Chương 25: Quả nhiên lại có hố.
Dưới mệnh lệnh của chủ nhân, ma pháp sư Platin bắt đầu ngồi xếp bằng tu luyện.
Trong thân thể y, những dòng chảy ma lực vốn đang bình lặng bỗng chốc trở nên cuồng bạo, tựa như đại hồng thủy tràn về. Theo đà vận chuyển với tốc độ cao, một lực hút mạnh mẽ được hình thành, tạo thành vòng xoáy lôi cuốn ma lực tự do ngoài không khí điên cuồng tràn vào thân thể Platin.
Trong trạng thái hiện tại, Nguyễn An Bình có thể cảm nhận được ma lực của đối phương đang tăng lên nhanh chóng. Không chỉ vậy, chất lượng ma lực nếu được rèn luyện theo cách này, sớm muộn cũng sẽ đạt đến tầm cao mới.
Về phần nhục thân, Nguyễn An Bình cũng cảm nhận được cơ thể đối phương đang biến chuyển... Ánh mắt thiếu niên lập tức trợn trừng kinh hãi.
Ngay lập tức, Nguyễn An Bình kích hoạt ma pháp đã lưu lại trong não bộ Platin, cưỡng ép ngăn cản tên pháp sư tiếp tục tu luyện võ đạo thổ nạp. Đúng là nhờ vào bí tịch do Nguyễn An Thành biên soạn, thực lực của một pháp sư bình thường sẽ sớm có sự thay đổi về chất, nhưng đồng thời phương pháp này cũng quá đỗi cực đoan.
Bản chất của ma lực vốn cuồng bạo và khó kiểm soát hơn thiên địa linh khí trong các điển tịch võ đạo hay tiên đạo rất nhiều lần. Bởi vậy, dù chỉ mới tu luyện trong vài giây ngắn ngủi, trên người thuộc hạ của y đã bắt đầu xuất hiện những lỗ máu li ti. Thông qua đó, Nguyễn An Bình nhận ra những thương tổn này đã ăn sâu vào cấp độ tế bào, thậm chí còn nghiêm trọng hơn thế.
Không chút chần chừ, vị pháp sư nhỏ tuổi lập tức thi triển Tơ Tuyến Ma Pháp, bắn ra hàng trăm sợi tơ chạy dọc khắp người Platin. Những sợi tơ này vừa giúp thăm dò tình hình của vật thí nghiệm, vừa chữa lành những thương tích trên đường chúng đi qua.
Chứng kiến những vết thương khiến người ta rợn tóc gáy, Nguyễn An Bình không nhịn được mà thốt lên:
“Tê... cái thứ này mà gọi là tu luyện sao? Đây rõ ràng là khiến người ta phải phơi nhiễm trước phóng xạ hạt nhân mà!”
Trong cảm nhận của Nguyễn An Bình, thương thế của Platin thực sự quá nặng. Gần như toàn bộ tế bào trong thân thể hắn đều bị các hạt ma lực bắn phá đến thủng trăm ngàn lỗ, một số nơi đã bắt đầu có dấu hiệu sụp đổ gen. Thậm chí, vài bộ phận còn xảy ra biến dị, xuất hiện hiện tượng kim loại hóa do ma lực tích tụ.
Thiếu niên nheo mắt lại, dựa vào Tự Nhiên Linh Cảm và năng lực nghiên cứu để tìm ra lời giải:
“Platin, ngươi vốn là pháp sư một trụ cột, và ma pháp sở trường là Áo Giáp Thuật, đúng chứ?”
Lúc này, tên thuộc hạ đã trọng thương, chỉ có thể nhẹ gật đầu xác nhận.
“Ra là vậy. Vì ngươi là pháp sư chuyên hệ kim loại nên mới xuất hiện dạng ma lực kết tinh như thế. Nếu đổi lại là pháp sư hệ hỏa hay hệ lôi, e rằng đã nổ tung xác tại chỗ rồi.”
Nguyễn An Bình nhìn tên thuộc hạ mới thu nhận với ánh mắt đầy vẻ tiếc hận. Nếu là người bình thường thì chỉ có thể sống thêm vài giờ, nhưng nhờ thân thể pháp sư mạnh mẽ cùng ma pháp khôi phục của y, Platin có lẽ còn cầm cự được từ một đến ba tháng.
Sau nhiều lần thăm dò và liên tục chữa trị, Nguyễn An Bình phát hiện ra một sự thật đáng sợ. Kẻ đã dấn thân vào con đường võ đạo này dường như không còn đường quay lại. Dù hiện tại không chủ động vận hành “Võ đạo ma pháp 1.0”, cả người Platin vẫn giống như một khối nam châm, không ngừng thu hút các hạt ma lực xung quanh.
Tu vi càng tăng, sự ăn mòn của ma lực đối với nhục thân lại càng nghiêm trọng. Lúc này, Nguyễn An Bình đã thấy những sắc bạc của kim loại hiện rõ dưới lớp da người. Y dự đoán chỉ trong vài giờ nữa, Platin sẽ hoàn toàn hóa thành một bức tượng kim loại, khi đó sống hay chết là điều khó lòng nói trước.
Nguyễn An Bình thở dài cảm thán:
“Quả nhiên, nếu ma lực có thể dễ dàng nâng cao tố chất thân thể thì người ta đã làm từ lâu rồi. Nếu được vậy, với tiến trình phát triển của đại lục Alrat, nơi này hẳn đã là một thế giới tiên thần đầy đất, chứ không phải một đám pháp sư suốt ngày vò đầu bứt tóc tìm cách gia tăng tuổi thọ.”
Nhìn lại cuốn bí tịch trong tay, thiếu niên lại than thở:
“Chậc, đúng là cha nào con nấy, hố con hố cháu đến thế là cùng. May mà ta bị hố nhiều nên đã hình thành bản năng, nếu không giờ này chắc cũng thê thảm lắm.”
Lật mở cuốn sách lần nữa, Nguyễn An Bình nhận thấy ngoài hệ thống tu luyện mơ hồ và đầy cạm bẫy kia, vẫn có vài loại võ kỹ được ghi chép khá hữu dụng. Y nảy ra ý định dùng những võ kỹ này làm căn cơ, kết hợp với ma pháp bản địa của thế giới này. Dù chưa biết kết quả ra sao, nhưng y dự đoán uy lực của chúng chắc chắn sẽ rất mạnh mẽ.
Nhìn về phía tên thuộc hạ, Nguyễn An Bình muốn thử xem liệu có thể cứu được đối phương hay không. Cứu ở đây là giữ lại ý thức và giá trị chiến đấu của Platin, chứ không phải cứu vãn nhân dạng của hắn.
Một mệnh lệnh được đưa ra như một canh bạc với số phận:
“Platin, nếu quá trình này đã không thể đảo ngược, vậy thì hãy đạp ga tới cùng đi. Tu luyện hết công suất cuốn võ đạo ma pháp đó cho ta!”
Dù toàn thân đau đớn, nhiều phần cơ thể đã mất đi tri giác, Platin vẫn phải cắn răng phục tùng mệnh lệnh. Lần này, y không còn tu luyện đơn độc. Thông qua những sợi tơ ma pháp lưu lại trong cơ thể hắn, Nguyễn An Bình có thể cảm nhận rõ ràng từng biến chuyển để đưa ra chỉ dẫn. Những chỗ Platin không thể giải quyết, y sẽ dùng tơ ma pháp để chống đỡ hộ.
Cứ như vậy, sau nửa giờ tu luyện, Platin đã không còn giữ được hình dáng con người. Gần như toàn bộ cơ thể y đã chuyển hóa thành một dạng sống nguyên tố, với 90% khối lượng cấu thành từ ma lực hệ kim loại.
Trái tim y giờ đây tựa như một viên xá lợi ma lực kết tinh, đảm bảo nguồn sống cho thực thể quái dị này. Bộ não là phần duy nhất còn sót lại, nhờ Nguyễn An Bình tiêu tốn nửa số tơ ma pháp quấn quanh như cuộn len mới có thể ngăn chặn sự xâm lấn của ma lực. Một lớp đệm trung hòa được hình thành, giữ cho não bộ vẫn hoạt động để lý trí con người không bị mất đi.
Theo bản năng, Platin điều khiển thân thể mới theo hình thái mà y cảm thấy thoải mái nhất. Ngay trước mặt Nguyễn An Bình, một bộ giáp bạc trắng từ từ bước đi. Do đột ngột từ người hóa thành giáp trụ, khả năng di chuyển của Platin vẫn còn khá vụng về vì chưa kịp thích nghi.
Chứng kiến cảnh này, Nguyễn An Bình bỗng liên tưởng đến những sinh linh nguyên tố hay tinh linh tự nhiên từng thấy trong sách cổ. Người ta nói chúng sinh ra từ trời đất, từ nơi ma lực nồng đậm, nhưng giờ đây y bắt đầu hoài nghi rằng nguồn gốc của chúng có lẽ cũng từ những pháp sư thí nghiệm thất bại mà ra. Nếu không có ma pháp của y bảo hộ, lý trí và ký ức của Platin có lẽ đã bị ăn mòn, trở về trạng thái mông muội.
Trong lúc thiếu niên còn đang suy tính cách tận dụng trạng thái mới của thuộc hạ, thì tại một góc tối của pháo đài, có hai bóng người vẫn luôn dõi theo cuộc thí nghiệm này qua ma pháp giám sát. Đó chính là cha mẹ của y, Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh.
Lúc này, trên đầu Nguyễn An Thành đã nổi thêm vài cục u do bị vợ đánh, một bên mắt thâm quầng trông vô cùng thê thảm. Thế nhưng, những thương tích đó chẳng thể ngăn cản người đàn ông này say mê ghi chép những gì vừa chứng kiến.
“Đúng là con trai chúng ta, không làm ta thất vọng chút nào.”
Nguyễn An Thành vừa cảm thán vừa đặt bút, mặc cho ánh mắt sắc lẹm của vợ đang lườm huýt ngay bên cạnh.