Chương 359: Sét đánh.
Ban đầu, Richard luôn xem “Trần Bình An” là mục tiêu hắn cần phải vượt qua, là chướng ngại cần loại bỏ.
Nhưng giờ, khi chứng kiến người mạnh nhất thế giới cũng phải hoảng hốt mà bỏ chạy trước thiên uy, thái độ của hắn đã hoàn toàn cải biến.
Nếu trước kia, thủ lĩnh Diệt Thần Hội có lẽ sẽ không kiêng kỵ gì mà nhìn thẳng trời cao.
Còn hiện tại, dù cho có là một kẻ to gan, dám c·ướp đoạt sức mạnh của thần linh cũng phải cẩn thận mà liếc nhìn xung quanh.
Hắn trầm lặng, cố gắng không nghĩ bất cứ điều gì trong lòng mình.
Hai mắt hắn vô cảm như cá c·hết, không để lộ dù một tia cảm xúc.
Với Richard, một cái thiên đạo tốt là một thiên đạo không có ý chí.
Nên một khi thực thể có quyền năng như thần thánh đó đã thức tỉnh, thậm chí có được cảm xúc, tư duy và cả bản ngã riêng của mình.
Như vậy, điều mà thủ lĩnh Diệt Thần Hội quan tâm lúc này, không phải là phản loạn, hay triệu tập lực lượng cho một cuộc ly khai.
Vì thứ hắn cần quan tâm nhất hiện tại đó chính là làm cách nào để có thể che giấu bản thân.
Richard biết, hắn không phải loại người tốt đẹp gì.
Và ai mà biết được, ranh giới cuối cùng của thực thể đang nắm trong tay cả thế giới kia là như thế nào?
Có lẽ, việc chém g·iết một người cũng có thể bị thiên đạo để mắt tới.
Hoặc không chừng, chỉ cần hấp thu một lượng nhỏ linh khí, cũng khiến thực thể ấy chán ghét mà nhằm vào.
Dù chưa có thông tin chính xác, nhưng Richard cảm thấy, hắn không nên hoạt động trên viên tinh cầu này nữa.
Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ, thủ lĩnh Diệt Thần Hội cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
Chỉ với một ý niệm.
Sau lưng tên Đồ Tể Máu, một ảo ảnh dần ẩn hiện.
Một nơi trật tự hoàn toàn tan vỡ, với những tàn tích lúc nào cũng chìm dưới ánh hoàng hôn đỏ quạch, máu chảy thành sông, xác chất thành núi.
Đây chính là thần quốc, cũng là di sản sót lại của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.
Khi mở lối vào dẫn tới mảnh không gian Máu Tanh Thần Quốc, sắc mặt của Richard vốn còn lạnh lùng nay đã phải nhíu lại đầy nguy hiểm.
Dù đã nắm trong tay cả một phương tiểu thế giới, nhưng hắn lại cảm thấy có gì đó kỳ lạ tại đây.
Liếc mắt nhìn vào phương không gian thần quốc, thủ lĩnh của Diệt Thần Hội thấy được một vài bóng người đang ngơ ngác hành tẩu trên từng núi xác.
Nhìn vào những bộ áo khoác da đầy những trang trí gai góc, không khó để nhận ra chúng chính là những thuộc hạ, hay chính xác hơn là những tín đồ trung thành với Richard.
Việc xuất hiện trong thần quốc, chứng tỏ tất cả bọn họ đều đã phải bỏ mình.
Chuyện này cũng không có gì quá ly kỳ, khi đây là một đám người vốn bị Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần ô nhiễm.
Tuy hành động thường ngày đều cho thấy chúng đều là những tà giáo đồ tôn thờ Richard, nhưng về bản chất, tất cả bọn họ đều đã được tên tà thần từ dị giới đánh lên ấn ký.
Nên một khi t·ử v·ong, linh hồn chúng bị dẫn độ về Máu Tanh Thần Quốc cũng là chuyện rất bình thường.
Nhưng việc nhìn qua tình hình đám thuộc hạ không phải thứ Richard quan tâm.
“Không đúng, khi hấp thu Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần, ta cũng đã có được ký ức của con heo mập đó.
Trong những ký ức đó, cảm giác khi mở ra thần quốc của hiện tại và quá khứ dù rất giống nhau, thì suy cho cùng, nó vẫn tồn tại một vài sự khác biệt nho nhỏ.
Như thể… đây không phải là toàn bộ thần quốc, mà chỉ là một phần của phương tiểu thế giới ấy.”
Trong tầm mắt thủ lĩnh Diệt Thần Hội, hắn hiện tại đang khóa chặt vào một vách vực, nơi đại địa bị chia cắt như bánh gato.
“Chuyện này là sao đây?
Chẳng lẽ con heo mập đó vẫn còn sống sót?
Nếu như vậy thì đây đúng là một chuyện thú vị.
Ta từng nghe qua thằn lằn hoặc chuột gãy đuôi để cầu sinh, nhưng ta không nghĩ có ngày mình lại thấy được một con heo cũng có khả năng tương tự.
Đúng là chỉ cần sống đủ lâu, chuyện li kỳ gì cũng có thể gặp được.”
Khi tên Đồ Tể Máu còn đang suy nghĩ vu vơ.
Chợt, cái cảm giác cả người gai gai lại một lần nữa xuất hiện.
Nhíu mày và nhìn lên trời cao, Richard cũng thấy được một đám mây lôi kiếp mới đang cuộn trào.
“Cái gì đây chứ?
Ta mới chỉ lấy ra thần quốc để xem xét chút tình hình mà thôi, thế mà ngươi cũng xem ta là đối tượng cần phải loại bỏ sao?
Hay ta mở hình chiếu của cái tiểu thế giới này ngay chỗ tên Trần Bình An vừa biến mất, nên lôi kiếp ngươi nhằm vào ta?
Dù sự thật có là gì, thì cái thiên đạo này cũng quản quá rộng rồi đi.”
Nhìn qua, tuy thủ lĩnh Diệt Thần Hội rất bình tĩnh khi nói những lời nhẹ nhàng như vậy.
Nhưng thực chất, trong lòng hắn đang vội vàng nghĩ cách thoát khỏi đám mây lôi kiếp.
Thu lại hình chiếu của thần quốc, đó là điều đầu tiên mà Richard nghĩ tới.
Ngay khi hình bóng địa ngục máu tươi đột ngột tan biến.
Đám mây đen lôi kiếp giống như đã mất đi mục tiêu để tồn tại.
Nên bằng mắt thường cũng có thể thấy thiên tượng thay đổi, khi đám mây giông xoay tròn như mắt bão cuối cùng cũng biến mất.
Thử nghiệm thành công, Richard giờ có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Chậc, cái thế giới này đúng là hạn chế đủ đường mà.”
Trong đầu tên thủ lĩnh Diệt Thần Hội, hắn cũng đã tìm được một nơi khá lý tưởng để có thể lánh nạn.
“Với sức mạnh hiện tại, có lẽ ta cũng đủ thực lực tự vệ khi bước vào Oreka đại lục rồi.
Và lại, sang bên đó, chắc ta cũng tìm được phần đang lẩn trốn của Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần.”
Nghĩ là làm, nhờ vào những ký ức có được từ vị thần đầu lợn.
Richard rất nhanh chóng đã tìm ra được tọa độ không gian của một dị giới khác.
Biết được vị trí đúng là trọng yếu, nhưng việc quan trọng hiện tại chính là làm thế nào để bước chân sang bên đó.
May mắn, trong mớ ký ức tên Đồ Tể Máu chiếm được.
Vị thần đầu lợn cũng nắm trong tay một vài cách di chuyển giữa các vị diện khác nhau.
Nên hồi tưởng lại những ký ức của một thực thể cổ xưa, Richard cũng đã nắm trong tay kỹ xảo di chuyển giữa các thế giới.
Một lần nữa, nắm đấm của thủ lĩnh Diệt Thần Hội lại chìm trong một ngọn lửa đỏ như máu.
Khí thế của Richard đang càng lúc càng tăng cao, chỉ đáng tiếc, nơi đây không có một bao cát, hay đối thủ xứng tầm nào được chuẩn bị cho hắn.
Nhưng lần này, nắm đấm của hắn không nhằm vào bất cứ ai.
Chỉ thấy hắn vặn eo, xoay người, vung mạnh một cú đấm trời giáng vào không trung, nơi chẳng có bất cứ thứ gì ngoài không khí.
Và thứ hắn nhắm tới không phải là để đánh tan một vài hạt phân tử, mà là cấu trúc không gian của thế giới.
Trong chớp mắt, chỉ với nắm đấm, một khe nứt dẫn tới Oreka đại lục đã được mở ra.
Khi mà cả thế giới vẫn đang chơi bùn, với những thế giới có cấp độ siêu phàm quanh quẩn ở cảnh giới thứ hai hoặc thứ ba, thì bất chợt, có kẻ nào đó đã chơi liều, tạo ra kết nối không gian, nối thẳng với thế giới có chiến lực ở cảnh giới thứ bảy.
Có thể đoán được, hành động “nghịch thiên” của Richard giờ khiến thiên đạo phẫn nộ tới cỡ nào.
Còn chưa tan biến được bao lâu, thì lại một lần nữa, cảm giác gai gai xuất hiện sau lưng thủ lĩnh Diệt Thần Hội.
“Thiên đạo này ý chí cá nhân cũng quá nặng rồi.
Chắc Liên Minh Nhân Loại sẽ phải “vui vẻ” lắm, khi tự dưng trên đầu chúng xuất hiện một lão tổ tông đi.”
Đó là điều tích cực nhất mà Richard có thể nghĩ tới, trước khi hắn bước qua khe nứt không gian, và hướng ngón giữa của mình lên trời cao, thay cho những lời thăm hỏi “tốt đẹp” nhất.
Và sau chưa đầy nửa giây, tia sét khổng lồ như một trụ ánh sáng nối liền trời đất xuất hiện.
Trong chớp mắt, không gian giống như bị dồn nén tới cực hạn, tạo thành những đợt sóng xung kích càn quét mọi thứ trong phạm vi hàng chục cây số.
Cùng với đó, năng lượng khổng lồ biến bình nguyên hắc diệu thạch vừa hình thành chưa được bao lâu lại bốc hơi hóa khí, trở thành một biển hồ dung nham bao phủ đường kính 50 cây số.
Nếu như không có Nhân Đạo Đại Trận được bày ra bảo hộ, có lẽ, phạm vi ảnh hưởng của lôi kiếp đủ để đánh chìm cả một lục địa.
Nhưng ngay trên biển dung nham vừa hình thành, khe nứt không gian dẫn tới Oreka đại lục vẫn còn nguyên ở đó.
Và từ khe nứt, một bàn tay giơ ngón giữa thò ra, như thể đang khiêu khích thiên đạo.
Trước khi thế giới ý chí kịp thời mà giáng thêm vài tia lôi kiếp nữa, Richard cũng đã kịp thu tay, rồi đóng lại lối đi với dị giới.
Để lại một bầu trời đang ấp ủ hàng ngàn tia sét.
Giống như một kẻ bị chọc điên tiết không tìm được bất cứ nơi đâu để xả giận.
Thiên đạo phẫn nộ, dùng những đám mây lôi kiếp bao phủ cả hành tinh, khiến tất cả công dân trong Liên Minh Nhân Loại đều phải biến sắc.
Đương nhiên, thế giới ý chí không phát rồ mà giận cá chém thớt, hủy diệt toàn bộ nhân loại.
Dù sao trong thời đại mà vô số dị giới giáng lâm, thiên đạo vẫn cần có người để tiến vào thế giới khác, rồi tàn sát sinh linh, cắt đứt sự xâm lấn.
Nhưng trong liên minh, vẫn còn có một nhóm nhỏ những kẻ có trên người khí tức của “Trần Bình An” tên chức nghiệp giả mạnh nhất, và cũng là kẻ bị thiên đạo truy nã gắt gao nhất.
Sau khi thiết lập ra liên minh, Nguyễn An Bình không những không thu hồi lại đám hóa thân máu thịt.
Mà trái lại, số hóa thân hắn thả ra càng lúc càng nhiều hơn.
Nhưng ngày hôm nay, tận thế đã giáng lên đầu đám tai mắt của hắn.
Từ trên trời cao, những tia lôi kiếp thẳng tắp giáng xuống, phán xét, hủy diệt tất cả những kẻ được thiên đạo xem như “nghịch thiên”.
Nhìn qua, người ta còn tưởng cả Liên Minh Nhân Loại đang bị một nền văn minh cao cấp t·ấn c·ông, dùng những khẩu pháo năng lượng từ quỹ đạo oanh tạc khắp mọi nơi.
Dù sức mạnh không kinh khủng như lúc giáng lên đầu Richard, thì mỗi một tia sét thẳng tắp như laser đó cũng dễ dàng nung chảy một phạm vi ngang bằng sân bóng rổ.
Từ trong dị không gian, Nguyễn An Bình mở mắt trầm mặc.
Trong chưa đầy mười phút, gần như toàn bộ các hóa thân của hắn đều đã hóa thành tro bụi.
Tuy dự đoán trước được thiên đạo có thể áp dụng một vài phương án điên cuồng, nhưng lãnh đạo tối cao của liên minh cũng không ngờ được, mọi thứ lại xảy ra nhanh tới vậy.
“Chậc, thiên đạo đây là muốn không c·hết không thôi với ta sao?
Mà khoan đã, tại sao ta vẫn còn một hóa thân chưa bị lão tặc thiên sờ gáy?”