Chương 358: Không đáng tin.
Chứng kiến một khe nứt không gian mới xuất hiện trên đầu mình.
Lâm Kình Thiên nhìn vào và hoảng hồn, nghĩ rằng lại sắp có một dị giới mới xuất hiện.
Dù sao trong thời đại nơi chư thiên vạn giới đồng loạt giáng lâm này, chỉ cần nhìn một vết rạn là có thể hiểu một khe nứt mới sắp mở ra.
“Chuyện gì đây?
Thế giới của chúng ta lại có khách không mời mà tới sao?
Và với những lời vừa rồi, chẳng lẽ, dị giới mới xuất hiện này là do ngài triệu hoán tới?”
Đứng bên cạnh, Richard hoài nghi đầu óc của thiếu niên có vấn đề, sau khi hấp thu toàn bộ vận mệnh của một vị thần.
“Không, nhóc.
Ý của ta là sư phụ ngươi, chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới, đồng thời cũng là lãnh đạo tối cao của Liên Minh Nhân Loại sắp sửa tới nơi đây rồi.”
Nghe người sắp tới là sư phụ mình, một vẻ hốt hoảng lập tức xuất hiện trên gương mặt tên chức nghiệp giả trẻ tuổi.
Ngay lập tức, Lâm Kình Thiên như lòng bàn chân bôi dầu, thiếu niên vô cùng trơn trượt mà chạy trốn khỏi bình nguyên hắc diệu thạch.
“Khụ, rất xin lỗi ngài thủ lĩnh, nhưng ta nghĩ lần hợp tác giữa chúng ta tới đây có thể tạm chấm dứt được rồi.
Hy vọng trong tương lai chúng ta có thể bắt tay một lần nữa.
Còn giờ, ta xin phép đi trước đây.”
Nghe được những âm thanh vang vọng trong không gian, Richard cũng chỉ lắc đầu thở dài.
Phải biết, thủ lĩnh Diệt Thần Hội đã không muốn tiết lộ thêm nhiều suy đoán hơn nữa, để tránh đứa nhóc kia phải trốn chạy trong hoảng loạn.
Tên “Trần Bình An” đó sớm cũng không tới, muộn cũng không có mặt, mà hắn lại lựa chọn xuất hiện vào chỉ vài phút sau khi Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đã được giải quyết.
Và với hiểu biết của Richard về “Trần Bình An” hắn có thể đoán được người đứng đầu liên minh hoàn toàn có thực lực đi tới nơi đây trong chưa đầy một phút.
Nên suy cho cùng, đáp án chỉ có một.
Ngay từ đầu, người đứng đầu Liên Minh Nhân Loại đã dõi mắt nhìn về nơi đây và biết được mọi chuyện đã xảy ra.
Nhưng hắn ta lại không hề xuất hiện để ngăn cản, hay phá đám kế hoạch của Richard.
Thái độ mắt nhắm mắt mở, dù tên Đồ Tể Máu đã hiến tế hàng trăm công dân của liên minh làm tế phẩm đó.
Như vậy chỉ có hai đáp án.
Đầu tiên, “Trần Bình An” chỉ đứng đó và quan sát như một người qua đường, và coi tất cả những mối nguy tại nơi đây không liên quan gì tới hắn.
Richard giờ cảm thấy nực cười, khi nghĩ tới đây là một trong hai lời giải thích.
Thủ lĩnh Diệt Thần Hội không tin, một kẻ được gọi là chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới, là người lãnh đạo cả liên minh lại ngây thơ tới vậy.
Nên lúc này, hắn nghiêng nhiều hơn về đáp án thứ hai.
Là tên “Trần Bình An” đó đã chứng kiến và nhìn ra được chiến thắng của Richard, đồng thời, hắn ta cực kỳ tự tin về sức mạnh của bản thân.
“Chậc, đúng như thằng nhóc Lâm Kình Thiên đã nói.
Tên Trần Bình An đó quả nhiên rất kiêu ngạo, kể cả khi ta đã chiếm đoạt sức mạnh từ một vị thần, hắn cũng không thèm xem ta là đối thủ.
Nhưng nếu người đã có mặt ở đây, xem ra việc v·a c·hạm có lẽ là chuyện không thể tránh khỏi.”
Nói rồi, một thứ năng lượng như sương máu được giải phóng, bao quanh khiến cả người thủ lĩnh Diệt Thần Hội ẩn hiện không rõ.
Tiếp đó, một ngọn lửa đỏ bùng lên lập tức phản ứng với chỗ sương mù được Richard giải phóng, khiến sức mạnh của hắn bùng nổ, thực lực vọt tăng lên gấp mười lần.
Trong lúc Richard còn đang chuẩn bị cho một cuộc đụng độ có thể xảy ra.
Từ trên trời cao, khe nứt không gian dần tách sang hai bên, để lộ bóng người với một bên mắt trái màu đỏ máu.
Người chưa xuất hiện nhưng âm thanh đã tới trước.
“Ồ, nhìn vào tình hình này thì xem ra ta tới hơi muộn thì phải?
Ta thật không hiểu nổi, chưa đầy mười phút mà Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần đã bị người của liên minh chúng ta làm thịt.
Như vậy, thực lực của thực thể tự xưng mình là thần không biết phải đồ ăn tới như thế nào nữa?” – Nguyễn An Bình giọng điệu ngả ngớn, như thể hắn thực sự không biết đã có chuyện gì xảy ra.
Khi đã nói xong, đó cũng là lúc khe nứt mở rộng, đủ để một bóng người bước ra và giẫm trên không trung như đất bằng.
Người lãnh đạo liên minh dù nói chuyện có chút không đứng đắn, thậm chí có chút kiêu ngạo, không để người vào trong mắt.
Nhưng thái độ cẩn trọng, cách làm việc nhìn trước nhìn sau, cả người lúc nào cũng trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu đó, tất cả lại hoàn toàn trái ngược, như thể những lời vừa rồi chỉ là một lớp ngụy trang, và là mồi dụ nếu còn kẻ thù ẩn núp trong bóng tối.
Sau khi xác nhận đã không còn lại bất cứ tai họa ngầm nào, người đứng đầu liên minh giờ thở phào nhẹ nhõm.
Chứng kiến tác phong và cả thái độ của “Trần Bình An” Richard giờ phải cau mày, hoài nghi chính bản thân mình.
Chẳng lẽ, lãnh đạo tối cao của Liên Minh Nhân Loại không mạnh như hắn đã nghĩ, và đối phương cũng không biết đã có chuyện gì xảy ra ở nơi đây?
Nhưng rồi, những suy nghĩ ấy lập tức bị thủ lĩnh Diệt Thần Hội ném ra sau đầu.
Vì hiện tại, ánh mắt Nguyễn An Bình đã khóa chặt vào hắn.
“A, là ông bạn Richard ở nơi đó sao?”
Trong chớp mắt. bóng hình của “Trần Bình An” đã biến mất, rồi xuất hiện ngay bên người tên Đồ Tể Máu như một bóng ma.
Còn không đợi Richard kịp phản ứng, bàn tay gầy gò đầy những vết sẹo của Nguyễn An Bình đã vươn ra, liên tục vỗ vào “người bạn” lâu ngày không gặp mặt.
Nhìn qua, đó cũng chỉ là những cái vỗ vai rất bình thường, nhưng trong chớp mắt đó, màn lửa đỏ bao bọc quanh người vị thủ lĩnh đã chập chờn và dập tắt, nhẹ nhàng như thổi nến sinh nhật.
Thế công bất ngờ b·ị đ·ánh gãy, luồng thần lực đang chảy xuôi trong thân thể còn chưa điều động đã tán loạn, và xung kích hệ thống kinh mạch, giống như một vụ t·ai n·ạn liên hoàn xuất hiện trên đường cao tốc.
Không ngừng lại ở đó, uy lực của cái vỗ vai chặn đứng một kẻ có sức mạnh ở cảnh giới thứ bảy nào có đơn giản như vậy.
Nhìn qua, cả người Richard đã phải lùn đi 20 cm, khi hắn bị “đóng đinh” làm hai chân lún sâu xuống nền đá hắc diệu thạch.
Nhưng trong cùng một ngày, đây đã là lần thứ hai quỹ đạo của tinh cầu thay đổi.
Từng mảng lục địa đã được hợp nhất lại làm một, giờ có nguy cơ tan vỡ thành những châu lục mới.
Và sau tất cả.
“Ồ, bạn của ta, thể cốt của ngươi dạo này cũng cứng rắn phết đấy nhỉ?” – Nguyễn An Bình hỏi vu vơ đầy ngây thơ.
Ở phía đối diện, Richard chỉ nhìn vào người đứng đầu liên minh rồi nở nụ cười lạnh.
Quả nhiên mọi thứ đúng như hắn đã nghĩ, tên “Trần Bình An” này đúng là đã biết tất cả mọi chuyện đang diễn ra.
Thậm chí, ngay từ đầu, tất cả mọi thứ chỉ là một màn kịch do hắn cùng tên đệ tử Lâm Kình Thiên diễn trò.
Ai mà biết được, liệu đứa nhóc đó có thực sự phản bội sư môn?
Và nếu thiếu niên ấy thực sự phản bội, phải liên tục hoán đổi vận mệnh để che giấu thân phận.
Như vậy, cũng không loại trừ khả năng Lâm Kình Thiên đã bị người sư phụ của hắn động tay động chân.
Dù chỉ đoán mò, nhưng Richard cũng đã đoán trúng một vài phần sự thật.
“Chậc, xem ra đây là lần đầu tiên và cũng là cuối cùng ta hợp tác với thằng nhóc đó.” – Thủ lĩnh Diệt Thần Hội lắc đầu, nở một nụ cười đầy chua chát.
Đứng ngay phía đối diện, Nguyễn An Bình cũng có thể đoán được thằng nhóc mà anh bạn của hắn đang nói là ai.
Nhưng vị lãnh đạo đứng đầu liên minh vẫn nghiêng đầu, tỏ ra hắn không hiểu Richard đang nói gì.
“Chậc, ông bạn của ta, có vẻ trận chiến với Tàn Ngược Máu Tanh Sát Thần cũng ít nhiều có ảnh hưởng tới ngươi nhỉ?
Mà cũng phải thôi, đang yên đang lành, “tự dưng” có một tên tà thần dị giới xuất hiện, rồi t·ấn c·ông, khiến cho cả Diệt Thần Hội hoàn toàn tan biến.
Nếu là ta, ta cũng khó mà giữ được tỉnh táo.
Thôi, chuyện gì qua cũng đã qua rồi, hy vọng ông bạn có thể vượt qua bóng tối, tiếp tục đồng hành cùng Liên Minh Nhân Loại.
Và sau ngày hôm nay, mọi chi phí tái thiết Diệt Thần Hội cũng sẽ được liên minh tài trợ, nên vui vẻ lên.”
Nói xong một chầu, Nguyễn An Bình tiếp tục vỗ vai thủ lĩnh Diệt Thần Hội.
Nhưng cái vỗ vai ấy không kèm theo sức mạnh hủy diệt có thể làm rung chuyển hành tinh, mà là một thứ sức mạnh của sinh mệnh nhu hòa, nhanh chóng chữa lành nội thương trên người Richard.
Thậm chí, thứ năng lượng có đầu nguồn từ Trường Sinh Thánh Chủ còn chải vuốt dòng chảy của thần lực trong người vị thủ lĩnh.
Lúc này, ý đồ của Nguyễn An Bình đã là rất rõ ràng, hắn một tay cầm gậy, sẵn sàng gõ đầu nhằm thị uy, nói cho Richard hắn biết tất cả chuyện gì đã xảy ra.
Tay còn lại, hắn đưa quả táo ngọt, vừa chữa lành, vừa trợ giúp đối phương tu hành thuận lợi.
Cảm nhận được chênh lệch sức mạnh giữa hai bên.
Richard giờ này trầm mặc, thu lại tất cả tâm tư phản loạn của hắn.
Là một kẻ điên có suy nghĩ phức tạp, nhưng lối tư duy lại đơn giản, luôn cho rằng kẻ mạnh làm vua.
Nên chỉ cần liên minh còn “Trần Bình An” hắn có cúi đầu cũng không phải chuyện gì to tát.
Nhưng những suy nghĩ về trung thành, tiếp tục phục vụ Liên Minh Nhân Loại còn chưa nổi lên được bao lâu.
Chợt, một cảm giác nguy hiểm xuất hiện, khiến Richard dựng ngược cả lông tơ.
Trong vô thức, thủ lĩnh Diệt Thần Hội ngẩng đầu nhìn trời cao, và thấy được những đám mây lôi kiếp đen ngòm đang cuộn trào.
Vô số đạo lôi đình tụ tập, và sắp sửa giáng xuống để hủy diệt kẻ dám cả gan “nghịch thiên”.
Chứng kiến đám mây lôi kiếp, cả người Nguyễn An Bình rùng mình run rẩy.
Ngay sau đó, hắn dần chìm vào trong khe nứt giữa các chiều không gian, chuẩn bị rời khỏi thực tại nơi hắn đang bị thiên đạo t·ruy s·át.
“Ai nha, ông bạn Richard, xem ra đã đến lúc ta cần phải đi rồi.”
Chỉ vừa nói xong câu, cả người vị lãnh đạo lập tức trở nên mờ ảo và biến mất như một bóng ma.
Ngay khi Nguyễn An Bình biến mất trong thực tại, những đám mây lôi kiếp đang xoay vần cũng dần tan biến.
Cùng lúc đó, Richard thở phào khi không còn cảm giác gai gai sau lưng.
Chứng kiến chức nghiệp giả mạnh nhất thế giới bị thiên đạo dồn vào đường cùng, phải chạy chối c·hết như chó nhà có tang.
Trong lòng thủ lĩnh Diệt Thần Hội, sự tín nhiệm hắn dành cho Liên Minh Nhân Loại còn chưa kịp hình thành đã sụp đổ.
“Chậc, người mạnh nhất liên minh không đáng tin, thiên đạo đang t·ruy s·át kẻ mạnh này cũng không đáng tin nốt.
Xem ra, điều duy nhất ta có thể tin tưởng chỉ là chính bản thân.”