Chương 31: Cảm ơn vì dâng hiến.
Hố đen nhân tạo tuy chỉ duy trì được vài giây trước khi hoàn toàn biến mất, nhưng sức tàn phá mà nó gây ra là không thể bàn cãi. Một cái hố khổng lồ đã bị khoét sâu ngay giữa sân tập luyện ma pháp dưới lòng đất. Một thung lũng hình lòng chảo sâu khoảng 70 mét đột ngột xuất hiện, không gian ấy đủ để đặt vài tòa nhà cao tầng vào bên trong cũng không thành vấn đề.
Về phần Nguyễn An Bình, y vẫn bình an vô sự sau khi hố đen tan biến. Thực tế, hố đen mà Bram tạo ra nhìn qua có vẻ đáng sợ, nhưng bản chất chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Nguyễn An Bình vốn đã phân tích thành công nguyên lý tạo ra hiện tượng ấy. Với hàng loạt ma pháp phụ trợ tính toán đã lắp đặt, nếu y còn thất bại trong việc nhìn thấu chiêu trò này thì thật chẳng còn mặt mũi nào.
"Nếu ta đoán không lầm, lực hút vừa rồi là do cấu trúc không gian của một vùng trong Bóng Tối Lĩnh Vực vì suy yếu đến cực hạn mà sụp đổ, từ đó tạo ra lực hút cực mạnh. Đúng không, quản gia Bram?"
Giọng nói của Nguyễn An Bình tuy nhẹ nhàng nhưng vẫn vang vọng khắp hang động ngầm khổng lồ. Thấy vị quý tộc nhỏ tuổi đã nhìn ra chân tướng pháp thuật của mình, Bram không nói một lời. Với kẻ sở hữu ngọn lửa có thể gia tăng ngộ tính đến mức đáng sợ như vậy, việc nhìn thấu trò vặt mà lão nghĩ ra trong lúc giãy chết cũng là điều dễ hiểu.
Lão biết bản thân đã đến hồi kết, nhưng nếu phải chết, lão nhất định phải kéo theo kẻ khác đệm lưng. Được tự tay xóa sổ một thiên tài ma pháp vạn cổ có một như Nguyễn An Bình, đối với lão mà nói chính là một vinh dự to lớn.
Trước mặt Bram, hàng chục quả cầu bóng tối nhỏ như những viên bi bắt đầu xuất hiện. Chúng tỏa ra đủ loại lực hút khiến không gian trở nên vặn vẹo, đây cũng chính là lý do khiến lão hắc ma pháp sư không bị lực hút từ chính ma pháp của mình cắn nuốt. Khóa chặt mục tiêu vào Nguyễn An Bình – kẻ đang lơ lửng giữa vô số sợi tơ như một con nhện trên lưới, Bram tung ra hàng trăm quả cầu bóng tối, muốn xóa sổ đối thủ trong tích tắc.
Chúng bay đến đâu, những ngọn lửa trắng đang cháy hay bụi mù trong không trung đều nhanh chóng bị nuốt chửng, tựa như một bầy châu chấu phàm ăn đang quét qua. Đối mặt với vô số đòn công kích, Nguyễn An Bình bỗng cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng. Đó không phải cảm giác khi đối diện với tử thần, mà lại giống như gió xuân thổi qua mặt, chẳng mang theo chút sát khí nào.
Y sớm đã tìm ra đáp án. Đơn giản là vì chiêu thức kia chắc chắn không thể giết được y. Trong ảo ảnh về tương lai sáu năm sau, y vẫn còn hiện hữu. Đó là định mệnh không thể tránh khỏi. Một pháp sư cấp ba nhỏ nhoi như Bram sao có thể chống lại vận mệnh? Nếu lão già đó thực sự giết được y, chứng tỏ vận mệnh chỉ là thứ hư ảo có thể phá vỡ.
Nghĩ thông suốt, Nguyễn An Bình không hề phản công hay chạy trốn, thậm chí y còn từ bỏ mọi thủ đoạn bảo hộ trên người. Ánh mắt y nóng bỏng nhìn về phía những lỗ đen đang lao tới, hy vọng chúng có thể tiêu diệt mình, hoặc chí ít là gây ra một vết xước. Nếu làm được vậy, vận mệnh hoàn toàn có thể bị đánh vỡ.
Khi hàng ngàn viên bi bóng tối bay đến gần, chúng lập tức phát nổ. Từ những viên bi nhỏ, Bóng Tối Lĩnh Vực mở rộng ra trong bán kính 10 mét. Lực hút khủng khiếp xuất hiện khắp nơi, muốn xé nát mọi thứ thành trăm ngàn mảnh. Cảm nhận lần thứ hai này giúp Nguyễn An Bình thấy rõ bản chất của chúng hơn.
Theo những gì y biết, ngoài Bóng Tối Lĩnh Vực, Bram đã nâng cấp ma pháp trụ cột bằng ba loại thuật pháp: Phong Cấm Giác Quan, Nỗi Sợ Vô Danh và Nguyền Rủa Suy Yếu. Trong đó, Nguyền Rủa Suy Yếu đã được lão vận dụng theo một cách hoàn toàn khác. Thay vì nhắm vào sinh linh, lão lại nhắm vào vùng không gian bên trong lĩnh vực.
Trong tình cảnh sinh mệnh đang đếm ngược, lão hắc ma pháp sư lại vô tình tìm ra cách dùng pháp thuật tác động vào không gian hư vô. Bình thường, một pháp sư cấp ba không thể làm được điều này, nhưng nhờ khả năng liên kết nhân quả của Nguyền Rủa Suy Yếu, Bram đã khiến cấu trúc không gian bên trong quả cầu yếu hơn bên ngoài gấp nhiều lần. Khi quả cầu phát nổ, sự sụp đổ không gian tạo ra một vết nứt nhỏ, sinh ra lực hút hủy diệt để bù đắp lỗ hổng đó.
Tuy nhiên, khi vô số hố đen còn chưa kịp phát huy hết sức mạnh, mọi thứ bỗng chìm vào tĩnh lặng. Ma lực của một pháp sư là hữu hạn. Ngọn lửa từ Tâm Linh Đèn Cầy không chỉ thiêu đốt linh hồn mà còn đốt cả ma lực để gia tăng ngộ tính. Việc duy trì hàng tá pháp thuật cùng lúc đã khiến Bram cạn kiệt năng lượng.
Dù các lỗ đen đã biến mất, không gian dưới lòng đất vẫn vô cùng nguy hiểm. Những mảnh đất đá liên tục bị nghiền nát khi va chạm vào các vùng không gian đã sụp đổ. Chấn động từ các luồng loạn lưu khiến hang động khổng lồ có nguy cơ sụp đổ hoàn toàn.
Nguyễn An Bình nhíu mày, y không muốn pháo đài Ngọc Lục Bảo phía trên bị ảnh hưởng. Vô số sợi tơ ma pháp từ người y phóng ra, đâm xuyên qua tầng đất đá để trói chặt các khe nứt. Ngay sau đó, năng lượng trong sợi tơ biến đổi thành hỏa diễm nung chảy đất đá, hàn gắn mọi vết nứt như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Vùng không gian ngầm trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Lúc này, Nguyễn An Bình mới nhìn về phía cái xác không hồn của Bram đang quỳ trước mặt. Ngọn lửa trắng đã đốt rụi linh hồn lão, nhưng cũng đồng thời khiến một kẻ tầm thường phát huy toàn bộ tiềm năng, khiến y cũng phải chịu không ít thua thiệt.
Nhìn vào những gì Tâm Linh Đèn Cầy đã gây ra, vị pháp sư nhỏ tuổi cũng chẳng biết nên nhận xét thế nào. Nó thực sự mạnh khi có thể thiêu đốt linh hồn và cháy vô hạn nếu có đủ ma lực, lại không có cách khắc chế rõ ràng. Thế nhưng, điểm yếu chết người của nó chính là ánh sáng tỏa ra lại tăng cường ngộ tính cho bất kỳ ai nhìn thấy, biến đối thủ thành những kẻ vô cùng khó xẻo.
"Ai nha, thứ năng lực này đúng là con dao hai lưỡi mà."
Nguyễn An Bình thở dài. Y đã thử sửa chữa đặc tính này nhưng vô ích, cùng lắm chỉ có thể khiến tâm tình đối phương bị phóng đại dưới ánh sáng trắng, còn đặc tính tăng ngộ tính vẫn là cốt lõi bất di bất dịch. Y bất giác hình dung ra cảnh chiến đấu trong tương lai: khi y tung ra Tâm Linh Bấc Đèn, kẻ địch đều hóa thành đuốc sống, nhưng ngay trước khi chết, chúng lại đột phá giới hạn rồi quay lại đánh y tơi bời.
Gạt đi những suy nghĩ vẩn vơ, ánh mắt y dừng lại trên thân xác vẫn còn nguyên vẹn của vị quản gia cũ.
"Ta còn đang thiếu tình nguyện viên cho mấy thí nghiệm của mình thì lão lại tự mình tới đây. Dù linh hồn không còn nữa, ta cũng rất cảm ơn tinh thần hiến dâng của lão."
?