ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 30. Biến hóa khôn lường

Chương 30: Biến hóa khôn lường

Trong lúc thi triển Tơ Tuyến Ma Pháp, Nguyễn An Bình đã kịp gạt bỏ một vài tạp niệm trong đầu. Tuy nhiên, lúc này bên trong tâm trí vị pháp sư trẻ tuổi vẫn còn vô số ý tưởng kỳ quái cần được kiểm chứng. Và giờ chính là lúc để thử nghiệm khả năng thực chiến của ma pháp vốn chỉ được coi là bổ trợ: Tâm Linh Đèn Cầy.

Ngay lập tức, trong lòng bàn tay Nguyễn An Bình xuất hiện một ngọn lửa trắng mang ánh sáng nhu hòa. Khi vừa chạm mắt với luồng sáng ấy, bất kỳ sinh linh nào cũng cảm nhận được một sự sảng khoái và thoải mái tột độ. Đó là cảm giác đầu óc thanh minh, tựa như một người vừa thoát khỏi đầm lầy của sự mông muội và vô tri.

Ánh mắt của Bram vô thức bị hút về phía ngọn lửa trắng. Trong đầu lão hắc ma pháp sư lúc này nảy sinh vô số suy nghĩ trái chiều. Lão tự hỏi liệu có phải thiếu niên trước mặt biết mình không phải đối thủ nên đã nhận thua, chủ động dâng ra bảo vật để cầu xin sự tha thứ hay không?

“Haha, tiểu tử, tốt lắm! Ngươi đúng là một đứa trẻ ngoan, biết bản thân không giữ được bảo vật nên mới dâng cho kẻ mạnh. Quả thực là một đứa trẻ thông minh.”

Bram không kìm chế được mà thốt ra toàn bộ suy nghĩ trong lòng. Nghe thấy những lời đó, Nguyễn An Bình khẽ nheo mắt. Hắn nhớ rằng ngọn lửa từ Tâm Linh Đèn Cầy vốn chỉ có tác dụng gia tăng ngộ tính, sao giờ đây lại khiến đối thủ tự suy diễn ra một kịch bản xa rời thực tế đến vậy?

Nhưng dưới tác động của ngọn lửa tâm linh, ngộ tính của Nguyễn An Bình cũng tăng mạnh, giúp hắn lập tức thấu triệt vấn đề.

“Ta hiểu rồi, trạng thái mà ta cho rằng mình đang hiểu rõ mọi chuyện, chẳng phải cũng là một dạng tự suy diễn sao? Chỉ cần điều chỉnh ngọn lửa này một chút, ta không chỉ tăng cường ngộ tính cho đối phương mà còn có thể khuếch đại một vài cảm xúc nhất định trong lòng họ.”

Nguyễn An Bình nở một nụ cười đầy ẩn ý nhìn về phía Bram. Nụ cười ấy khiến gã hắc ma pháp sư rùng mình, bởi nó giống hệt với nụ cười của Bá tước Nguyễn An Thành – thứ biểu cảm luôn khiến người khác cảm thấy bất an và nổi gai ốc.

Giữa lúc đối phương còn đang thất thần, Nguyễn An Bình đã ném ngọn lửa tâm linh về phía lão. Thấy quả cầu lửa trắng bay tới, Bram không những không né tránh mà còn vui mừng lao thẳng về phía nó. Trong mắt lão, đây chính là một món bảo vật vô giá. Ai có thể ngờ được một ngọn lửa gia tăng ngộ tính lại là một đòn tấn công?

Nhưng ngay khi chạm vào ngọn lửa trắng ấy, lão mới thấu hiểu sự kinh khủng của nó.

“A... đau quá! Chuyện quái gì thế này?”

Ngọn lửa từ Tâm Linh Đèn Cầy vừa chạm vào người đã lập tức bám chặt, thiêu đốt thẳng vào linh hồn của lão. Đây là ngọn lửa hình chiếu của tâm linh, không thể dập tắt bằng những cách thông thường. Nguyễn An Bình có thể chạm vào nó là nhờ Chế Nến Thuật – ma pháp cấu thành nên Tâm Linh Đèn Cầy, có tác dụng bảo hộ người dùng như một lò sưởi khiến chủ nhân không bị hỏa thiêu.

Thế nhưng trên đời này, hiếm có ai lại đi học một ma pháp bị coi là phế vật như vậy. Vì thế, trong mắt Bram, ngọn lửa trắng đang thiêu đốt tinh thần này hoàn toàn không có cách hóa giải.

Đáng nói hơn, vì tác dụng tăng cường ngộ tính, kẻ bị thiêu đốt lại trở nên thông minh hơn bao giờ hết. Cái giá của sự thông thái siêu phàm lúc này chính là nỗi đau đớn khi linh hồn bị nung nấu qua từng giây từng phút. Với bộ não hoạt động cực độ, Bram lập tức phân tích được tình hình. Lão cho rằng cách duy nhất để chấm dứt sự hành hạ này là tiêu diệt Nguyễn An Bình.

Để đối đầu với một thiên tài như thế, lão cần một ma pháp mạnh hơn thay vì những chiêu trò đánh lén thông thường. Trong đầu Bram nảy ra vô số cách vận dụng mới cho ma pháp của mình. Bóng Tối Lĩnh Vực của lão bắt đầu biến đổi hoàn toàn. Thay vì bao phủ cả vùng không gian thành đêm đen, lão thu gọn bóng tối vào lòng bàn tay, bắn ra như một viên đạn pháo.

Trước một đối thủ đang suy yếu đến mức nhắm bắn không chuẩn, Nguyễn An Bình chỉ đơn giản lách người sang một bên, để viên đạn pháo nồng đậm ma lực sượt qua.

Oanh!

Một vụ nổ vang lên sau lưng Nguyễn An Bình. Do bóng tối không phải nguyên tố cuồng bạo như lửa nên vụ nổ không quá dữ dội. Tuy nhiên, sát thương trực tiếp chưa bao giờ là mục đích của Bram. Ngay sau đó, bóng tối bùng phát, tạo thành một lĩnh vực bao phủ hàng trăm mét, nuốt chửng Nguyễn An Bình vào trong.

“Nhóc con, để ta xem ngươi còn giở được trò gì nữa!”

Bram gằn giọng, cắn răng chịu đựng nỗi đau thiêu đốt linh hồn. Lão nhanh chóng lấy từ nhẫn trữ vật ra một cây nỏ thập tự – món vũ khí đã giúp lão hạ sát không biết bao nhiêu pháp sư cùng cảnh giới. Dù Bóng Tối Lĩnh Vực che khuất tầm mắt của bất kỳ ai bên ngoài, nhưng nó không hề ảnh hưởng đến người thi triển. Cây nỏ đã nhắm chuẩn, sẵn sàng kết liễu con mồi.

Thế nhưng, ngay khi Bram vừa định siết cò, một hình bóng ngọn nến bỗng dưng hiện ra giữa màn đêm vô vọng. Đó là một ngọn nến tựa như không tồn tại ở thực tại mà chỉ là tạo vật của trí tưởng tượng. Bram ngây người nhìn vào ánh lửa ấy. Lão nhận ra đó chính là nguồn cơn của ngọn lửa đang thiêu đốt mình.

Chỉ trong một giây thất thần, ánh sáng từ ngọn nến bỗng trở nên chói lòa, khiến người ta có cảm giác như đang nhìn thẳng vào mặt trời. Có thể nói, Tâm Linh Đèn Cầy chính là khắc tinh tuyệt đối của hắc ma pháp sư. Bóng tối trở nên vô nghĩa trước cường độ ánh sáng cực đại; nỗi sợ hãi mà màn đêm tạo ra chẳng thể lay chuyển nổi ý chí của kẻ đang nắm giữ quang minh.

Nguyễn An Bình nheo mắt nhìn những gì ma pháp của mình có thể làm được, thầm cảm thán:

“Thật không ngờ, Tâm Linh Đèn Cầy còn có thể sử dụng theo cách này.”

Cả vùng không gian ngầm rực sáng như ban ngày. Bất cứ nơi nào ánh sáng chiếu qua, ma lực tại đó lập tức bùng cháy, trở thành nhiên liệu duy trì ngọn lửa tâm linh. Chẳng mấy chốc, cả khu vực bị nhấn chìm trong biển lửa trắng.

Đối diện với Nguyễn An Bình, Bram đang điên cuồng gào thét. Ma lực và linh hồn của lão bị thiêu rụi với tốc độ chóng mặt, thời gian sống không còn lại bao lâu. Tuy nhiên, việc để ngọn lửa phát tán vô tội vạ cũng mang lại tác động không ngờ. Dưới sự khai sáng của ngọn lửa trí tuệ, Bram đã thấu hiểu tường tận về ma pháp của chính mình.

Lão ngừng kêu rên, ngưng tụ Bóng Tối Lĩnh Vực lại thành một viên bi nhỏ trên đầu ngón tay. Ngay khi nhìn thấy viên bi đen kịt ấy, Nguyễn An Bình đột nhiên cảm thấy rợn tóc gáy. Khí tức nguy hiểm tràn ngập khiến hắn vô thức dùng Tơ Tuyến Ma Pháp bắn vào vách đá, kéo bản thân rời đi như một tia chớp.

Nguyễn An Bình vừa tránh thoát đòn tấn công trong gang tấc, ánh mắt đầy hoang mang. Hắn không hiểu tại sao mình lại hoảng sợ trước một ma pháp nhìn có vẻ không mấy sát thương như vậy. Nhưng ngay sau đó, câu trả lời đã xuất hiện.

Răng rắc!

Âm thanh tựa như thủy tinh vỡ vụn hay tiếng sấm rền vang lên. Quả cầu bóng tối kia đột ngột mở rộng, không giống hắc ma pháp thông thường mà như một hố đen chân chính. Nó tạo ra một lực hấp thụ khủng khiếp, cuốn phăng mọi thứ xung quanh. Đất đá, lửa trắng và các thiết bị đều bị cắn nuốt sạch sẽ.

Nguyễn An Bình cảm nhận được những chấn động kinh người như máy nghiền phát ra từ vùng không gian bị biến dạng ấy. Hắn phải dùng vô số sợi tơ ma pháp để cố định bản thân, chống lại lực hút mãnh liệt. Tuy nhiên, thay vì sợ hãi, trên gương mặt thiếu niên lại hiện lên một nụ cười đắc ý:

“Chà, ta không ngờ pháp thuật của mình lại mạnh đến thế. Có thể khiến một pháp sư tầm thường lột xác thành kẻ hung ác đến mức tay không vò nát cả lỗ đen.”