Chương 344: Hiến tế cả thế giới này.
Chứng kiến tên tóc trắng tự dưng lôi ra một bia đá cao hơn cả người, rồi liên tục tung hứng, như thể trọng lượng tấm bia chỉ ngang quả bóng hơi.
Thiên đạo của Long Giới giờ này đầy nghi hoặc, nó không hiểu nổi đối phương đang làm cái trò gì.
Trong một giây ngắn ngủi, ánh mắt của Nicolas Smith chợt lộ vẻ sắc lạnh.
Hắn cong người, ném lên trời cao bia đá to lớn một cách nhẹ nhàng như ném viên đá nhỏ.
Bằng mắt thường cũng có thể thấy kích thước của tấm bia đang càng lúc càng trở nên to lớn hơn.
Cho tới khi tiến lại gần đầu rồng của thiên đạo hóa thân, Bia Đá Giác Tỉnh đã bành trướng kích thước ngang ngửa một dãy núi.
Thông thường, dù cho những đòn t·ấn c·ông vật lý cũng khó có thể ảnh hưởng tới một thực thể được cấu tạo từ mây mù và sấm chớp, vì chỉ sau một giây, mọi thứ sẽ đâu vào đấy.
Và kể cả có là một đòn t·ấn c·ông năng lượng, hủy diệt mây trời, xua tan lôi đình cũng là vô nghĩa.
Phải biết, chỉ cần Long Giới vẫn tồn tại thì thiên đạo là bất diệt.
Với thiên đạo, phá hủy đám mây đen đó chẳng khác nào có kẻ muốn “t·ấn c·ông” người khác bằng cách đốt tấm ảnh chụp của đối phương, và hy vọng hành động ngu ngốc đó có thể gây ra dù chỉ là một chút sát thương tâm lý.
Ỷ lại khả năng khó có thể bị tiêu diệt ấy, thế giới ý chí không hề tỏ ra bất cứ biểu cảm sợ hãi nào.
Cứ như vậy, cái đầu rồng trên chín tầng mây không tránh không né, dùng chính gương mặt của nó để hứng trọn đòn t·ấn c·ông.
Kết quả của cuộc v·a c·hạm đó là thứ mà cả hai bên không thể nào ngờ tới.
Nicolas Smith cảm nhận được áp chế mà thế giới đặt lên trên người hắn đã không còn nặng nề như trước nữa.
Phải biết, hắn ném tấm bia lên trời chỉ để hả giận, nhưng chính hắn cũng không ngờ được, mình đánh bậy đánh bạ, lại đánh trúng vào điểm yếu của đối phương.
Ở phương hướng ngược lại, thiên đạo giờ giống như đ·ã c·hết máy, khi đầu rồng được ngưng tụ từ mây đen không thể khôi phục lại.
Trong những giây phút này, thời gian giống như ngưng đọng, khi gió ngừng thổi, mây ngừng bay, cảnh vật giống như được đóng khung trong một bức tranh tĩnh vật.
Chỉ có một q·uả c·ầu l·ửa từ trên trời rơi xuống, thông báo dòng thời gian vẫn đang chảy về trước.
Và đang thắp sáng cả bầu trời là Bia Đá Giác Tỉnh, thứ đã mất đi quán tính mà rơi xuống như một viên thiên thạch khổng lồ, rồi v·a c·hạm, hủy diệt cả một vùng rộng lớn.
Giờ vị chỉ huy tóc trắng mới tỉnh người, khi từng đợt sóng xung kích cùng nhiệt độ cao đang san bằng bề mặt của Long Giới.
Lấy lại được sự tỉnh táo của mình, trong từng cơn gió nóng cùng bão bụi đang bay loạn trong không gian, Nicolas Smith suy nghĩ thông suốt, hắn hưng phấn đập tay như vừa lĩnh ngộ ra điều gì đó.
“Ha! Ta hiểu rồi!
Bản chất của thiên đạo đúng là rất cao, nhưng Bia Đá Giác Tỉnh có bản chất chỉ hơn không kém.
Dù không phải Thần Khí thiên về công kích, nhưng nếu đem tấm bia đó để nện người, thì pháp tắc, quy luật của thế giới cũng có thể bị ảnh hưởng.”
Sau khi đã suy nghĩ thông suốt, thanh niên tóc trắng giờ nhìn về trời cao với ánh mắt không chút thiện ý.
Phải biết, nếu như hắn không đánh bậy đánh bạ, ném Bia Đá Giác Tỉnh ra để nện người, có lẽ giờ hắn đang phải lâm vào một trận khổ chiến.
Với chỗ ô nhiễm đang tích lũy trong thân thể, cùng với thiên phú Tế Đạo mới được nâng cấp, Nicolas Smith tự tin hắn có thể sống sót dù kẻ thù có là một thế giới.
Nhưng trên đời này, mấy ai muốn trở thành bao cát cho người khác bao giờ?
Nên nếu thế giới ý chí đã suy yếu mà hắn không thừa cơ giở trò thì thật đúng là không còn gì để nói.
“Xem nào, Long Giới thiên đạo… ta nên làm gì với ngươi bây giờ?
Nhân cơ hội ngươi đang choáng váng mà hủy diệt lục địa, rồi chặt đứt căn cơ của một tiểu thiên thế giới như ngươi?
Hay là tàn sát toàn bộ sinh linh trên giới này, khiến ý chí của ngươi dần suy yếu, và rồi chỉ có thể ngơ ngơ ngác ngác, để mặc ta thích làm gì thì làm?”
Vô số những ý tưởng nổi lên trong lòng vị chỉ huy.
Chợt, Nicolas Smith nhớ tới thiên phú Tế Đạo (SSS cấp) của hắn.
Nhờ vào thiên phú ấy, hắn có thể hiến tế bất cứ khái niệm, vật chất, hay tinh thần, ý thức, miễn những thứ được hắn hiến tế không có ý chí kháng cự.
Đồng thời, số lượng tế phẩm không cần thiết phải là con số ba nữa.
Như vậy.
Ánh mắt thanh niên tóc trắng dần trở nên nguy hiểm hơn khi nhìn vào gương mặt rồng đã vỡ tan trên trời cao.
“Giờ, ta tò mò, nếu mình hiến tế thiên đạo chuyện gì sẽ xảy ra đây?
Không, phải là nếu ta hiến tế cả Long Giới này, ta sẽ thu hoạch được gì mới đúng.”
Nghĩ là làm, từ trong từng tế bào trên người Nicolas Smith, vô số phù văn đỏ máu được giải phóng.
Chúng nhanh chóng lan ra qua từng lỗ chân lông, trong từng hơi thở của thanh niên tóc trắng.
Chẳng mấy chốc, những phù văn nhỏ li ti đã bao quanh người hắn, giống như một màn sương mù đỏ.
Cứ mỗi một ký tự thần bí được giải phóng, nghi lễ hiến tế của vị chỉ huy cũng dần được hoàn thiện một phần.
Nhìn qua, màn sương đỏ đó cùng lắm cũng chỉ có thể bao phủ một vùng phạm vi vài chục mét quanh người Nicolas.
Nếu thiên phú Tế Đạo trong tay kẻ khác, đó hẳn sẽ là cực hạn của họ.
Nhưng với thanh niên tóc trắng, một người vừa có khả năng mở ra những khe nứt không gian, vừa được chính bản thân hắn từ kiếp trước truyền công quán đỉnh cho một lượng lớn tri thức từ cấp độ nửa bước siêu thoát trở xuống.
Tuy tu vi vẫn dừng trong khoảng cảnh giới thứ 5, tạo nghệ về không gian của hắn cũng đã vượt rất xa tầm hiểu biết của những tiên nhân đắm chìm nhiều năm trong thời không đại đạo.
Có thể thấy, màn sương với những ký tự đỏ dày đặc quanh người Nicolas Smith giống như không thể thoát được ra khỏi phạm vi 15 mét.
Nhưng thực chất, phần lớn những phù văn hiến tế chỉ vừa mới được tạo ra không lâu, thì chúng đã bị hút vào trong những khe nứt không gian với kích thước nhỏ xíu, khó có thể thấy được bằng mắt thường.
Trong âm thầm, vị chỉ huy đã mở ra hàng loạt khe nứt khắp nơi, mở rộng nghi lễ hiến tế của hắn ra phạm vi toàn thế giới!
Cứ mỗi giây qua đi, lại có một số lượng khó có thể đếm nổi những khe nứt bé nhỏ liên tục xuất hiện và biến mất, để lại trong không gian của dị giới những phù văn trôi nổi.
Giống như một loại bệnh dịch không thể ngăn cản, đống ký tự đỏ được Nicolas Smith ném loạn ra khắp thế giới không ngừng vặn vẹo, biến đổi, phân chia.
Chỉ trong vài phút, cả bầu trời của Long Giới đã bị nhấn chìm trong một màu đỏ máu.
Khi thấy được dị tượng đáng sợ đó, dù có là những người thằn lằn bình thường, hay là những cự long trong truyền thuyết, tất cả sinh vật trên thế giới đều cảm nhận một cảm giác bất an.
Có sinh linh điên cuồng lao lên, cố gắng cắn nát những phù văn đang trôi nổi nhưng vô ích.
Những con rồng cổ đại thét gào, phun ra hỏa diễm, băng sương, lôi đình,… đủ loại công kích nguyên tố khác nhau, chỉ cầu có thể xóa bỏ đi một ký tự, dù chỉ nhỏ nhất.
Nhưng đã là năng lực ở cấp độ thiên phú SSS, các ký tự của Tế Đạo giống như một loại quy tắc khó có thể phá hủy.
Và để tác động được vào tầng thứ sức mạnh đó, dù có là hắc long Ingar, con rồng mạnh nhất từng tồn tại cũng không đủ trình độ, đừng nói gì một đám rồng đã bị Long Giới từ bỏ.
Nếu trên thế giới này còn có thực thể nào ngăn cản được Nicolas Smith hiến tế, có lẽ chỉ có thiên đạo.
Rất tiếc, giờ thế giới ý chí vẫn còn đang trong trạng thái c·hết máy khi v·a c·hạm trực diện với Bia Đá Giác Tỉnh.
Vào khoảnh khắc cả bầu trời Long Giới đã hoàn toàn nhuộm đỏ, vị chỉ huy nở một nụ cười, nhìn vào từng phù văn đã biến đổi, liên kết với nhau, tạo thành từng đường vân đỏ máu ngang dọc khắp bầu trời và mặt đất.
Từ giờ, quá trình hiến tế cả một phương thế giới chính thức bắt đầu.
“Haha, thật đáng mong chờ a.
Ở kiếp trước ta chỉ hiến tế vài cơ quan trên thân thể, cùng với những v·ết t·hương có trên người, thế mà cũng đã nhận được đủ loại thiên phú mạnh mẽ rồi.
Lần này, nếu ta dùng cả một thế giới làm tế phẩm, thật không biết được ta sẽ thu lại được thiên phú kinh khủng tới mức nào đây?”
Nói rồi, Nicolas Smith cũng vội chạy về phía khe nứt không gian khi mọi sự chuẩn bị đã hoàn tất.
Cả Long Giới sắp bị hiến tế tới nơi rồi, ai mà biết được số phận của sinh linh ở trong cái thế giới đó sẽ như thế nào chứ?
Có thể chúng cũng sẽ cùng với thế giới, trở thành tế phẩm dâng lên cho Tế Đạo.
Nghĩ tới viễn cảnh tự hiến tế chính mình đó, Nicolas Smith cảm thấy hắn sẽ cười c·hết vì độ ngu ngốc của bản thân trước khi hoàn toàn tan biến.
Còn một trường hợp thứ hai, chỉ hiến tế thế giới mà mặc kệ những sinh linh trôi dạt.
Nếu thế giới biến mất và để lại một vùng hư không như trong vũ trụ, vị chỉ huy sẽ không cần phải chạy trốn khi hắn có thể dễ dàng sinh tồn trong môi trường khắc nghiệt đó.
Nhưng Tế Đạo sẽ không chỉ hiến tế một hành tinh hay lục địa.
Mà cả bầu trời sao cùng những thiên thể có trên đó cũng sẽ bị nó đóng gói đem đi.
Và thứ đợi chờ các sinh linh chẳng phải là chân không khó thở, mà là Hỗn Độn Hải, vùng không gian bao bọc bên ngoài vũ trụ, là đại dương ẩn chứa bên trong cả chư thiên vạn giới.
Trong vùng biển khơi vô tận, nơi đến quy tắc thế giới cũng có thể bị hòa tan.
Đừng mong có thể tồn tại nếu không có thực lực ở cấp độ đơn thể vũ trụ, sánh ngang với các Thiên Tiên cảnh.
Nên trong cả hai trường hợp giả định, Nicolas Smith lựa chọn trường hợp thứ ba, đó là chạy một hơi về chủ thế giới, và chờ cho Long Giới hoàn toàn bị Tế Đạo cắn nuốt.
Khi quyết định hiến tế cả thế giới, vị chỉ huy cũng đã liên tục mở ra khe nứt không gian, đưa hắn quay trở lại trước khe nứt dẫn tới Liên Minh Nhân Loại.
Nên chỉ cần bước một bước, hắn cũng đã trở về nhà.
Xác nhận mình đã an toàn một khắc này, thanh niên tóc trắng quay người lại, nhìn vào một thế giới đang dần co cụm, nơi không gian giống như sụp đổ, khiến vạn vật bị đè nén trong một điểm duy nhất…