ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 23: Võ đạo ma pháp

“Mấy người các ngươi nhanh tay lên một chút. Đem mấy bức tượng cao ba mét đó đặt ngay trước cửa biệt viện của ta, đúng rồi, chính là chỗ đó.”

“Cái gì? Ngươi nói trong vườn không đủ chỗ để dựng tượng sao? Vậy thì cứ lấy mấy bức tượng tư thế tiêu chuẩn kia, khảm thẳng vào vách tường trong vườn là được. Đừng nói với ta là các ngươi làm ma pháp sư mười mấy năm rồi mà không biết sử dụng mấy ma pháp cơ bản như Hóa Đá Thành Bùn hay Hóa Bùn Thành Đá nhé?”

Dưới ánh nắng ngày hè, một góc pháo đài Ngọc Lục Bảo trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết. Theo tiếng quát tháo ra lệnh của Nguyễn An Bình, từng đoàn người hầu liên tục ra vào tất bật. Người sử dụng ma thuật Cường Hóa Cơ Bắp để nhấc bổng những bức tượng đá cao gấp rưỡi thân mình; kẻ lại dùng Lơ Lửng Thuật, biến những khối đá nặng cả tấn thành những quả bóng bay để vận chuyển vào biệt viện và khu vườn nơi người thừa kế lãnh địa đang cư ngụ.

Mặc kệ là hầu gái hay binh bộc trong pháo đài, lúc này ai nấy đều mệt mỏi, mồ hôi nhễ nhại. Một phần là vì nắng hè gay gắt, phần còn lại là do công việc lần này thực sự quá nặng nề. Dù đã sử dụng pháp thuật hỗ trợ, nhưng năng lượng trong cơ thể họ không phải là vô tận để có thể tùy ý tiêu xài. Khi chạm vào đám vũ khí sống này, ai nấy đều kinh ngạc trước trọng lượng khủng khiếp của chúng. Họ buộc phải tiêu hao ma lực một cách điên cuồng mới có thể di chuyển nổi.

Ban đầu, Nguyễn An Bình có ý định rải đám vũ khí sống này ra khắp pháo đài. Nhưng y nhanh chóng nhận ra rằng, pháo đài này là một công trình khổng lồ như một thành phố nhỏ với hàng trăm ngàn người phục vụ. Trong cuộc chiến sẽ diễn ra sáu năm sau, việc chia nhỏ binh lực chắc chắn sẽ không mang lại hiệu quả trên chiến trường. Vì vậy, Nguyễn An Bình quyết định lấy phạm vi quanh biệt viện riêng của mình làm nơi đóng quân cho đám tư binh này.

Cảnh tượng náo nhiệt cứ thế tiếp diễn khi khoảng một trăm người được điều động để thi công dự án của thiếu gia. Lúc này, Nguyễn An Bình cảm nhận được có những ánh nhìn đầy ác ý đang chằm chằm vào mình. Tuy nhiên, ngay khi y quay người lại, những ánh mắt thù địch ấy lập tức biến mất như thể chưa từng xuất hiện.

“Hừ, ta đã tăng lương gấp ba lần cho tất cả những người tham gia lần này. Ấy thế mà vẫn có kẻ lộ ra địch ý, xem ra chín mươi phần trăm chúng là gián điệp rồi.”

Tiếng thì thầm nhỏ như muỗi kêu của Nguyễn An Bình vang lên, nhưng chưa kịp truyền xa đã bị ma pháp chặn lại và triệt tiêu. Như vị quý tộc nhỏ tuổi đã dự tính, trong dự án cải tạo này, y gọi toàn bộ những người hầu hạ xung quanh dinh thự của mình tới giúp sức. Trước kia, Nguyễn An Bình dù biết trong hàng ngũ gia nhân có kẻ phản bội, nhưng y vẫn chưa biết làm cách nào để sàng lọc.

Tuy dùng các loại pháp thuật sưu hồn có thể giải quyết vấn đề một cách dễ dàng, nhưng số lượng người trong pháo đài quá đông, biết sưu hồn đến bao giờ cho hết? Đó là chưa kể, việc sưu hồn không chỉ khiến nạn nhân bị tổn thương linh hồn mà chính người thi triển cũng phải chịu áp lực nặng nề, ảnh hưởng đến tiến độ tu luyện. Vả lại, thủ thuật này không phải tuyệt đối thành công, bởi ngay trong đầu y cũng có vô số tri thức về phòng ngự tâm linh hoặc đánh lạc hướng kẻ địch khi bị sưu hồn. Nếu giao việc này cho người khác, cũng không chắc kẻ được giao nhiệm vụ đã hoàn toàn trung thành với lãnh chúa. Đủ loại lý do khiến việc sưu hồn chỉ là biện pháp cuối cùng chứ không thể thực hiện đại trà.

Ánh mắt của Nguyễn An Bình bao quát toàn bộ công trường. Đó dường như chỉ là cái nhìn bình thường của một đứa trẻ quý tộc, nhưng thực tế, y đang thi triển một loại ma pháp thăm dò để tìm kiếm những kẻ có ác ý. Bình thường, khi một ma pháp sư thực hiện pháp thuật thăm dò, họ sẽ để lộ dấu vết như đôi mắt rực sáng hay sóng ma lực dao động, khiến đối phương dễ dàng phát hiện. Còn với Nguyễn An Bình, nhờ vào ma pháp Nghiên Cứu đã được cha y chỉnh sửa, y có thể thi triển mà không gây ra bất kỳ chấn động ma lực nào.

Nhờ đó, Nguyễn An Bình dễ dàng nhận ra xung quanh mình cứ hai người thì lại có một kẻ là gián điệp. Đây là một con số đáng sợ khiến vị quý tộc nhỏ tuổi phải trầm ngâm. Y âm thầm đánh dấu và ghi nhớ mặt tất cả những kẻ có ý đồ mờ ám rồi quay người rời đi khi công trình còn đang dang dở. Nếu còn ở lại lâu hơn, y sợ mình sẽ không kìm chế được cơn giận mà làm lộ việc đã nhìn thấu thân phận của chúng.

Trong đầu Nguyễn An Bình hiện tại chỉ muốn trừ khử toàn bộ đám gián điệp kia bằng thực lực tuyệt đối. Nhưng khi bình tĩnh lại, y cảm thấy làm như vậy không thỏa đáng. Nếu xử lý nhóm này, kẻ địch nấp sau màn có thể sẽ gửi đến những kẻ khó đối phó và kín kẽ hơn. Để chúng tồn tại thêm một thời gian nữa xem ra lại là chuyện tốt.

Trên môi cậu nhóc tám tuổi bắt đầu nở một nụ cười gian xảo, giống hệt với Nguyễn An Thành. Giống tới nỗi người ta chỉ cần nhìn qua là biết ngay đây là hai cha con mà không cần giám định. Cũng từ lúc này, một kẻ tàn nhẫn thích đùa cợt với số phận người khác đã bắt đầu thành hình.

Thấy người thừa kế của pháo đài đã rời đi, một vài người hầu bắt đầu nhỏ giọng tán dóc:

“Thật kỳ lạ, ta không hiểu tại sao thiếu gia lại muốn dựng cả đống tượng không rõ lai lịch này để trang trí nữa? Có ai biết lý do không?”

“Ai mà biết được chứ? Dù sao người ta cũng là quý tộc, các lão gia nghĩ gì thì dân đen sao đoán được?”

“Đúng vậy, ta từng nghe nói có nhiều quý tộc còn chơi ngông hơn nhiều, nào là dùng người làm bình hoa, biến người thành đủ thứ quái dị rồi gọi đó là nghệ thuật. Thiếu gia nhà chúng ta thế này vẫn còn nhẹ nhàng chán.”

“Các vị, liệu đây có phải là một loại trận pháp nào đó được ngụy trang dưới dạng tượng đá không?”

Nhắc tới đây, đám người hầu đột ngột im lặng. Chúng sực nhớ ra đây là pháo đài Ngọc Lục Bảo và suýt quên mất thân phận nô bộc của mình. Có vẻ hôm nay bọn chúng đã bàn tán quá nhiều về chủ nhân rồi. Tất cả lập tức giữ mồm giữ miệng, dáo dác nhìn quanh. May mắn là tiếng ồn trên công trường đã che lấp cuộc trò chuyện phạm thượng vừa rồi. Đám người hầu lẫn gián điệp đều tăng tốc, cố gắng hoàn thành phần việc của mình.

Trên đỉnh tòa tháp cao nhất pháo đài Ngọc Lục Bảo, có hai ánh mắt đang chăm chú nhìn về phía biệt viện của Nguyễn An Bình. Đứng trên tòa tháp cấm địa ấy không ai khác chính là vợ chồng Bá tước, chủ nhân của vùng lãnh địa này.

Nhìn rừng tượng đá đang được trang trí xung quanh biệt viện của con trai, Nguyễn An Thành lại nở nụ cười không mấy đứng đắn:

“Chậc, thằng nhóc này. Ta cứ tưởng nó bị ta hố một trận rồi giận dỗi bỏ nhà đi luôn, ai ngờ nó chỉ ra ngoài chơi vài hôm rồi xách về cả một đội quân. Chẳng lẽ nó thấy ta ngồi vị trí Bá tước này lâu quá nên định chiêu binh mãi mã để đảo chính sao?”

Nguyễn An Thành còn chưa kịp nói hết câu, người vợ là Chu Thị Minh Anh đã tặng hắn một cú đấm vào đầu, khiến vị gia chủ này lập tức trở nên nghiêm túc.

“Đừng nói nhảm nữa. Chẳng phải chúng ta vừa hoàn thành nghiên cứu mới sao? Mấy số liệu đó vừa vặn đưa cho con trai chúng ta đi.”

Nghe vợ nói, Nguyễn An Thành một tay xoa cục u trên đầu, tay kia lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một cuốn sổ tay bình thường. Trên bìa cuốn sổ ghi rõ: Phân tích ma lực và bản chất của ma lực, thí nghiệm số 124.

Nhưng ngay khi bàn tay của Nguyễn An Thành vuốt nhẹ qua bìa sổ, nó lập tức thay da đổi thịt, hóa thành một cuốn sách dày cộp trong tích tắc. Đồng thời, tên tiêu đề trên bìa cũng thay đổi thành: Võ đạo ma pháp phiên bản 1.0.