ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 343: Ném đá.

Là một kẻ đang bị cả dị giới căm ghét, bị thiên đạo nhằm vào.

Nhưng thân là người nắm trong tay sức mạnh có thể hủy diệt cả hệ sao, Nicolas Smith vẫn có thể tự tin ở lại mà đương đầu tất cả.

Nhìn về phương xa, nơi có cột sáng đỏ cam chói lóa như trụ lửa cuồng bạo đang nối liền trời đất.

Con mắt máy của vị chỉ huy hoạt động hết công suất, các camera có thể nhìn siêu xa liên tục thay đổi tiêu cự, từng dòng dữ liệu được phân tích liên tục chạy qua trong mắt trái.

Rất nhanh chóng, đầu nguồn của cột sáng đó cũng được hắn tìm ra.

“Thiên đạo? Ngươi lựa chọn một con rồng làm đối thủ cho ta sao?

Chẳng lẽ, ngươi không cân nhắc lựa chọn con người…”

Chợt, Nicolas Smith mới nhớ ra, nơi đây thậm chí không có bóng dáng của một con người.

Nên thiên đạo của thế giới này lựa chọn một con rồng lửa làm thiên mệnh chi tử là chuyện đương nhiên.

Trong lúc vị chỉ huy còn đang sững người trong thoáng chốc.

Từ phương xa, một tiếng long ngâm đã lan ra phạm vi hàng ngàn dặm, thông báo với toàn thể sinh linh sự xuất hiện của vị vua cai trị cả thế giới.

Sóng âm được phát ra từ một sinh vật hùng mạnh lan tràn, càn quét, hủy diệt toàn bộ sự sống, địa hình trên đường nó đi qua.

Chớp mắt mà qua, một cơn bão bụi khổng lồ đã bao phủ phạm vi hàng ngàn dặm.

Nhưng cơn bão còn chưa tồn tại được bao lâu.

Thì từ trên trời cao, bóng hình một sinh vật khổng lồ với sải cánh che khuất một phương trời xuất hiện.

Đó là một con rồng với lớp vảy đen bóng tựa hắc diệu thạch, trên những tấm vảy ấy, từng hoa văn bùng cháy như dung nham, khiến sinh vật hùng mạnh này lại càng có thêm vài phần thần bí khó tả.

Chỉ với vài cái đập cánh, cả cơn bão bụi đang bao phủ một vùng cũng bị xua tan, để lộ ra một vùng đất khổng lồ nhưng trơ trọi, chẳng còn lại gì ngoài lòng chảo khổng lồ.

Và trùng hợp, nơi Nicolas Smith vừa tàn phá qua cũng nằm trong phạm vi ảnh hưởng của tiếng thét gào khiến trời long đất lở ấy.

Ngự trị trên trời cao, tròng mắt dọc đang bùng cháy ngọn lửa hủy diệt của con rồng đảo qua mặt đất, muốn xác nhận liệu tên “vực ngoại thiên ma” còn sống hay đã bị tiêu diệt.

Nhưng có vẻ, sinh vật mạnh nhất dị giới đã phải thất vọng.

Trong khi tất cả những khu vực khác đều bị nghiền nát bởi tiếng thét kinh khủng vừa rồi, thì khu đất nơi vị chỉ huy đang đứng vẫn bình yên vô sự, như một ốc đảo nổi bật nơi sa mạc đầy nắng.

Đối mặt với con rồng có sải cánh dài hơn cây số, Nicolas Smith vẫn bình tĩnh khoanh tay, hắn thong dong đánh giá đối thủ của mình.

“Quả nhiên a, mấy cái khe nứt dẫn tới dị giới vẫn tồn tại không phải không có lý do.

Kể cả khi một đội quân chức nghiệp giả được huấn luyện bài bản, với mỗi người đều đã khai phát rất tốt về thiên phú và chức nghiệp chăng nữa.

Thì sức mạnh trung bình của mọi người vẫn chỉ ngang với cảnh giới thứ ba, hoặc cao nhất là thứ tư.

Với cái lực chiến của họ, nếu như ép được thiên đạo của một thế giới vào đường cùng, thì thế giới ý chí cũng phải điên lên cắn người.

Khi này, các thiên đạo sẽ dùng thế giới lực lượng để tăng cường sức mạnh cho một khí vận chi tử, biến kẻ đó hóa thành thiên mệnh chi tử trong một khoảng thời gian ngắn.

Và nếu thiên mệnh chi tử nào cũng có chiến lực tương tự cảnh giới thứ năm như này, đám chức nghiệp giả phe ta có thể rút lui cũng coi như là kỳ tích.”

Trước thái độ bình tĩnh của con sâu kiến trước mắt, dù cho Nicolas Smith không hề tỏ ra bất kính, hay có biểu hiện bất thường nào.

Con rồng là thiên mệnh của dị giới vẫn cảm thấy như bị khiêu khích, khi một con sâu kiến bé nhỏ như vậy lại không thèm nhìn nó, hay tỏ ra bất cứ cảm xúc ngạc nhiên hoặc phẫn nộ.

“Hừm! Vực ngoại thiên ma!

Vừa nãy, ngươi xâm nhập vào Long Giới của chúng ta, rồi đ·ốt p·há khắp nơi rất cuồng ngạo mà?!

Sao giờ khi thấy ta, ngươi lại trầm tĩnh tới lạ kỳ như vậy?

Chẳng lẽ, ngươi đang sợ hay sao?”

Vừa nói, đầu của con rồng càng ghé sát vào thanh niên tóc trắng, giống như một ngọn núi lửa tràn đầy dung nham đang từ từ tiếp cận.

Với nhiệt độ khủng kh·iếp con quái vật tỏa ra, mặt đất dưới chân Nicolas Smith đang dần sôi sục, và bị nung chảy thành thủy tinh lỏng trong chớp mắt.

Nhưng đứng trên vùng đất rực đỏ ấy, vị chỉ huy vô cùng bình tĩnh, như thể nhiệt độ cao quanh đây cũng chỉ đủ để làm ấm người hắn.

Trước đầu rồng như ngọn núi nhỏ đang chắn ngang trước mắt, tên tóc trắng hoàn toàn coi đối phương chỉ là con thằn lằn.

“Ê, bò sát cỡ bự! Cho ta hỏi ngươi vài câu được không?”

“Hừm! Chỉ là sâu kiến bé nhỏ, thế mà cũng dám khiêu khích Ingar vĩ đại sao?!

Hỏi đi, ta rất sẵn lòng nghe lời trăn trối của ngươi.”

Ban đầu, Nicolas Smith vốn không định nói nhảm gì nhiều với con rồng cỡ bự đó.

Hắn đã nghĩ rằng con quái vật sẽ phải điên tiết lên khi bị khiêu khích, và lao vào cùng hắn đánh một trận.

Nhưng giờ, có vẻ con rồng Ingar trước mặt hắn không được thông minh cho lắm.

Kẻ địch đã đánh tới tận cửa rồi khiêu khích ngay trước mặt, thế mà nó vẫn có thể tâm bình khí hòa mà hỏi đáp với đối phương.

Tính cách kỳ hoa của nó nhìn kiểu gì cũng không hợp để trở thành thiên mệnh chi tử.

Nhìn kiểu gì đi nữa, Ingar cũng giống như một phương án bất đắc dĩ của Long Giới, khi phải đối mặt một kẻ xâm nhập mạnh như hắn.

Nếu đối phương đã dễ bị lừa như vậy, vị chỉ huy nở một nụ cười, hỏi chuyện.

“Như vậy thì Ingar, ta muốn biết liệu ngươi có mang trên người một bảo vật nghịch thiên nào đó hay không?”

“Không, bổn long từ trước tới nay khinh thường sử dụng ngoại vật để tăng lên thực lực, chỉ cần có long tộc huyết mạch ở trong người, mặc kệ đối thủ có mạnh như thế nào cũng không chịu nổi một kích!”

“Thế à, vậy ngươi có một hệ thống nào đó hay không?”

“Hệ thống, nó là cái gì vậy? Ăn có ngon không?”

Nghe tới đây, bàn tay phải của vị chỉ huy nhanh chóng biến đổi, trở thành một khẩu pháo với cỡ nòng to bằng nắm đấm, và một lưỡi lê khổng lồ dài bằng nửa người trưởng thành.

Cảm nhận được sát khí do Nicolas Smith tỏa ra, hắc long Ingar vội lui về sau theo trực giác.

Giọng nói của con rồng không còn vẻ uy nghiêm đầy bá khí nữa, thay vào đó là một thái độ nghiêm trọng.

“Ngươi, vừa rồi hỏi ta nhiều thứ như vậy để làm gì chứ?”

“Haha, không có gì đâu, ta hỏi như vậy chỉ là để xác nhận một điều.

Ngươi chắc là phương án tạm thời được cái thế giới này dùng để ngăn cản ta đi.”

Còn chưa đợi Ingar nhận thức được nó chỉ là quân cờ của Long Giới.

Nicolas Smith đã tiên phát chế nhân, dùng “Iaido kiểu Mỹ” bất ngờ hướng nòng của khẩu pháo vào người con rồng và khai hỏa.

Cơn bão ánh sáng lóe lên, dễ dàng đục xuyên qua thân một con rồng kiêu ngạo không thèm phòng ngự.

Trong tích tắc, cả người của con hắc long đã có thêm vài chục cái lỗ máu, khiến nó nhìn qua giống như một tổ ong với chi chít các vết thủng lớn nhỏ khác nhau.

“Ngươi đánh lén… rốt cuộc đó là thứ v·ũ k·hí gì chứ?”

Dù cả thân rồng đã bị vô số tia sáng đục xuyên qua, sức sống mãnh liệt vẫn giữ cho nó một cái mạng.

“Ngươi hỏi thứ ta sử dụng là gì sao?

Chỉ là sức mạnh của “dân chủ” mà thôi.”

Không giải thích gì nhiều hơn, vị chỉ huy nâng cao lưỡi lê về phía trước.

Từng khối cơ bắp ở chân trái của hắn phồng to, cung cấp một lực đẩy mạnh mẽ, giúp hắn lao nhanh về phía cổ con rồng.

Chớp mắt mà qua, ánh đỏ lóe lên và biến mất.

Nicolas Smith đã ở phía sau lưng con rồng khổng lồ với lưỡi lê nhuốm máu.

Và ở hướng ngược lại, hai mắt của Ingar thẫn thờ, khó có thể tin khi dần chứng kiến bộ thân thể tràn đầy lỗ thủng của chính bản thân nó.

Khi vị chỉ huy quay người lại, đó cũng là lúc cái đầu với những lớp vảy nóng như nham thạch của quái thú v·a c·hạm vào mặt đất.

Ngay lập tức, tên tóc trắng nhắm mắt lại, cảm nhận được một sóng kinh nghiệm khổng lồ đang trào vào trong thân thể.

Hắn có thể nhận thức được luồng năng lượng có đầu nguồn từ Bia Đá Giác Tỉnh tồn tại, nhưng thân thể hắn giờ như một cái vạc chứa đầy nước.

Dù có đổ thêm bao nhiêu nước vào thì thể tích nước bên trong cũng không đổi.

Thông thường, để tránh lãng phí, người ta sẽ tìm một cái vạc lớn hơn, để có thể chứa đựng nhiều nước hơn.

Nhưng trong đầu Nicolas Smith, hắn đang nghĩ tới cách làm biến dạng không gian, để ngoại hình cái vạc vẫn y nguyên mà thể tích nước có thể chứa được tăng lên vô số lần.

Hoặc biến mật độ các phân tử nước trở nên đậm đặc hơn, chỉ cần một giọt nước cũng có sức chứa ngang ngửa một đại dương.

Hàng tá những linh cảm và ý tưởng điên rồ liên tục nảy ra trong đầu hắn.

Nếu còn thời gian, có lẽ vị chỉ huy sẽ bắt tay vào khai phát điểm kinh nghiệm của chức nghiệp giả, cùng 108 cách để ứng dụng nó ngoài lên cấp.

Với người khác, việc nghiên cứu chỉ số kinh nghiệm là chuyện không tưởng, nhưng với một kẻ sở hữu quyền hạn thứ cấp để truy cập Bia Đá Giác Tỉnh, đây vẫn là một dự án đầy tính khả thi.

Nhưng hiện tại, Nicolas Smith có muốn cũng khó mà bắt tay vào nghiên cứu được.

Vì ngay sau khi chém g·iết Ingar, cả đất trời của Long Giới đã hoàn toàn chìm vào trong bóng tối.

Nhìn từng đám mây đen đặc đang che khuất trời cao, từng tia sấm chớp ngang dọc, tạo ra những âm thanh cuồng bạo đầy vẻ phẫn nộ của tự nhiên.

“Chậc, nhìn có người nổi nóng rồi kìa.

Xem ra thiên đạo của dị giới không giữ được bình tĩnh nữa, mà nó muốn tự mình lên sàn đánh với ta đi.”

Và quả đúng như Nicolas Smith đã nghĩ, từ trên trời cao, một cái đầu khổng lồ được cấu tạo từ mây đen cùng sấm chớp trồi ra từ biển mây.

Nhìn sơ qua, có thể thấy được gương mặt mà thiên đạo hiển hóa có vài phần giống với hắc long Ingar đã rơi đầu ngay bên cạnh.

Với sự xuất hiện của thiên đạo hóa thân, cảm giác áp lực càng lúc càng tăng, khiến nhịp thở của vị chỉ huy dần r·ối l·oạn.

“Ai nha, đây là lần đầu tiên ta thấy có thiên đạo tự mình xuất chinh đấy.

Mà ngươi đã giơ cái bản mặt về phía ta như vậy, làm ta giờ rất muốn kiếm một cái gì đó để chọi vào mặt ngươi.”

Nói tới đây, chợt Nicolas Smith sực nhớ ra gì đó.

Từ trong mi tâm hắn, một chùm sáng dần bay ra, hóa thành bia đá cao hơn 3 mét.

“Cái bia đá này tuy hơi to một chút, nhưng thôi kệ, nó cứng như vậy mà không đem nện người thì hơi phí.”