Chương 2: Thiên thạch
Vẻ tĩnh mịch của rừng đêm bị đánh vỡ bởi những âm thanh va chạm chát chúa. Một chiếc xe bán tải đang lao điên cuồng xuống sườn dốc hiểm trở, khung sắt thép liên tục va đập vào mỏm đá và cây cối, phát ra những tiếng kim loại móp méo ghê người.
Đuổi sát theo sau là những bước chân nặng nề cùng tiếng gào rú xé màn đêm của một con gấu khổng lồ. Cả hai bên đều bất chấp hiểm nguy, lao thẳng xuống vách đá dựng đứng.
Bên trong xe, cảnh tượng hỗn loạn đến cực điểm. Đồ đạc đảo lộn, văng tung tóe khắp nơi. Trong tầm mắt của gia đình ba người nọ, đất trời như quay cuồng, những cú xóc nảy liên hồi khiến đầu óc họ tưởng chừng như sắp nổ tung.
May mắn thay, nhờ biết trước chiếc xe sẽ phải đối mặt với cảnh rơi xuống vực sâu, Nguyễn An Thành đã gia cố lại toàn bộ cấu trúc, giúp nó trở nên chắc chắn hơn gấp nhiều lần.
Nhưng vì sao họ biết trước kết cục mà vẫn dấn thân vào con đường núi tử thần này?
Đơn giản là vì những gì đứa trẻ tám tuổi Nguyễn An Bình nhìn thấy chắc chắn sẽ trở thành hiện thực, bất luận họ có cố gắng né tránh ra sao.
Trong quá khứ, Nguyễn An Bình từng nhìn thấy cảnh cha mình rơi xuống nước khi đi câu cá. Để đề phòng, Nguyễn An Thành đã tuyệt đối không chạm vào cần câu suốt một tháng trời. Thế nhưng vào một ngày đẹp trời, khi đang đi xe máy ngang qua bờ sông, y lại bị một chiếc xe tải tông trúng, hất văng cả người lẫn xe xuống nước. Ngay tại vị trí đó, cũng có vài người đang ngồi câu cá, khung cảnh y hệt như những gì đứa trẻ đã mô tả, chỉ khác là lần này y còn bị gãy thêm một chân.
Một lần khác, cậu nhìn thấy mẹ mình là Chu Thị Minh Anh đứng bên một đống thịt nướng cháy đen. Để tránh điềm gở, người mẹ này suốt ba tuần liền chỉ nấu món luộc hoặc hầm. Cho đến một ngày, bà mua vài cân thịt về đặt trong phòng khách rồi có việc đi ra ngoài. Một sự cố chập điện bất ngờ xảy ra, lửa bùng lên thiêu rụi căn phòng. Khi khói tan, Chu Thị Minh Anh đứng lặng giữa đống đổ nát, bên cạnh là số thịt kia đã cháy thành than.
Từ đó, người nhà họ Nguyễn hiểu rằng, chỉ cần là thứ An Bình nhìn thấy, nó sẽ xảy ra bằng cách này hay cách khác. Năng lực thiên bẩm ấy khiến cậu nhóc cảm thấy chán ghét chính bản thân mình.
Biết rõ chiếc xe sẽ rơi xuống vách đá, nhưng cả gia đình vẫn phải đánh cược mạng sống để hoàn thành định mệnh ấy. Bởi họ hiểu rằng, chủ động chấp nhận vận mệnh thì còn tìm được một con đường sống, còn nếu cố tình trốn tránh, hậu quả về sau sẽ càng thảm khốc và khó lường hơn.
Sau một hồi lăn lông lốc, chiếc xe bán tải dừng lại dưới chân núi trong tình trạng biến dạng hoàn toàn. Động cơ bốc khói nghi ngút, có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Nhìn từ xa, nó chẳng khác gì một lon nước ngọt bị bóp nát.
Giữa đống sắt vụn ấy, một tiếng động lạ vang lên. Cửa kính ghế sau vỡ tung, mảnh vụn văng khắp nơi. Nguyễn An Bình bước ra, thân hình bọc kín trong lớp áo khoác dày, tay cầm chiếc búa chuyên dụng phá kính. Cậu hành động nhanh chóng và dứt khoát, như thể đã được tập dượt vô số lần cho khoảnh khắc này.
An Bình dùng hết sức bình sinh đập vỡ kính trước, kéo cha mẹ đang lịm đi rời khỏi chiếc xe đang bốc cháy. Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng thương tích là điều không thể tránh khỏi. Khi đã tạm rời xa vùng nguy hiểm, vợ chồng Chu Thị Minh Anh và Nguyễn An Thành mới dần tỉnh táo lại. Khắp người họ là những vết thương chằng chịt, máu tươi thấm đỏ vạt áo. Dù đau đớn, cả hai vẫn bình tĩnh nâng đỡ nhau, vừa di chuyển vừa vội vàng băng bó cầm máu.
— Đi, mau rời khỏi đây…
Họ phải chạy nhanh, không chỉ vì chiếc xe sắp nổ, mà còn vì con gấu điên cuồng kia vẫn đang ở ngay sau lưng. Khi cả nhà vừa đi được khoảng ba mươi mét, một tiếng rống giận rung chuyển núi rừng vang lên.
Con quái vật khổng lồ cũng đã lao xuống vách núi. Tuy có chút chật vật, nhưng những vết thương vốn dĩ chí mạng với con người lại chẳng thấm tháp gì với lớp da dày của nó. May mắn là nó không quan tâm đến ba sinh vật bé nhỏ đang chạy trốn, mà dồn toàn bộ sự giận dữ vào chiếc xe bán tải — thứ mà nó coi là kẻ thù thực sự.
Con gấu há to cái miệng đỏ ngòm, hàm răng sắc nhọn nghiến nát đầu xe như nhai một miếng bánh mì. Đúng lúc này, răng nó đâm xuyên qua bình xăng, tạo ra những tia lửa điện. Một vụ nổ nhỏ bùng lên ngay trong khoang miệng con thú, lửa xăng lan tỏa thiêu đốt thực quản nó dữ dội.
Con quái vật rống lên thảm thiết. Dù đã tiến hóa mạnh mẽ, da dày thịt béo, nhưng nó vẫn chưa đạt tới cảnh giới thủy hỏa bất xâm. Đứng từ xa, gia đình ba người đã có thể ngửi thấy mùi thịt nướng thoang thoảng trong không khí.
— Khụ… xem ra lần này nguy cơ đã được hóa giải rồi… — Nguyễn An Thành thều thào, gương mặt đầy vẻ suy yếu.
Thế nhưng, ngay khi y vừa dứt lời, Nguyễn An Bình lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời với ánh mắt tràn đầy sợ hãi. Thấy biểu cảm của con trai, hai vợ chồng chỉ biết thở dài cười khổ. Họ hiểu, một tai ương mới lại sắp giáng xuống.
Chu Thị Minh Anh lập tức ôm lấy con vào lòng, lo lắng hỏi: — An Bình, có chuyện gì vậy con? Là cây đổ, máy bay rơi… hay là thiên thạch?
Câu trả lời xuất hiện ngay lập tức. Trên bầu trời đêm đỏ quạch như máu, vô số những ngôi sao băng đang xé toạc bầu khí quyển, lao xuống mặt đất. Chúng tựa như những đốm lửa thắp sáng màn đêm, một cảnh tượng tráng lệ nhưng đầy chết chóc. Một điểm sáng rực rỡ đang hướng thẳng về phía họ.
Cả khu rừng rực sáng dưới sức nóng của những thiên thể. Đôi vợ chồng nhìn nhau cười khổ, biết rõ không thể chạy thoát, họ liền ôm chặt lấy đứa con trai, dùng chính thân mình làm lá chắn mong cậu nhóc có cơ hội sống sót.
Ầm!
Viên thiên thạch không rơi trúng họ mà đâm sầm vào sườn núi phía sau. Một vụ nổ đinh tai nhức óc nổ ra, sóng xung kích quét ngang mọi thứ trên đường đi. Dù ở khoảng cách khá xa, đất đá và mảnh vụn vẫn bắn tới tấp như mưa rào. Con gấu đang hấp hối phía xa bị một tảng đá lớn đè trúng, kết thúc mọi nỗi thống khổ.
Trong lúc đất trời rung chuyển, một viễn cảnh mới bỗng hiện ra trong tâm trí Nguyễn An Bình.
Cậu thấy bầu trời đỏ thẫm, thấy những thành phố sầm uất trở nên điên cuồng và đổ nát. Vô số quái vật có hình dáng kỳ dị diễu hành trên những con phố đầy xác người. Cậu thấy bề mặt hành tinh tan vỡ rồi được nhào nặn lại thành một hình thù quái dị.
Những hình ảnh kinh hoàng ấy khiến Nguyễn An Bình run rẩy. Lần đầu tiên trong đời, cậu hy vọng rằng những gì mình đang nhìn thấy chỉ là một cơn ác mộng, chứ không phải là định mệnh của thế giới này. Nếu không, nhân gian chắc chắn sẽ hóa thành địa ngục.