Chương 1: Linh khí khôi phục?
Đêm đen không trăng sao, bóng tối dày đặc như đổ mực.
Tại nơi núi rừng vắng vẻ này, ngoài tiếng côn trùng rỉ rả và tiếng cú vọ kêu đêm, vạn vật đều chìm vào tĩnh mịch. Thế nhưng, ánh đèn le lói từ một chiếc xe hơi bất chợt xuất hiện, xé toang bầu không khí im lìm ấy.
Một chiếc xe bán tải băng nhanh trên con đường rừng quạnh quẽ, hướng về phía thị trấn xa xa, nơi ánh đèn lung linh tựa như biển sao trên mặt đất.
Người cầm lái là một nam tử trẻ tuổi với cơ bắp săn chắc, nụ cười tự tin. Tuy nhiên, râu ria lún phún cùng vài nếp nhăn nơi khóe mắt lại báo hiệu thanh xuân của hắn đang dần đi vào hồi kết. Ngồi tại ghế phụ là một nữ tử thướt tha, thân hình đầy đặn, ánh mắt sắc sảo toát lên vẻ quý phái cùng nụ cười dịu dàng đầy quyến rũ. Thành viên cuối cùng trong xe là một đứa nhỏ với gương mặt mệt mỏi, đang nằm ngủ gà ngủ gật ở hàng ghế sau.
Nhìn trang phục gồm áo tắm, quần bơi, bên ngoài khoác hờ chiếc áo sơ mi trắng vẫn còn vương hơi ẩm và cát vàng bám trên bắp chân, có thể thấy gia đình này vừa có một chuyến đi biển thú vị.
Lúc này, đôi phu thê ngồi phía trước không hề bàn luận về chuyến đi vừa rồi, thay vào đó, họ vô cùng chăm chú lắng nghe bản tin đang phát ra từ radio.
“Theo thông tin phóng viên chương trình ghi nhận tại hiện trường, chúng tôi khẳng định tin đồn về một con gấu khổng lồ cao tới mười mét chắc chắn là giả mạo. Tiêu bản của quái vật thực chất chỉ là...”
Nghe đến đó, Nguyễn An Thành – người chồng đang lái xe – chỉ mỉm cười nhạt nhẽo. Hắn quay sang hỏi người thê tử xinh đẹp bên cạnh:
“Bà xã, tuần này là vụ thứ mấy xảy ra chuyện tương tự rồi?”
Chu Thị Minh Anh khẽ hất mái tóc đen dài còn đượm mùi muối biển, đáp lời:
“Để thiếp đếm xem... một vụ, hai vụ... chắc là vụ thứ năm trong tuần rồi. Gần như ngày nào báo đài cũng phải lên tiếng bác bỏ những tin tức kiểu này.”
Tiếng radio bị ngắt đi, không gian trong xe nhanh chóng rơi vào im lặng. Lúc này, vẻ mặt của Nguyễn An Thành từ cười cợt bỗng trở nên nghiêm túc lạ thường. Hắn thở dài:
“Ai, ta cứ ngỡ thế giới này là một nơi bình thường để nghỉ dưỡng, nhưng xem ra, vòng tuần hoàn linh khí khôi phục lại bắt đầu rồi chăng?”
Nghe chồng nói vậy, Chu Thị Minh Anh khẽ phản đối:
“Không, sao lại gọi là linh khí khôi phục được. Những luồng linh khí kia rõ ràng là xâm lấn từ bên ngoài vào, vốn dĩ chúng đâu có tồn tại nguyên bản ở thế giới này.”
Nguyễn An Thành nghe vậy cũng chỉ cười nhạt:
“Nàng còn lạ gì tính cách của đám người thuộc Tiên Vực kia nữa. Chỉ cần linh khí xuất hiện, chứng tỏ quá khứ và tương lai của cả một thế giới đều đã bị ăn mòn. Nếu bây giờ có kẻ đào sâu vào lịch sử hay khai quật các di tích, bọn họ sẽ thấy những thời đại mà người tu tiên bỗng dưng xuất hiện không rõ nguồn gốc. Một khi linh khí đã 'tồn tại' trong quá khứ theo cách đó, thì thời đại này không gọi là linh khí khôi phục thì gọi là gì nữa?”
Trong lúc đôi phu thê đang bàn luận sôi nổi, đứa nhỏ ở ghế sau khẽ mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, bĩu môi khi thấy phụ mẫu lại bắt đầu nói những chuyện viễn tưởng trên trời dưới đất.
Cậu nhóc này mới tám tuổi, tên là Nguyễn An Bình. Đôi mắt nó lộ rõ vẻ mệt mỏi, thiếu sức sống như những sinh viên đang vùi đầu vào đồ án.
“Chậc, cha mẹ lại bàn chuyện hoang đường nữa rồi.”
Nguyễn An Bình biết phụ mẫu mình là những nhà văn mới nổi, các tác phẩm của họ có tầm ảnh hưởng lớn đến nền giải trí. Nhưng dưới góc nhìn của nó, cái giá để có được những linh cảm ấy chính là việc phụ mẫu đến tận bây giờ vẫn hành xử như những thiếu niên mắc hội chứng tuổi dậy thì. Chính vì sự "trẻ con" của họ mà Nguyễn An Bình buộc phải trưởng thành sớm để tự chăm sóc bản thân.
Qua gương chiếu hậu, hai người thấy được dáng vẻ mệt mỏi của con trai nên cũng im lặng, không bàn luận thêm để đứa trẻ được nghỉ ngơi. Nhìn vào Nguyễn An Bình, cặp phu thê không khỏi đau đầu. Từ khi sinh ra đến nay, đứa trẻ này dường như chưa bao giờ có lấy một giây phút bình an.
Nó vốn mang trong mình một khả năng đặc biệt: nhìn thấy một phần của tương lai.
Ban đầu, không ai tin lời một đứa trẻ, ngay cả Nguyễn An Bình cũng chỉ nghĩ đó là những giấc mơ. Nhưng thời gian trôi qua, tất cả những gì nó kể lại đều dần trở thành sự thật. Nếu năng lực này ở một người trưởng thành thì đó là siêu năng lực tuyệt vời, nhưng với một đứa trẻ, nó lại là gánh nặng vô cùng khủng khiếp. Từ khi còn nhỏ, nó đã phải chứng kiến vô số tai họa, luôn phải tìm cách thoát khỏi những t·ai n·ạn rình rập. Điều này khiến Nguyễn An Bình vô cùng chán ghét năng lực của mình, vì nó khiến nó chưa bao giờ có được một giấc ngủ ngon.
Nhìn con trai dần chìm vào giấc ngủ, Nguyễn An Thành khẽ hỏi thê tử:
“Ta lại quên mất chuyện quan trọng. Bà xã, con trai chúng ta lần này lại mơ thấy điều gì?”
Từ khi biết về năng lực của con, Nguyễn An Thành luôn đặc biệt quan tâm đến những lời nó nói. Nhắc đến đây, sắc mặt của Chu Thị Minh Anh cũng trở nên kém đi:
“Con trai nói, nó nhìn thấy cảnh tượng chiếc xe của chúng ta gặp t·ai n·ạn và lăn xuống vực.”
Nghe vậy, ánh mắt Nguyễn An Thành lập tức hướng về phía trước. Quả nhiên, ngay cung đường phía trước là một vách đá cheo leo.
“Không lẽ lại trùng hợp như thế...”
Hắn lắc đầu, nhấn ga tăng tốc để nhanh chóng vượt qua đoạn đường núi dốc. Nhưng ngay khi chiếc xe đang đi ngang vách đá, một bóng đen khổng lồ bất chợt lao ra từ cánh rừng tối tăm.
Dưới ánh đèn xe mờ ảo, họ lờ mờ thấy được hình bóng một con gấu đen cao hơn sáu mét đang điên cuồng đuổi theo. Tuy không khổng lồ tới mười mét như tin đài vừa đưa, nhưng kích thước của nó vẫn to lớn đến mức dị thường. Con quái vật ngoại cỡ này dường như đã coi cung đường này là địa bàn, nó hung hăng săn đuổi bất kỳ sinh vật nào dám bén mảng vào lãnh thổ của mình.
Chứng kiến vật khổng lồ truy đuổi, Nguyễn An Thành không hề hoảng loạn. Ánh mắt hắn lạnh nhạt, như thể đã từng thấy những thứ còn kinh khủng hơn thế nhiều. Hắn bình tĩnh điều khiển xe tăng tốc, liên tục lạng lách né tránh những cú vồ khiến mặt đường rung chuyển.
Trước một con mồi lanh lẹ và trơn trượt như vậy, con gấu hoàn toàn mất đi lý trí. Nó rống lên một tiếng chấn động, sóng âm tạo thành từng tầng khiến người nghe phải đinh tai nhức óc. Ngay sau tiếng gầm, thân hình khổng lồ của nó rực sáng, một vầng hào quang màu đỏ bao phủ lấy bộ lông dày, khiến nó trông như một ác quỷ bước ra từ biển máu.
Thấy con vật đột ngột phát sáng qua gương chiếu hậu, Nguyễn An Thành cau mày:
“Móa nó, chưa chạm tới một sợi lông mà mày đã bật cuồng hóa lên rồi? Bà xã, xem ra lần này khó thoát khỏi vận xui rồi.”
Chu Thị Minh Anh ngồi bên cạnh cũng chỉ biết thở dài:
“Ai, biết thế chúng ta đã mua bảo hiểm vô tai vô nạn, hoặc bảo hiểm nhân vật chính trước khi xuyên không tới thế giới này rồi.”
Sau khi cuồng hóa, tốc độ và sức mạnh của con gấu tăng vọt. Nó rút ngắn khoảng cách với chiếc xe, khiến bầu không khí ngày càng ngột ngạt. Nguyễn An Thành bắt đầu nhớ lại lời con trai đã nói. Nếu tiếp tục chạy thẳng, sớm muộn gì cả nhà cũng bị con quái vật kia bắt được. Lao xuống vách đá, có lẽ lại chính là đường sống duy nhất trong tình huống này.
Đôi phu thê tâm ý tương thông, cùng lúc kiểm tra lại dây an toàn rồi liếc nhìn về phía sau. Là kẻ nhìn thấy tương lai và luôn tin rằng tương lai là không thể tránh khỏi, Nguyễn An Bình từ sớm đã tự thắt chặt dây an toàn cho mình.
Xác nhận cả gia đình đã sẵn sàng, Nguyễn An Thành bẻ lái, cho xe lao thẳng vào hàng cây phía bên phải, điên cuồng lao xuống sườn dốc tối tăm.
Thấy con mồi chuyển hướng đột ngột, nếu là bình thường, con gấu chắc chắn sẽ không mạo hiểm lao theo. Nhưng lúc này, sự phẫn nộ cùng trạng thái cuồng hóa đã làm nó mất sạch lý trí. Hào quang đỏ rực trên người nó càng thêm đậm đặc, nó lao mình theo chiếc xe phía trước.
Ngay lúc này, cả kẻ săn mồi và con mồi đều không chú ý rằng, sắc trời đêm bỗng chốc hóa thành màu đỏ máu. Hư ảnh của một chiếc la bàn khổng lồ đột ngột hiện ra rồi biến mất không dấu tích, tựa như một ánh chớp xẹt ngang qua bầu trời.