ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 347. Sánh ngang thần linh.

Chương 347: Sánh ngang thần linh.

Trên bầu trời phủ đầy những đám mây phóng xạ của một hành tinh c·hết.

Lúc này, Nguyễn An Bình đang bay ngang qua với tốc độ siêu thanh, để lại từng vệt dài mây âm bạo.

Vừa bay, hắn vừa không ngừng quan sát mặt đất ngay bên dưới, như loài mãnh thú đang tuần sát lãnh địa.

Trước khi bế quan nghiên cứu, vị hiệu trưởng Đệ Nhất Học Viện cũng đã dự đoán được các chức nghiệp giả sẽ khó lòng chặn lại làn sóng quái vật tràn vào từ dị giới.

Nhưng hắn không thể tưởng tượng được…

Không nói tới những thế lực tách ra từ lãnh địa Ngọc Lục Bảo đủ thực lực phản công các khe nứt.

Còn lại, ngoài một vài thế lực đủ mạnh ra, tất cả đều bất lực nhìn đám quái vật lan tràn và phủ kín cả mặt đất.

Nên không còn cách nào khác, Nguyễn An Bình cũng chỉ đành tự mình ra tay, tiêu diệt những nơi đám quái vật đã nước tràn thành lụt.

Trên đường mà bóng hình của hắn lướt ngang qua, bất cứ khu vực nào đám quái vật tồn tại nhiều hơn ba chữ số, đều sẽ được tặng một cuộn len với những sợi chỉ ma lực trắng đen đan xen vào nhau.

Tuy cảnh giới của hắn hiện tại đã vượt rất xa so với trước, nhưng Tơ Tuyến Ma Pháp vẫn là pháp thuật hắn dùng thuận tay nhất.

Với kích thước nhỏ bé của quả cầu đen trắng, thật khó để đám quái vật có thể để ý tới một pháp thuật nhìn qua có vẻ vô hại như vậy.

Nhưng chỉ cần Nguyễn An Bình kéo nhẹ đầu ngón tay, cả cuộn len đột ngột co cụm lại, những sợi tơ ma pháp đen trắng v·a c·hạm, hủy diệt và c·hôn v·ùi lẫn nhau, tạo ra từng v·ụ n·ổ chói lóa san phẳng mọi thứ trong phạm vi vài cây số.

Với tốc độ hiện tại của hắn, nếu không bận vừa bay vừa thả bom, có lẽ vị hiệu trưởng đã có thể bay khoảng vài chục vòng quanh hành tinh.

Ngước nhìn về phía sau, chứng kiến một cột khói hình nấm xuất hiện sau lưng mình, Nguyễn An Bình không nhịn được mà than thở.

“Chậc, nếu như cái hành tinh ngay bên dưới không phải thế giới của ta thì tốt.

Khi đó ta có thể thoải mái oanh tạc, thậm chí cho nó nổ tung thành tro bụi luôn, đỡ phải đi khắp nơi thả bom diệt địch như thế này.”

Vừa nói xong, hắn lại ngưng tụ thêm một cuộn len với hai màu đen trắng rồi ném về phương xa, san bằng một ngọn núi cùng với hàng chục ngàn quái vật đang ẩn náu.

Sau một hồi cày xới gần như toàn bộ bề mặt hành tinh, hủy diệt hàng tỉ quái vật tràn ra từ dị giới.

Giờ, Nguyễn An Bình lơ lửng trên trời cao, nhìn vào “tác phẩm” hắn đã để lại trên bề mặt.

Nếu người ngoài hành tinh thực sự tồn tại, có lẽ, họ sẽ phải hoài nghi.

Tại sao một viên tinh cầu tràn đầy phóng xạ, với bề mặt mấp mô như mặt trăng lại có thể tồn tại sự sống?

Trong lúc Nguyễn An Bình còn đang than thở, chợt, hắn cảm nhận được một hóa thân khác của mình vừa gửi một tin nhắn vào mạng lưới thông tin riêng.

Thấy vậy, vị hiệu trưởng nhíu mày.

“Là hóa thân chuyên về nghiên cứu vận mệnh gửi tin sao?

Theo như dự đoán, hắn ta cũng cần phải tiêu tốn một khoảng thời gian vài tháng để có thể hoàn thành công trình nghiên cứu mới đúng.

Chẳng lẽ tên đó may mắn đánh bậy đánh bạ mà có được thành quả mới rồi sao?

Hay là xảy ra chuyện bất trắc nào đó, nên mới cầu cứu tới ta rồi? – Hắn không nhịn được mà lẩm bẩm.

Với Nguyễn An Bình, hắn không chỉ lôi kéo hai người anh em vào công tác nghiên cứu, nghiền ép tiềm năng của hai người họ.

Mà hắn cũng hung ác, phân chia bản thân thành năm hóa thân với khả năng tính toán không hề thua kém bản thể, rồi tự nghiền ép chính bản thân mình.

Còn về bản thể của hắn giờ đang bay lượn, tuần sát trên trời cao, liên tục hủy diệt những quân đoàn xâm lấn từ dị giới.

Mở tin nhắn được hóa thân gửi về, trong chớp mắt, Nguyễn An Bình cũng chẳng biết nên phải nói sao.

“Gì đây? Nhờ vào một thí nghiệm về Vận Mệnh Dẫn Lối mới, Nicolas giờ đã thu hoạch được một Thần Khí rồi sao?

Và giờ tên đó cùng Tô Vạn Kim lại muốn có thêm cơ duyên mới?

Hai thằng đó nghĩ vận khí của ta là cải trắng chắc?”

Trong lúc Nicolas Smith nghiên cứu về Bia Đá Giác Tỉnh, Tô Vạn Kim mày mò Nhân Đạo Đại Trận, thì Nguyễn An Bình lại tiếp tục đào sâu, muốn biết tiềm năng của thiên phú Vận Mệnh Dẫn Lối có thể mạnh được tới đâu nữa.

Nên trong lần làm thí nghiệm này, hắn đã chơi lớn, sử dụng hơn phân nửa vận khí của mình, cùng tất cả chức nghiệp giả đã ký khế ước với các vận mệnh hóa thân.

Rồi dùng toàn bộ sức mạnh vận mệnh của cả nhân loại trong một tháng, đặt nó lên trên người vị chỉ huy, và quan sát, xem liệu có phản ứng kỳ diệu nào sẽ xảy ra.

Còn tại sao lại là Nicolas Smith thay vì bất cứ người nào khác?

Đơn giản là vì trên khắp Liên Minh Nhân Loại này, khả năng khôi phục của thanh niên tóc trắng đó đứng thứ hai, không ai dám xưng thứ nhất.

Vì vậy, nếu có chuyện gì bất trắc xảy ra trong quá trình làm thí nghiệm, nếu là người khác có thể bỏ mạng, nhưng Nicolas Smith chắc chắn sẽ sống sót.

Ban đầu, khi thấy vị chỉ huy vẫn bình an vô sự khi tiếp nhận khí vận của cả trăm ngàn người, Nguyễn An Bình đã thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó, hắn từ từ tăng thêm vận khí cho Nicolas, đến khi toàn bộ tích súc hoàn toàn tiêu hao sạch.

Và kết quả cuối cùng đã vượt ngoài mong đợi, khi Liên Minh Nhân Loại cũng đã có món Thần Khí thứ hai, dù cho nó là một Thần Khí không hoàn chỉnh.

Hiện tại, khi nói về yêu cầu muốn có thêm cơ duyên của hai lãnh đạo còn lại?

Nguyễn An Bình chỉ có thể lắc đầu từ chối.

Hiện tại, số vận khí còn sót lại của hắn chỉ đủ để sử dụng Vận Mệnh Phụ Thể, kêu gọi sức mạnh từ các vận mệnh hóa thân trong vòng 10 phút.

Nhìn qua, cả Liên Minh Nhân Loại đang chìm trong hỗn loạn khi chỉ có thể bỏ mặc đám quái vật tràn ngập khắp nơi.

Nhưng với đà phát triển hiện tại, những sinh vật chạy ra từ dị giới không những không phải là một mối nguy, mà chúng cũng là nguồn tài nguyên quý giá, giúp các chức nghiệp giả nhanh chóng thăng cấp.

Còn thứ Nguyễn An Bình thực sự kiêng kỵ lúc này vẫn là lời đe dọa xâm lấn từ Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.

Đúng là cánh cổng dẫn tới Oreka đại lục đã được Aldric Solaraeus dùng cả tính mạng để đóng lại.

Thậm chí, vị thánh hiệp sĩ ấy còn đã đánh nổ mặt trời, dọa sợ các vị thần linh.

Nhưng suy cho cùng, chiến thắng đó có được cũng nhờ vào một n·gười đ·ã k·huất.

Sau một hồi trầm ngâm, vị hiệu trưởng vỗ đầu tự đánh thức bản thân mình.

“Ai nha, tại sao ta phải nghĩ tới những chuyện xa xôi đó nhỉ?

Với thực lực hiện tại, ta cầm chân được một vị thần cũng không thành vấn đề.

Mà thực lực của ta vẫn đang trong giai đoạn không ngừng tăng lên, nên sau khoảng một tháng nữa, khi đó không biết ai ăn ai đâu.”

Nguyễn An Bình tự tin như vậy không phải vô căn cứ.

Sau khi tiện tay hủy diệt thêm một bầy đàn quái vật trên không trung, một luồng hào quang thăng cấp cũng đã xuất hiện trên người vị hiệu trưởng.

Nguyễn An Bình: Người Điều Khiển Rối (SS cấp).

Cấp Độ: 62 (Bạch Ngân cấp).

Thiên Phú: Vận Mệnh Dẫn Lối (SSS cấp).

Sinh mệnh: 400 (Sức mạnh x 20).

Năng lượng: 1000 (Tinh thần x20).

Phòng thủ: 20 (Sức mạnh x1).

Sức mạnh: 20.

Nhanh nhẹn: 30.

Tinh Thần: 50.

Sau khi tìm được cách cường hóa từng chỉ số, Nguyễn An Bình đã nhận ra việc dừng chân tại Thanh Đồng cấp là vô nghĩa.

Nên hắn tiêu tốn thêm vài đồng vàng, đột phá thẳng tới tận Bạch Ngân cấp.

Còn sức mạnh hiện tại của hắn kinh khủng tới nhường nào?

Hiệu trưởng của Đệ Nhất Học Viện ước tính, nhờ vào mỗi điểm chỉ số tinh thần đều đã được nâng lên cảnh giới pháp sư cấp độ 2 trước khi đột phá.

Nên sức mạnh của Nguyễn An Bình hiện tại tương đương thực lực tổng hòa của 4275000 pháp sư cấp độ 2, cùng 1068750 pháp sư học đồ.

Đó còn chưa kể, vị hiệu trưởng cũng có rất nhiều cách để tăng cường thực lực.

Nên về sức mạnh tổng hợp, hắn đã có thể sánh ngang cảnh giới thứ năm về chỉ số, còn chiến lực thông thường đã ở cảnh giới thứ sáu, ngang với Phân Thần cảnh đại năng.

Nếu còn vay mượn sức mạnh từ các vận mệnh hóa thân, lực chiến của hắn hoàn toàn có thể sánh ngang với các vị thần tại Oreka đại lục.

Và để có được thực lực kinh khủng như vậy, ngân khố mới thành lập chưa được bao lâu của Liên Minh Nhân Loại đã gần như bốc hơi.

Nên ngày hôm nay, Nguyễn An Bình chủ động chạy ra ngoài đánh quái thăng cấp không chỉ vì dọn dẹp an ninh cho lãnh thổ của liên minh, mà đồng thời, hắn cũng đang kiếm thêm tài nguyên để bù đắp vào khoảng trống trong ngân khố.

Khi hắn cho nổ tung cả một vùng thảo nguyên, làm bốc hơi cả bầy quái vật hàng trăm ngàn con.

Hiệu trưởng Đệ Nhất Học Viện vung nhẹ tay, vô số trang bị, sách kỹ năng, nguyên liệu và đồng vàng rơi ra bắt đầu lơ lửng.

Sau đó, đống chiến lợi phẩm như từng hạt bụi bị hút vào ống tay áo của tên pháp sư trẻ rồi biến mất không một dấu vết.

“Xem nào, có thêm khoảng 3 triệu đồng vàng, 4500 bộ trang bị các loại, 12 bản sách kỹ năng, còn nguyên liệu thì nhiều ta lười đếm.

Giờ, hành trình bù đắp lại ngân khố của ta cũng gần như hoàn tất rồi.”

Nguyễn An Bình còn chưa thở phào được vài hơi.

Chợt, điện thoại trong tay hắn rung lắc nhẹ, thông báo có một tin nhắn mới.

Nhìn vào màn hình đã vỡ nát, người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại trầm ngâm, khi đây là yêu cầu của Tô Vạn Kim gửi tới.

Vị thánh hiệp sĩ muốn triển khai kế hoạch Nhân Đạo Đại Trận càng sớm càng tốt…

Thời gian lặng trôi.

Một tháng chớp mắt mà qua, thời hạn Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần giáng lâm chỉ còn lại vài ngày.

Tại pháo đài đen, trụ sở của Diệt Thần Hội.

Dù đã gia nhập vào Liên Minh Nhân Loại trên danh nghĩa, nhưng thực chất, tổ chức do Richard thành lập không hề tuân thủ bất cứ đầu quy tắc nào được ký kết.

Hiện tại, ngay giữa quảng trường trung tâm, một tế đàn khổng lồ đã được bày ra.

Bên cạnh những trận văn phức tạp, đủ loại tài nguyên quý giá được đem ra bày trận, cũng có những con người với ánh mắt vô hồn, cả người bị trói chặt được ném trong một góc.

Rõ ràng, họ là những tế phẩm được Richard chuẩn bị cho kế hoạch triệu hồi tà thần.

Khi thủ lĩnh Diệt Thần Hội còn đang giá·m s·át tiến độ thi công.

Chợt, một tin nhắn mới xuất hiện trên điện thoại của hắn.

Mở ra tin tức, có thể thấy sắc mặt tên Đồ Tể Máu lập tức trở nên âm trầm.