ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 22: Hóa đá

Việc đưa đội quân trở về pháo đài Ngọc Lục Bảo là một nan đề khiến Nguyễn An Bình phải trầm ngâm suy tính.

Nếu là trước kia, khi chưa biết rõ lãnh thổ nhà mình đầy rẫy trinh sát đối phương như gián cỏ, vị thiếu chủ trẻ tuổi này chắc chắn sẽ nghênh ngang dẫn đám quái vật kia về thành. Nhưng hiện tại, khi đã thấu rõ mạng lưới gián điệp bủa vây khắp nơi, y hiểu mình cần phải thu liễm và hành động cẩn trọng hơn.

Lúc này, vị pháp sư trẻ tuổi không ngừng rảo bước trong căn cứ bí mật. Nơi đây không chỉ có đám quái vật đang ngày đêm tu luyện để thăng tiến cảnh giới, mà còn có những "vũ khí sống" khác được giao phó các trọng trách riêng biệt.

Nguyễn An Bình cảm nhận được nhiệt độ phía trước đang không ngừng tăng cao. Tiếng búa nện vào đe sắt chan chát cùng tiếng kim loại rèn đúc vang lên liên hồi, phá tan sự tĩnh mịch. Bước vào một gian phòng mới, khung cảnh hiện ra không còn rùng rợn như phòng thí nghiệm trước đó, mà là một tổ hợp máy móc vận hành không nghỉ, kết nối thành một dây chuyền sản xuất quy mô.

Với thực lực của một pháp sư cấp độ 2, chỉ cần khéo léo vận dụng ma pháp, y có thể dễ dàng tay không tạo ra một hệ thống máy móc phức tạp. Việc vận hành dây chuyền này hoàn toàn được giao cho những sinh vật ma hóa mà y đã tạo ra.

Tại đây, quặng thô được vận chuyển tới và nung chảy trong những lò nhiệt độ cao khủng khiếp. Ngay sau đó, dòng kim loại lỏng đi qua các công đoạn gia công tinh vi. Cuối cùng, từng tấm phù văn áo giáp ra lò, được ném thẳng vào bể làm mát phía cuối dây chuyền. Khi số lượng đã đủ, chúng sẽ được vớt lên, tinh chỉnh và lắp ráp lại thành những bộ giáp hoàn chỉnh để trang bị cho binh sĩ.

Ở một góc khác của căn cứ, từng toán quân người sói và thú nhân mang đầu ma thú lừng lững bước ra. Thân hình chúng giờ đây không còn đơn thuần là những khối cơ bắp đầy vết sẹo, mà đã được bao bọc trong những bộ phù văn giáp loại tốt nhất — loại trang bị vốn chỉ dành cho sĩ quan cấp cao trong quân đội của các thế lực lớn.

Dẫu sao ở thế giới này, pháp sư vẫn là lực lượng chủ đạo, trong khi cận chiến pháp sư lại vô cùng hiếm hoi. Do đó, giáp trụ và hộ cụ thường không được chú trọng phát triển. Việc một pháp sư cấp độ 2 như Nguyễn An Bình có thể chế tạo ra những trang bị cận chiến đỉnh cấp cũng là điều dễ hiểu.

Tuy nhiên, Nguyễn An Bình vốn không bằng lòng với những bộ giáp chỉ có độ bền cao hay kháng phép cơ bản. Y đã cải tiến chúng bằng cách tích hợp cấu trúc của "Tơ Tuyến Ma Pháp" vào các lớp giáp. Với việc phụ ma này, bất cứ kẻ nào tấn công vào bộ giáp đều sẽ bị sát thương phản chấn từ những sợi tơ siêu sắc bén. Ngoài ra, vũ khí của đội quân này cũng đạt đến độ sắc lạnh kinh người nhờ công nghệ phụ ma tương tự.

Về kỹ năng chiến đấu, y cũng không quá khắt khe. Trong một thế giới ma pháp làm chủ, kiếm sĩ thực thụ rất ít khi xuất hiện vì môi trường lục địa Alrat không phải là đất diễn cho kỹ thuật cận chiến thuần túy. Vì vậy, Nguyễn An Bình chỉ cần trang bị cho đám ma thú cải tạo những thanh trọng kiếm, rồi ra lệnh cho chúng vung vẩy theo các thuật toán ma pháp đã được cài đặt sẵn là đủ để càn quét trận địa.

Hiện tại, từ quái vật đầu dê cho đến các thú nhân cải tạo đều sử dụng chung một cấu trúc ma pháp đồng nhất. Có vẻ như thiếu chủ pháo đài Ngọc Lục Bảo đang toan tính tạo ra một loại quân trận đặc thù dành riêng cho lực lượng này.

Nguyễn An Bình khoát tay, ma pháp trận cùng các ma pháp trụ cột ẩn giấu bên trong lập tức hiện rõ trước mắt. Trong cấu trúc ma pháp của đám thú nhân hiện có hai loại trụ cột chính:

Một là "Thân Thể Cường Hóa Thuật", loại ma pháp chuyên dụng cho cận chiến pháp sư, giúp người sử dụng điều khiển từng chi tiết trên cơ thể, từ việc áp súc cơ bắp đến thay đổi kích thước. Hai là "Phong Hành Thuật", dùng để tăng cường tốc độ di chuyển.

Bình thường, Thân Thể Cường Hóa Thuật chỉ giúp bộc phát lực lượng và tốc độ như một chiếc xe lao trên quốc lộ, nhưng khi kết hợp với Phong Hành Thuật, tốc độ của chúng có thể sánh ngang với một viên đạn vừa rời nòng. Sự kết hợp này cho phép đám tư binh cấp độ 1 của y đủ sức uy hiếp tính mạng của cả một pháp sư cấp độ 3.

Về loại ma pháp thứ ba, vị pháp sư trẻ tuổi vẫn đang cân nhắc để hoàn thiện mảnh ghép cuối cùng cho những chiến binh của mình. Đúng lúc đó, một binh sĩ vận chuyển áo giáp vô tình vấp ngã, khiến đồ đạc văng tung tóe. Một hòn đá nhỏ lăn tới dưới chân Nguyễn An Bình.

Nhìn thấy viên đá, một ý tưởng chợt lóe lên trong đầu y. Nguyễn An Bình đã tìm ra mảnh ghép còn thiếu: đó là "Hóa Thạch Thuật". Đây vốn là một pháp thuật cơ bản nhưng rất khó tinh thông, ngay cả những pháp sư hệ Thổ cũng ít khi lựa chọn học tập.

Nghĩ là làm, Nguyễn An Bình lập tức truyền tri thức về Hóa Thạch Thuật vào ma pháp trận của những vũ khí sống kia. Với sự chính xác như một bộ máy tính ma pháp đã được khắc sâu vào não bộ từng con quái vật, quá trình tích hợp nhanh chóng hoàn thành.

Giờ đây, ba ma pháp trụ cột đã toàn diện. Cửa chính căn cứ mở ra, một đội quân quái vật chiến tranh vũ trang đầy đủ, trùng trùng điệp điệp bước ra dưới ánh mặt trời. Đội quân gồm khoảng chín trăm chiến binh, khoác trên mình bộ giáp toàn thân che kín mọi dấu vết thú tính. Ai nấy đều có thân hình hộ pháp với chiều cao trung bình hơn hai mét rưỡi, có kẻ cao tới ba mét. Vũ khí chúng cầm trên tay nặng nề tới mức tưởng như không phải dành cho con người sử dụng. Một điểm đặc trưng khác là tất cả đều đội mũ giáp kín mít, trang trí bằng thủ cấp ma thú vùng rừng rậm.

Đáng lý với trang bị nặng nề như vậy, khi hành quân phải gây ra tiếng động lớn, nhưng nhờ Phong Hành Thuật, đội quân này di chuyển nhanh nhẹn và êm ái tựa một cơn gió lướt qua khu rừng, hoàn toàn tương phản với vẻ ngoài cục mịch. Kết hợp với trận pháp ẩn giấu tung tích, chẳng mấy chốc, cả đội quân đã áp sát pháo đài Ngọc Lục Bảo mà không một ai hay biết.

Tuy nhiên, đội quân ma thú buộc phải dừng lại ngay trước ranh giới trận pháp của pháo đài. Đây là trận pháp cảnh báo, sẽ lập tức phát ra âm thanh chói tai báo động cho các chòi canh nếu có kẻ thâm nhập. Nguyễn An Bình có thể tự do ra vào nhờ quyền hạn chủ nhân, nhưng một đội quân lạ mặt xuất hiện chắc chắn sẽ khiến toàn bộ pháo đài rung chuông báo động.

Dù rơi vào thế khó, vị thiếu chủ trẻ tuổi vẫn bình thản. Y cho đám tư binh học Hóa Thạch Thuật không phải là để trưng bày. Theo mệnh lệnh của chủ nhân, đám ma thú cải tạo bắt đầu dàn đội hình và tạo đủ loại tư thế khác nhau. Ngay sau đó, chúng đồng loạt thi triển ma pháp lên chính mình, tự biến bản thân thành những bức tượng đá cẩm thạch sống động.

Nếu người ngoài nhìn vào, họ sẽ chỉ nghĩ rằng đây là những kiệt tác điêu khắc được tạo ra bởi bàn tay của những nghệ nhân bậc thầy. Pháo đài Ngọc Lục Bảo vốn đã xa hoa, việc trang trí thêm vài trăm, thậm chí vài ngàn bức tượng chiến binh cũng là điều hoàn toàn hợp lý. Hơn nữa, việc hóa đá trong lúc tu luyện còn giúp thực lực của đám tư binh tăng tiến nhanh hơn ngay cả khi đội hình đã phân tán khắp nơi trong pháo đài.

Lúc này, trong đầu Nguyễn An Bình đã hình dung ra viễn cảnh trận chiến sáu năm sau. Y rất mong chờ được nhìn thấy biểu cảm của những kẻ xâm lược, khi những bức tượng đá mà chúng ngỡ là vô tri vô giác đột ngột hồi sinh, trở thành những chiến thần quét sạch mọi kẻ thù.