhanh chóng sôi trào, bùng cháy thành những ngọn lửa đỏ như tới từ địa ngục.

Trước nhiệt độ cao do vị chỉ huy phát ra, khu rừng vốn đang ẩm thấp nay bỗng trở nên khô nóng, mặt đất vốn lầy lội giờ nứt nẻ như h·ạn h·án suốt nhiều năm.

Không ngừng lại ở đó, từng gốc cây cổ thụ vốn đầy rêu phong lập tức bị sấy thành củi khô, và bốc lửa, thắp sáng cả một vùng.

Đối mặt với một đối thủ quá mức áp đảo.

Ngoài một vài người thằn lằn được trang bị tinh lương, với số lượng ít ỏi áo giáp ma pháp trên người ra, tất cả những kẻ xấu số khác đều đã hóa thành những khối than hồng nằm trên đất khô.

Giờ này, có thể thấy được vẻ sợ hãi có trên gương mặt đầy lân phiến của đám người thằn lằn.

Nhưng có vẻ, nhiệt độ của ngọn lửa đỏ mới chỉ là khởi đầu cho tất cả.

Nicolas Smith không nhìn đám bò sát cản đường mình, vì chỉ qua mỗi bước đi, hắn lại giải phóng ra càng nhiều khí huyết, tạo thành một cột khói rực đỏ nối tới tận trời cao.

Càng di chuyển, nhiệt độ của hắn lại càng thăng lên một bậc, khiến thanh niên tóc trắng đã hóa thành một loại t·hiên t·ai không thể ngăn cản.

“Cảm giác được giải phóng sức mạnh này…

Sảng khoái! Thật đúng là sảng khoái!”

Vị chỉ huy hưng phấn kêu gào, khi hắn đã biến mọi thứ xung quanh hóa thành hỏa ngục.

Từ trước tới nay, hắn tuy là kẻ hiếu chiến, thường xuyên khiêu khích bất cứ kẻ mạnh nào trên đường bắt gặp.

Nhưng cách chiến đấu của hắn thường dựa khá nhiều vào tư duy chiến đấu hơn người, cùng hàng tá những v·ũ k·hí hiện đại do chính hắn chế tạo.

Còn hiện tại, khi sử dụng chính nhục thể của mình làm v·ũ k·hí, Nicolas Smith lại cảm nhận được một cảm giác mạnh mẽ mà hắn chưa từng trải nghiệm qua.

Cảm giác tự thân cường đại, không dựa vào bất cứ v·ũ k·hí nào khiến máu trong người hắn như muốn sôi trào.

Với cảnh giới Luyện Thể đã bị ô nhiễm từ Xích Triều biến đổi, trở thành một thể hệ tu hành chưa biết tên.

Tâm linh của vị chỉ huy đang dần bị những cảm giác thoải mái khi hủy diệt chi phối.

Giờ này, không cần dựa vào chân giả bằng máy móc, tốc độ nhảy lò cò của Nicolas Smith cũng đủ để biến hắn thành một t·ên l·ửa siêu thanh.

Không cần dùng tới súng đạn hay tia sáng hủy diệt, mỗi nắm đấm hắn tung ra đều giải phóng uy lực kinh khủng, có sức công phá chẳng khác nào đầu đạn h·ạt n·hân.

Trong mắt những cư dân bản địa của thế giới nguyên thủy này.

Bọn họ chứng kiến một ngôi sao băng đỏ lướt ngang qua bầu trời, nó bay tới đâu, mặt đất xuất hiện hàng loạt v·ụ n·ổ cùng những đám mây hình nấm tới đó.

“Haha! Giết a!

Nổ tung! Nướng cháy tất cả bọn chúng a!

Haha! Sảng khoái! Chém g·iết! Đây mới thực sự là chém g·iết chứ!

Từ giờ trở đi, ta cứ việc luyện thể tới mức độ vô địch thiên hạ, nghiền nát chư thiên.

Mạnh tới cấp độ đó rồi thì nghiên mới chả cứu gì cho mất thời gian chứ?!”

Càng lúc, biểu cảm của thanh niên tóc trắng càng điên cuồng hơn.

Tuy chỉ đặt chân tới thế giới mới trong chưa đầy một phút, nhưng cả vạn dặm trên đường Nicolas Smith đi qua đều đã hóa thành bề mặt của mặt trăng.

Sau khi đã lướt ngang qua và tàn phá hàng trăm ngàn cây số, cảm giác lực lượng bị dồn nén cũng được vị chỉ huy giải phóng một phần nào.

Lúc này, lý trí cuối cùng cũng trở lại trong đầu tên tóc trắng.

Thoát khỏi ảnh hưởng từ Luyện Thể cảnh đã biến dị, Nicolas Smith giờ chỉ muốn dọn dẹp những suy nghĩ điên loạn vừa rồi vào sọt rác.

Nghĩ tới viễn cảnh mình chỉ là một tên mãng phu đầu đầy cơ bắp, khiến vị chỉ huy cảm thấy rùng mình sợ hãi.

“Nhưng kể ra, cảm giác được sử dụng toàn bộ sức mạnh cơ bắp cũng không tệ.

Có lẽ, ta cũng nên kết hợp cả hai lại với nhau.

Còn hiện tại…”

Nicolas Smith đột ngột dùng cánh tay máy móc, đâm xuyên qua huyệt thái dương và liên tục ngoáy đều, như thể một kẻ điên đang cố trộn bộ óc mình thành bã đậu nhão nhoẹt.

Nhưng thực tế, từ trong đầu ngón tay máy móc, từ người máy với kích cỡ nano được hắn truyền thẳng vào trong não bộ, tạo ra một lớp màn chắn, ngăn cách không cho thứ khí huyết biến dị kia có cơ hội chạy lên trên não.

“Tốt, như thế này chắc phong ấn lại việc cứ động tí là thân thể muốn tạo phản đi.”

Hoàn tất việc cài đặt đám bọ nano trong não bộ, ngón tay kim loại được rút thẳng khỏi huyệt thái dương vị chỉ huy theo một cách đầy thô bạo.

Vết thương trên đầu tuy vẫn chưa khôi phục lại, nhưng Nicolas Smith quay về phía sau, nhìn vào một gốc cây bị cháy đen, nói.

“Ra đi, đại ca ta biết ngươi ở đó.

Và ngươi có cần phải bám theo ta một đường từ trong căn cứ, cho tới tận dị giới như vậy không?”

Ngay sau khi vị chỉ huy dứt lời, từ gốc cây đã chỉ còn là đống than hồng cháy rực, Nguyễn An Bình giống như một bóng mờ đang dần dần ngưng thực.

Còn chưa đợi người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại mở lời, Nicolas Smith đã lập tức đưa ra lời từ chối.

“Ta biết, ngươi có mặt ở đây chắc là để khuyên ta tiếp tục trở về phòng nghiên cứu đi.

Dù rất muốn tiếp tục làm nghiên cứu, khám phá thêm tri thức, và sưu tập toàn bộ đống vật liệu mà ngươi đang sở hữu, nhưng chúng ta trước mắt vẫn còn việc quan trọng hơn cần được hoàn thành.”

Nghe được lời từ chối như vậy, Nguyễn An Bình cũng yên lặng, để vị chỉ huy nói hết lời.

“Nếu người anh em đã thò mặt ra khỏi hang, chắc ngươi cũng thấy được tình huống hỏng bét của liên minh hiện tại rồi đi.

Liên Minh Nhân Loại là túi tiền của chúng ta, nên đương nhiên, ta phải giữ cho nó ổn định.

Còn trước mắt, q·uân đ·ội chính quy vẫn chưa tập kết, nên không thể tổ chức những đợt phản công hiệu quả vào dị giới.

Vì vậy, ta nghĩ mình cần phải ra tay, nếu không hủy diệt được vài cái dị giới thì cũng phải đánh cho chúng không thể ngóc đầu lên được.”

Nghe được lời giải thích từ đối phương, vị hiệu trưởng đang lãnh đạo liên minh ngoài gật đầu thì cũng chẳng có gì để phản bác.

Vị cựu lãnh chúa giống như đã bị thuyết phục, hắn lắc đầu, thở dài.

“Chậc, ta đúng là muốn mời ngươi tiếp tục nghiên cứu về Bia Đá Giác Tỉnh, nhưng nếu tình hình thế giới bên ngoài đã nát bét tới vậy…

Thân là người dẫn đầu Liên Minh Nhân Loại, ta chắc không thể ngồi nhà được nữa rồi.”

Nói xong, từ trong mi tâm Nguyễn An Bình, một viên ngọc bội nhỏ bé được thả ra, và hóa thành bia đá cao hơn cả người trưởng thành.

Nhấc bổng bản sao Bia Đá Giác Tỉnh bằng một tay, hiệu trưởng Đệ Nhất Học Viện ném thẳng nó về phía Nicolas Smith.

Nếu ai không biết chuyện mà nhìn vào, họ sẽ nghĩ hắn đang muốn á·m s·át cấp dưới của mình.

Nhưng với thể chất cùng phản ứng siêu phàm, vị chỉ huy nhẹ nhàng dùng một tay bắt gọn tấm bia đang bay tới.

“Cầm lấy Bia Đá Giác Tỉnh đi, ta vừa mở thêm chút quyền hạn thao tác với nó cho ngươi rồi đấy, người anh em.

Nếu như việc dọn dẹp mấy khe nứt có quá nhàm chán, ngươi cũng có thể dùng việc nghiên cứu bia đá để g·iết thời gian.

Còn giờ, ta cũng nên ra ngoài giải trí một chút.”

Giao lại Thần Khí cho Nicolas Smith, Nguyễn An Bình nhanh chóng biến mất như cách hắn đột ngột xuất hiện.

Nhìn vào bóng hình đang chui vào trong dị không gian, thanh niên tóc trắng muốn trả lại bia đá cho cấp trên nhưng không kịp.

Thấy vậy, vị chỉ huy giờ cũng chỉ lắc đầu nhẹ, miễn cưỡng nhận lấy món quà được đại ca giao cho.

“Ờm, nghĩ lại thì trong cái Bia Đá Giác Tỉnh này vẫn lưu lại cuộc đời của vài tỷ con người ở dị giới.

Như vậy, nếu rảnh, chắc ta đem Thần Khí này ra làm máy chiếu phim cũng không thành vấn đề.”

Khi Nicolas Smith còn đang nghĩ hắn nên làm gì với bia đá.

Chợt, từ phương xa, một luồng khí tức mạnh mẽ bùng nổ, chiếu sáng cả một phương trời.

Ngay sau đó, một cảm giác khó thở xuất hiện, khiến vị chỉ huy phải cau mày khó chịu.

“A, cái cảm giác chán ghét phát ra trong từng hơi thở, từ mặt đất cho tới môi trường xung quanh này.

Cả dị giới chắc đang nhắm vào ta đi.

Mà cũng phải thôi, ta đã hủy diệt cả một vùng rộng như vậy mà thiên đạo không có chút phản ứng nào thì đúng là chẳng còn gì để nói.”