ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 26. Tập trung vào con đường phía trước.

Chương 26: Tập trung vào con đường phía trước.

Càng nhìn vào nụ cười của chồng mình, Chu Thị Minh Anh đứng sau lưng Nguyễn An Thành lúc này chỉ muốn tiến lên đấm cho hắn một trận.

Cảm nhận được sát khí lạnh lẽo như tảng băng phát ra từ phía sau, Nguyễn An Thành chợt rùng mình, y lập tức thu lại vẻ cợt nhả, nghiêm túc phân tích số liệu thu thập được thay vì tiếp tục nói nhảm.

Trên từng trang giấy của cuốn sổ trong tay y lúc này ghi chép dày đặc đủ loại công thức và những phép tính vô cùng phức tạp. Tuy nhiên, nếu nhìn kỹ, có thể thấy rõ ràng những ký tự và con số trên trang giấy đang không ngừng biến đổi với tốc độ chóng mặt. Cuốn sổ mà Nguyễn An Thành đang cầm dường như không phải là một vật phẩm thông thường, mà giống như một loại đạo cụ pháp thuật có khả năng hiển thị dữ liệu linh hoạt.

Ngay bên cạnh y, Chu Thị Minh Anh cũng không hề rảnh rỗi. Dù đang ở trạng thái linh hồn, nàng vẫn không ngừng ghi chép và phân tích vô số giả thuyết cùng kết quả khác nhau. Có thể nói, thí nghiệm của Nguyễn An Bình không chỉ gợi mở cho thiếu niên này những ý tưởng mới, mà còn giúp cha mẹ y tiết kiệm được không ít thời gian nghiên cứu.

Sau một hồi tính toán không ngừng nghỉ, cả hai cùng nhìn nhau cười rạng rỡ. Đáp án cho vấn đề nan giải đã được hai người đồng tâm hiệp lực hóa giải thành công. Ngay khi hoàn thành nghiên cứu, khí chất của cả hai dường như đã có sự thay đổi vi diệu, nhưng nếu không nhìn kỹ thì vẫn chẳng thấy điểm gì bất thường.

Cặp vợ chồng này bắt đầu thu dọn đủ loại hành lý, cất toàn bộ vào trong nhẫn trữ vật. Trong nháy mắt, số lượng vật tư khổng lồ dự trữ trong kho hàng cứ thế biến mất không dấu vết. Nhìn căn phòng trống trải trước mắt, Nguyễn An Thành khẽ thở dài đầy cảm thán:

— Ai, ta thật không ngờ tới, muốn đi nghỉ ngơi một chút cũng không xong. Ta cứ nghĩ mình đã chọn được một thế giới bình thường để trải nghiệm cuộc đời của phàm nhân. Nào ngờ đủ thứ chuyện rắc rối lại xảy ra, khiến ta lại phải bước trên con đường siêu phàm một lần nữa.

Bên cạnh y, người vợ trong trạng thái linh hồn khẽ bĩu môi, liếc nhìn y đầy khinh bỉ:

— Thôi đi ông xã, đừng có dùng lời chót lưỡi đầu môi đó nữa. Miệng thì nói muốn cảm nhận cuộc sống bình thường, nhưng thực tế khi tiến vào thế giới này, đừng tưởng ta không biết ông đã lựa chọn chế độ Hồng Trần Luyện Tâm. Nếu không, hai ta đã chẳng thể giữ được nhiều ký ức như vậy khi xuyên việt...

Nói tới đây, Chu Thị Minh Anh như sực nhớ ra điều gì, đôi mắt nàng nheo lại đầy nguy hiểm. Nguyễn An Thành lập tức chuyển sang trạng thái phòng ngự, hai tay vội vàng che chắn các bộ phận yếu hại trên cơ thể.

— Lão già nhà ông, nếu ta nhớ không nhầm thì chế độ Hồng Trần Luyện Tâm kia sẽ tăng gấp đôi tai kiếp mà người xuyên việt phải gánh chịu. Ông hố người khác đến nghiện rồi, giờ đến cả vợ mà cũng muốn hố sao? Thật không biết ông là dũng cảm hay là chán sống nữa đây?

Nghe vợ gằn giọng, Nguyễn An Thành chỉ biết co rố một góc chịu trận. Sau một hồi chấn động, mọi thứ cuối cùng cũng trở lại bình thường. Chẳng ai hay biết rằng, chủ nhân của pháo đài Ngọc Lục Bảo đang chuẩn bị rời khỏi nơi này.

— Bản kế hoạch Ma Vương xuất thế, đã kiểm tra hoàn tất. Bản kế hoạch Thần Thoại Tái Sinh, Ngày Tàn Của Thế Giới...

Những bản kế hoạch này chính là thứ cuối cùng được Nguyễn An Thành cất vào nhẫn trữ vật. Y xoay gương mặt đã bị đánh đến sưng vù nhìn sang bên cạnh, thấy vợ mình đang viết một lá thư để lại cho con trai. Khi phong thư được hoàn thành, Chu Thị Minh Anh dù có muôn vàn không nỡ, cũng chỉ có thể thở dài rồi quay người dứt khoát rời đi.

Đêm mùa hạ trôi qua thật nhanh. Khi Nguyễn An Bình bí mật rời khỏi căn phòng của Platin thì trời cũng đã bắt đầu hửng sáng. Bước vào phòng mình sau một đêm mệt mỏi, thiếu niên chỉ muốn gục đầu xuống gối mà ngủ thiếp đi. Thế nhưng, khi nhìn về phía bàn trà, y chợt nhận ra điều bất thường.

Lần trước là một cuốn sách chứa đựng tri thức võ đạo ma pháp đầy cạm bẫy, còn lần này, trên bàn chỉ để lại một lời nhắn giản đơn:

"Tự biết phát triển thế lực là rất tốt, nhưng cũng đừng quên tăng cường thực lực của bản thân nhé con trai. À đúng rồi, ta mượn tạm một cái tượng đá, có chút việc cần dùng đến."

Chỉ cần nhìn vào tờ giấy, Nguyễn An Bình lập tức đoán được mọi hành động của mình vẫn luôn nằm trong tầm mắt giám sát của cha mẹ. Với y, chuyện này cũng không quá bất ngờ. Với vốn kiến thức khổng lồ mà hai người họ sở hữu, việc họ phát triển nhanh hơn cả những đại năng trùng sinh cũng là điều dễ hiểu.

Về bức tượng đá bị mất, Nguyễn An Bình nhận ra đó chính là tác phẩm đầu tay y chế tạo bằng ma pháp — con quái vật đầu dê thân khỉ đột, cũng là tạo vật mạnh nhất của y hiện tại. Tuy nhiên, y không cảm thấy quá tiếc nuối. Đó dù sao cũng chỉ là vật phẩm tùy tay nặn ra, không phải thứ gì không thể thay thế. Nghĩ đến cha mẹ, Nguyễn An Bình thầm tò mò, không biết thực lực thực sự của hai người họ đã đạt tới cảnh giới nào rồi.

Tại một hòn đảo hoang vắng nào đó giữa đại dương. Bãi cát trắng yên bình cùng nắng gió vốn dĩ là nơi lý tưởng để nghỉ dưỡng, thế nhưng khung cảnh thanh bình ấy đang nhanh chóng bị phá vỡ. Ánh mặt trời bỗng chốc bị áp đảo bởi vô số trận văn phức tạp đột ngột xuất hiện giữa hư không. Các trận văn không ngừng xoay chuyển, khiến không gian tại trung tâm bắt đầu sụp đổ, tạo thành một lối đi kết nối với chiều không gian khác.

Bước ra từ cánh cổng không gian là một quý tộc trung niên với gương mặt bầm dập, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc, đi bên cạnh là linh hồn của một nữ quý tộc đang lơ lửng giữa nắng hè.

Chu Thị Minh Anh quay đầu nhìn cấu trúc ma pháp trận đang không ngừng mở rộng, có xu thế bao phủ toàn bộ hòn đảo. Kẻ ngoại đạo có lẽ chỉ coi đây là một loại trận pháp thông thường, nhưng nàng biết rõ đây chính là ma pháp trận của chồng mình — một đại trận với số lượng pháp thuật trụ cột nhiều như sao trời, đủ để khiến bất cứ ma pháp sư nào cũng phải kinh hồn bạt vía.

Khi bước chân vào thế giới này, Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh cảm thấy vô cùng hài lòng với quy tắc tại đây. Nhờ đó, mọi tri thức họ tích lũy qua triệu năm đều có thể hiển thị dưới dạng các kỹ năng ma pháp. Thông thường, tinh thần của một pháp sư không thể nào chịu đựng nổi số lượng ma pháp trụ cột khổng lồ đến thế, nhưng bản chất linh hồn của hai người xuyên việt này vốn dĩ đã vượt xa người thường. Hơn nữa, họ còn nắm giữ hàng tá bí pháp để mở rộng ma pháp trận đến vô tận.

Có thể nói, thực lực của hai người họ hiện tại đã là vô địch tại thế giới này. Nguyễn An Thành dự đoán, y và vợ có thể sánh ngang với pháp sư cấp độ 100, nếu như cảnh giới ấy thực sự tồn tại. Đó mới chỉ là số liệu từ ba ngày trước, còn hiện tại họ mạnh đến mức nào vẫn còn là một ẩn số.

Khi ma pháp trận của Nguyễn An Thành hoàn toàn bao phủ bầu trời hòn đảo, sắc trời vốn đang xanh trong bỗng chốc biến đổi, hóa thành một màu đỏ thẫm như máu. Bầu không khí đầy tử khí khiến mọi sinh linh trên đảo sợ hãi, chạy loạn theo bản năng.

Thấy vậy, Chu Thị Minh Anh cũng không đứng xem nữa. Từ cơ thể linh hồn của nàng, một ma pháp trận khổng lồ không kém cũng được giải phóng. Nếu như đại trận của Nguyễn An Thành khiến bầu trời đỏ rực, thì khi nàng ra tay, không gian hoàn toàn chìm vào bóng tối đặc quánh, không một tia sáng nào có thể lọt qua.

Giọng nói lạnh lẽo như oan hồn từ cửu u của Chu Thị Minh Anh vang vọng:

— Được rồi, bắt đầu quá trình cải tạo nơi này thôi.

Hai tòa ma pháp trận điên cuồng xoay tròn, mỗi vòng quay lại khiến quy luật của hòn đảo này trở nên kỳ dị hơn. Chẳng bao lâu sau, hòn đảo tươi đẹp đã hóa thành nhân gian địa ngục. Bãi cát trắng thơ mộng biến thành biển lửa với dung nham sôi trào. Rừng rậm xanh tươi giờ đầy rẫy thực vật gai góc, ma quái. Từng cành cây, sợi rễ như đang giương nanh múa vuốt tựa những con quái thú điên cuồng. Để sinh tồn, động vật trên đảo cũng biến dị thành những sinh vật kinh khủng như bước ra từ vực thẳm địa ngục.