ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 346. Cho ta thêm cơ duyên được không?

Chương 346: Cho ta thêm cơ duyên được không?

Sau một hồi cười vang khi tự dưng thu được một Thần Khí.

Chợt, sắc mặt chỉ huy Nicolas Smith trở nên âm trầm khi hắn bắt đầu hoài nghi.

“Không. Có gì đó rất không đúng ở đây thì phải.

Mọi thứ diễn ra quá mức thuận lợi rồi, thuận lợi tới như ta đang đi trên một kịch bản được viết sẵn bởi vận mệnh…”

Mà nhắc tới hai từ vận mệnh, trong lòng vị chỉ huy chợt xuất hiện một bóng người.

Và người đó không ai khác ngoài lãnh đạo hiện tại của Liên Minh Nhân Loại, Nguyễn An Bình.

Dù sao trong quá khứ, Nicolas Smith cũng từng trải nghiệm cảm giác khi làm một nhân vật chính, đi vài bước nhặt được cơ duyên.

Tuy đã trải qua cả ngàn năm bên trong thế giới giả lập, nhưng hắn vẫn nhớ được lý do tại sao mình lại gặp được Medea.

Tất cả là vì một cái chạm nhẹ có thể thay đổi cả vận mệnh từ người anh em của hắn.

Nghĩ tới đây, vị chỉ huy gãi cằm trầm ngâm đầy vẻ suy tư.

“Ta có được cơ duyên lần này hẳn là do hắn động chút tay chân đi.

Nhưng từ lúc nào chứ?”

Trong đầu vị chỉ huy, hắn nhớ lại lần gặp mặt gần nhất với Nguyễn An Bình.

Có lẽ, vào lúc người đứng đầu liên minh ném cho hắn Bia Đá Giác Tỉnh, vận mệnh của hắn cũng đã được người ta chỉnh sửa lại.

“Xem ra, lần này ta cũng phải đi cảm ơn đại ca một lần rồi.”

Trong cảm nhận của Nicolas Smith, trong căn cứ này ngoài hắn vẫn còn tồn tại hai kẻ có sức mạnh khủng kh·iếp.

Nên đi theo cảm nhận của mình, hắn tiến về phòng thí nghiệm chính.

Khi cánh cửa kim loại mở ra, vị chỉ huy thấy được Tô Vạn Kim hiện đang cầm trên tay một bản báo cáo, đưa cho một hóa thân của Nguyễn An Bình.

“Cầm lấy này, đại ca.

Đây là tất cả những nghiên cứu của ta trong khoảng thời gian vừa rồi.

Nguyên lý tổng hợp và phân tán chỉ số chắc ngươi cũng đã xem qua.

Và giờ, ta bổ sung thêm nghiên cứu về Nhân Đạo Đại Trận, cái trận pháp từng được các quốc gia tiền tận thế vận dụng để trấn áp các chức nghiệp giả.

Dù những kiến thức về bày trận đã lỗi thời, nhưng ý tưởng về một trận pháp trấn áp lại thực lực của mọi sinh linh siêu phàm vẫn không tồi chút nào.”

Nghe được vị thánh hiệp sĩ muốn cải tạo lại Nhân Đạo Đại Trận, cả Nicolas Smith lẫn Nguyễn An Bình đều không nhịn được mà lao lên, cùng nhau lật ra từng trang báo cáo.

Nếu như trận pháp cũ do các quốc gia phát minh có thể ảnh hưởng tới linh khí, làm suy giảm hiệu quả của nhiều loại năng lực siêu phàm, nhưng hạn mức cao nhất cũng chỉ dừng lại ở cảnh giới thứ nhất, Hắc Thiết cấp.

Và đó là tất cả những gì trận pháp ấy có thể làm.

Vì từ cảnh giới tiếp theo, tất cả trận pháp sư đành phải bất lực.

Lúc này, muốn tạo ra được trận pháp trấn áp mới sẽ khiến cấu trúc trận pháp phức tạp gấp vô số lần, cùng với lượng tài nguyên quý giá sẽ khiến Nhân Đạo Đại Trận trở thành một món hàng xa xỉ, thay vì công trình mở ra cho tất cả mọi người.

Đó còn chưa kể, số trận pháp sư hậu tận thế không còn dồi dào, và con người giờ đang phải đối mặt với cuộc xâm lấn từ vô số các dị giới lớn nhỏ.

Tất cả đã làm tan vỡ ước mơ về một xã hội yên bình, nơi mà các công trình có thể tồn tại, thay vì bị thổi bay sau một cái hắt hơi của cường giả.

Nhưng giờ, với những nghiên cứu mới từ Tô Vạn Kim, trật tự căn bản cho một thế giới mới có thể được gây dựng từ đây.

Thay vì sử dụng những nguồn tài nguyên tu luyện quý giá và gần như không thể khôi phục được.

Hắn lại sử dụng Bia Đá Giác Tỉnh làm hạch tâm cho trận pháp.

Phải biết, tất cả Thần Khí hoàn chỉnh đều có một đặc điểm chung, đó là khả năng phân chia vô hạn.

Nên về lý thuyết, bia đá là loại nguyên vật liệu tốt nhất, và cũng có số lượng dư giả nhất.

Còn cách để Tô Vạn Kim ứng dụng với tấm bia, chính là thay đổi một vài quy tắc thức tỉnh của nó.

Từ giờ, chỉ cần trong phạm vi ảnh hưởng của Bia Đá Giác Tỉnh, tất cả sinh vật có chỉ số đều sẽ bị cưỡng ép phong ấn lại sức mạnh, chỉ có thể sử dụng một phần thay vì giải phóng toàn bộ thực lực.

Ban đầu, cả Nguyễn An Bình và Nicolas Smith vốn đều rất hứng thú với sáng kiến của vị hiệp sĩ, nhưng rồi, ánh mắt hai người họ đều đổ dồn sự nghi ngờ về phía hắn.

“Khụ, người anh em, liệu ngươi có nhầm lẫn gì ở đây không vậy?

Tại sao ngươi lại khóa toàn bộ sức mạnh của người bên phe ta như vậy chứ?

Ngươi cũng biết là đám sinh vật từ dị giới kia tuy có thể rơi ra đồng vàng, trang bị, sách kỹ năng và vật liệu sau khi bỏ mạng, nhưng về cơ bản, chúng không hề sở hữu chỉ số giống như các chức nghiệp giả.

Nên nếu trận pháp của ngươi được áp dụng, chắc chắn chiến lực của Liên Minh Nhân Loại phải hạ xuống hơn 90%.” – Nicolas Smith vừa hỏi, vừa nhìn vị hiệp sĩ với ánh mắt đầy nghi hoặc.

Nghe vậy, Tô Vạn Kim không phản bác nửa lời, thay vào đó, hắn chỉ nhẹ nhàng lật tờ tiếp theo của bản báo cáo.

“Như hai người đang thấy đấy, sau khi ta biết được cách để can thiệp vào quy tắc của Bia Đá Giác Tỉnh.

Ta đã lập trình ra một chương trình mới, cho phép quy đổi sức mạnh của đám quái vật thành chỉ số.

Từ giờ trở đi, bất cứ sinh linh nào xuất hiện trên thế giới của chúng ta mà có sức mạnh lớn hơn hai người trưởng thành trở lên, chúng đều sẽ có một bảng trạng thái ghi rõ đủ loại thuộc tính.

Đương nhiên, ta không ngốc mà giúp một đám quái vật thức tỉnh chức nghiệp và thiên phú làm gì.

Với chức nghiệp giả chúng ta, cảnh giới là cảnh giới, chỉ số là chỉ số.

Nên khi kết hợp hai nguồn sức mạnh lại cùng một chỗ, chiến lực của chúng ta mới có thể nhẹ nhàng vượt cấp chiến đấu.

Còn với đám quái vật, ta cưỡng ép phá bỏ cảnh giới của chúng thành chỉ số, như vậy chúng cũng sẽ bị ảnh hưởng bởi Nhân Đạo Đại Trận rồi.”

Phương án vị thánh hiệp sĩ đưa ra nghe qua có vẻ khả thi.

Nhưng trên đời chỉ có thí nghiệm mới là thước đo duy nhất của chân lý.

Nên không nói gì nhiều, chỉ thấy Nguyễn An Bình trầm mặc thò một tay về phía trước.

Chứng kiến cả cánh tay biến mất kỳ diệu như ảo thuật, hai người còn lại cũng đoán được vị lãnh đạo này đang đánh xuyên qua không gian.

Và khi thu tay lại, trên tay người đứng đầu liên minh đang xách cổ một quái vật với vẻ ngoài khá giống đà điểu.

Nhưng nhìn vào bộ lông như đống than hồng đang rực cháy đó, ai cũng có thể đoán được đây hẳn là một sinh linh từ dị giới.

“Được rồi, Vạn Kim, thử dùng khả năng số liệu hóa lên con gà bự này xem nào.”

Nghe đại ca nói vậy, vị hiệp sĩ gật đầu, lấy ra một phân thân của Bia Đá Giác Tỉnh.

Chỉ thấy sau một vài thao tác như gõ máy tính, từng đợt sóng vô hình được Thần Khí giải phóng, ảnh hưởng tới quy tắc của vùng dị không gian.

Tuy không cảm nhận được chút thay đổi nào về mặt khí tức, nhưng cả ba người đều đồng loạt mở bảng trạng thái, thăm dò sức mạnh của con đà điểu lửa.

Tên Quái Vật: Chưa biết.

Chủng Tộc: DTE404 (Chưa có tên chính thức).

Cấp Độ: 5 (Hắc Thiết cấp).

Sinh mệnh: 300 (Sức mạnh x 20).

Năng lượng: 100 (Tinh thần x20).

Phòng thủ: 15 (Sức mạnh x1).

Sức mạnh: 15.

Nhanh nhẹn: 25.

Tinh Thần: 5.

Nhìn sơ qua về bảng chỉ số của con đà điểu, ba người lập tức nhận ra màu sắc của quái vật là đen thay vì trắng giống như con người, và càng không phải màu đỏ đáng sợ như của Nicolas Smith.

Ở các chức nghiệp giả, tuy cùng là một điểm sức mạnh nhưng uy lực giữa một người tu hành và kẻ chỉ chăm chăm lên cấp sẽ khác nhau một trời một vực.

Còn với đám quái vật từ dị giới, chỉ số màu đen của chúng chỉ là một thước đo thuần túy.

Mặc kệ là hung thú điên loạn, hay một quái vật hình người tu hành có thành tựu, thì thông số sức mạnh màu đen đều chỉ biểu thị thân thể ngươi sánh được với bao nhiêu người bình thường, thay vì có bao nhiêu “bản thân ngươi” đang được gộp chung một chỗ.

Chứng kiến cách quy tắc được Tô Vạn Kim đưa ra hoạt động.

Nguyễn An Bình và Nicolas Smith giờ có thể thở phào nhẹ nhõm.

Vì khi được số liệu hóa, sức mạnh của con đà điểu vẫn y nguyên như vậy, thay vì đột ngột mạnh lên gấp 15 lần như với những chỉ số trắng.

Nếu có điểm chung nào giữa hai loại chỉ số đen và trắng, có lẽ, đó chính là chúng đều bị trấn áp dưới phiên bản mới của Nhân Đạo Đại Trận.

Khép lại bản báo cáo, Tô Vạn Kim giờ nghiêm túc nhìn về phía người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại.

“Ta nghĩ mình nghiên cứu tới đây là đủ rồi, giờ chắc ta rời khỏi dị không gian này được rồi chứ? Đại ca?”

Với những cống hiến của vị thánh hiệp sĩ, Nguyễn An Bình gật đầu đồng ý.

Nhìn kiểu gì đi nữa, hắn cũng không còn lý do giữ chân vị tân nhiệm lãnh chúa ở lại.

Nhưng trước khi rời đi, Tô Vạn Kim ngoảnh đầu, liếc nhìn về phía Nicolas.

“Khoan đã, chỉ huy Nikolai, ta tưởng ngươi đi ra ngoài giải khuây rồi chứ?

Tại sao giờ lại quay về phòng thí nghiệm thế này?

Vài hôm trước ta còn nghe ngươi nói là có đ·ánh c·hết cũng không muốn quay lại mà?” – Từng câu hỏi đầy vẻ bông đùa vang lên.

Đáp lại, Nicolas Smith chỉ cười nhạt, nâng cao Dây Chuyền Tàn Dư Long Giới.

Ngay khi chứng kiến món bảo vật ấy, một cảm giác nguy hiểm chợt nổi lên trong lòng Tô Vạn Kim.

Khi đủ loại sức mạnh đối nghịch với ánh sáng thần thánh xuất hiện, nhấn chìm không gian trong một màu đỏ máu.

Từng đợt khí tức của hủy diệt, địa ngục và t·ử v·ong phả vào mặt, khiến vị thánh hiệp sĩ không nhịn được mà lui lại phía sau.

Còn chưa đợi Tô Vạn Kim đặt câu hỏi, Nicolas Smith đã trả lời.

“Người anh em, ngươi hỏi tại sao ta lại có mặt ở đây?

Đáp án vô cùng đơn giản là vì ta đã thu hoạch được món Thần Khí này.

Và ta muốn tới để hỏi, liệu đại ca có động chạm gì vào vận mệnh của ta hay không, mà sao ta lại đột nhiên may mắn tới khó tin đến vậy.”

Chợt, Nicolas Smith đột ngột quay người, đối mặt với Nguyễn An Bình.

“Khụ, người anh em, nếu như ta thu hoạch được Thần Khí là nhờ ngươi thì rất cảm ơn.

Và liệu, ngươi có thể để cho ta thu hoạch được cơ duyên lần nữa không?”

Nghe vị chỉ huy nói tới đây, Tô Vạn Kim không nhịn được mà giải phóng một phần sức mạnh, làm hai mắt hắn rực sáng như đèn pha.

Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của hai người anh em, Nguyễn An Bình cũng chỉ đành lắc đầu cười khổ.