ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 35. Đáng tiếc là hết hàng.

Chương 35: Đáng tiếc là hết hàng.

Trong căn phòng đá tăm tối và khép kín.

Mọi thứ hiện tại đều chìm trong một bầu không khí quỷ dị, khoảng ba mươi người đang vây quanh mười cây nến trắng. Bọn họ đều đang gục ngã, thân thể không ngừng run rẩy, miệng liên tục thốt ra vô số lời nỉ non, mê sảng.

Sắc mặt ai nấy đều vô cùng vặn vẹo, kẻ khóc người cười, đau đớn và khoái lạc cùng lúc hiện rõ. Nhìn vào cảnh này, người ta hẳn sẽ lầm tưởng nơi đây là một ổ tà giáo đang triển khai nghi lễ hiến tế nào đó.

Chứng kiến khung cảnh quỷ dị trước mắt, Nguyễn An Bình cũng chẳng lấy gì làm lạ. Dù sao mấy cây nến đó cũng là một loại ma lực kết tinh, là sản phẩm khi hắn cố cụ hiện hóa ma pháp Tâm Linh Đèn Cầy của mình ra thế giới thực.

Giờ đây, thay vì liên tục tiêu hao tinh thần lực, hắn lại thiêu đốt linh hồn đối phương để làm nhiên liệu tăng cường ngộ tính. Mùi hương từ nến tỏa ra khiến tất cả mọi người chìm vào trạng thái hỗn loạn. Ánh sáng từ những ngọn nến nhỏ nhoi kia chỉ thiêu đốt loại tinh thần lực vặn vẹo ấy làm nhiên liệu, hoàn toàn không gây hại tới linh hồn bản nguyên của các pháp sư.

Nhưng dù thế nào chăng nữa, tất cả những người trong phòng, kể cả các binh sĩ trung thành với pháo đài, giờ đây đều đã tê liệt và chìm đắm trong trạng thái ngộ đạo. Họ không còn hay biết gì về những chuyện đang xảy ra ở thế giới bên ngoài.

Bước ra từ bóng tối, Nguyễn An Bình tiến lại gần và chạm tay vào mi tâm của từng người một. Từng sợi tơ ma lực vô hình nhanh chóng len lỏi vào trí óc họ, tạo thành một kết nối giữa các pháp sư và thiếu niên. Trong trạng thái linh hồn đối phương đang hỗn loạn, Nguyễn An Bình có thể dễ dàng sửa chữa lại toàn bộ tiềm thức của những người có mặt, chính thức biến họ trở thành người của mình.

Khi đi ngang qua đám người này, ánh mắt hắn lập tức nheo lại. Dưới ánh sáng của những ngọn nến trắng, Nguyễn An Bình có thể nhìn thấu tâm linh và suy nghĩ của bọn họ. Trước mặt hắn hiện tại chính là hầu gái Mira, một pháp sư cấp một với ma pháp trụ cột là Thực Vật Sinh Trưởng Thuật. Cô gái trẻ này vốn đã kẹt tại bình cảnh suốt ba năm qua.

Hiện tại, nhờ vào ngọn nến tâm linh của Nguyễn An Bình, đủ loại linh cảm và tri thức của nàng đang đan xen vào nhau, tạo ra một phương pháp mới để đột phá cảnh giới. Đó là phương pháp cấy vào thân thể một loại thực vật ma pháp có hình dạng tương tự hoa hồng đen, mang tên Độc Hoa Hồng.

Việc trồng một loài thực vật có độc vào cơ thể nghe có vẻ nguy hiểm, nhưng vì nàng sở hữu ma pháp điều khiển thực vật nên theo dự đoán của Nguyễn An Bình, phương pháp cải tạo thân thể cực đoan này lại có tỉ lệ thành công rất cao.

Nhìn vào phương án của nữ hầu ấy, vị pháp sư nhỏ tuổi cũng cảm thấy có quá nhiều thứ đáng để học hỏi. Dù là một pháp sư thiên tài, Nguyễn An Bình vẫn không nhịn được mà ghi chép lại toàn bộ tri thức và linh cảm của đối phương vào trong ma pháp Cung Điện Ký Ức của mình.

Lúc này, không cần ngộ tính từ ánh sáng của ma pháp Tâm Linh Đèn Cầy nhắc nhở, Nguyễn An Bình cũng biết mình phải làm gì.

“Chậc, quả nhiên không thể coi thường sức sáng tạo của con người.” Thiếu niên vừa ghi chép vừa tấm tắc khen ngợi.

Tuy đối phương đã mang lại cho hắn những tri thức quý giá, nhưng sự kiện tăng ngộ tính ngày hôm nay không phải là một bữa trưa miễn phí. Vừa ghi chép xong tri thức, Nguyễn An Bình cũng trở tay đánh dấu ấn của mình vào sâu trong trí óc và linh hồn của nàng hầu gái.

Trong tình huống bình thường, đúng là rất khó để đặt một ma pháp như vậy vào sâu trong tâm linh một người. Nhưng khi họ đang tập trung hoàn toàn vào một việc, khi bản năng phản kháng của một pháp sư giảm xuống mức thấp nhất, thì chuyện cải tạo những người này với Nguyễn An Bình lại dễ như trở bàn tay.

Dấu ấn hắn để lại vô cùng mờ nhạt, nhưng nó có thể từ từ vặn vẹo nhận thức của một người, khiến họ trở nên trung thành hơn với chủ nhân của dấu ấn ấy. Đây chính là mục đích cuối cùng của hành động phân phát nến trắng miễn phí: tạo ra những thuộc hạ hoàn toàn trung thành với lãnh địa.

Sau khi ghi lại toàn bộ linh cảm của cô hầu gái, Nguyễn An Bình quay người hướng về phía những người khác. Khi nhìn vào những gì đám người này lĩnh ngộ được, hắn không khỏi nhíu mày.

Việc một cô hầu gái trồng thực vật ma pháp vào thân thể nghe đã quỷ dị, nhưng những kẻ phía sau còn điên cuồng hơn. Hắn thấy có người nghĩ ra bất tử ma pháp, biến mình thành một vong linh nửa sống nửa chết, đồng thời cải tạo xương cốt để tự biến mình thành một vũ khí sống. Lại có kẻ muốn thay thế trái tim, nội tạng bằng bộ phận của những loài ma thú mạnh mẽ nhằm tăng cường tư chất tu luyện, đồng thời cảm ngộ cách mà đám thú vật vô tri kia sử dụng ma pháp tự nhiên.

Càng nhìn, Nguyễn An Bình càng cảm thấy con đường của đám người này vô cùng kỳ quái, càng luyện sẽ càng không giống người. Hắn chỉ có thể trầm ngâm, chẳng biết phải nói sao trước những tri thức mới lạ đang bày ra trước mắt.

“Quái lạ, ta từng dùng ma pháp tăng ngộ tính này lên chính bản thân mình và lão Bram. Ta nhớ những thứ ta nghĩ ra khi đó vẫn rất bình thường, thuộc về chính đạo, chứ đâu có tà môn như đám người kia?”

Nguyễn An Bình lắc đầu thì thầm. Nhưng Tâm Linh Đèn Cầy vốn luôn tỏa sáng trong tâm linh hắn, nên một đáp án nhanh chóng hiện ra trong lòng.

“Ra là vậy, do hiện tại ngộ tính của bọn họ có được là nhờ đốt cháy những phần tinh thần lực vặn vẹo và hỗn loạn nhất, nên chúng cho ra những tri thức điên khùng kia cũng là lẽ thường.”

Lẩm bẩm một lúc, Nguyễn An Bình lại nhìn về phía mớ tri thức tà đạo kia. Dù có hơi máu me, nhưng những tri thức đó lại khá phù hợp để gộp chung với kỹ năng cải tạo sinh vật của hắn.

Chẳng mấy chốc, từng người một đều đã bị hắn đặt dấu ấn vào sâu trong não bộ và linh hồn. Đồng thời, vị pháp sư nhỏ tuổi cũng ghi chép lại toàn bộ tri thức mà các pháp sư vừa tổng hợp được. Nhìn vào kho tàng tri thức quý giá trong Cung Điện Ký Ức, ánh mắt Nguyễn An Bình hiện rõ vẻ mong chờ, không biết những người đến sau có thể cung cấp thêm những điều độc đáo nào nữa.

Chỉ sau khoảng mười phút ngắn ngủi.

Từ trong căn phòng đá kín mít dựng giữa quảng trường, ba mươi người đầu tiên thử nghiệm với ánh nến trắng đã bước ra khỏi nơi tựa như cỗ quan tài ấy với nụ cười không thể che giấu. Vài người vừa cười vừa cao hứng chạy nhanh về nơi ở để chuẩn bị đột phá. Số khác lại lập tức sáng tạo ra ma pháp riêng, thi triển khiến mọi người xung quanh đều cảm thấy nguy hiểm. Có kẻ lại trực tiếp đột phá cảnh giới ngay tại chỗ, khí thế bức người.

Nhưng dù là ai đi chăng nữa, ngay sau đó...

“Các ngươi làm cái quái gì ở đây thế hả? Muốn thử nghiệm pháp thuật mới thì ra thao trường, còn mấy tên vừa đột phá kia thì tìm chỗ nào kín đáo mà làm! Đừng đứng đây cản đường người khác!”

Thấy người vừa to tiếng nhắc nhở là Đội trưởng đội cận vệ Rok, tất cả những kẻ kia lập tức cười trừ rồi nhanh chóng rời khỏi quảng trường dưới ánh mắt nóng bỏng của đám đông xung quanh.

Đến lúc này, tác dụng của những cây nến kia đã là sự thật không thể bàn cãi. Những kẻ còn đang do dự lập tức chen lấn xô đẩy, khiến bầu không khí trên quảng trường trở nên hỗn loạn. Nhờ có sự hiện diện của đội cận vệ, tình hình nhanh chóng được ổn định lại.

Cứ như vậy, từng hàng dài người nối đuôi nhau đi vào căn phòng đá tăm tối. Họ hít hà mùi hương say mê, đắm mình trong thứ ánh sáng thiêu cháy tinh thần lực hỗn loạn để đổi lấy những tri thức quỷ dị, sau đó hiến dâng chúng cho người thừa kế lãnh địa Ngọc Lục Bảo là Nguyễn An Bình. Đồng thời, họ cũng được vị pháp sư nhỏ tuổi đặt dấu ấn vào linh hồn, hóa thành những thuộc hạ có tiềm năng to lớn và là những tử sĩ trung thành tuyệt đối.

Những người đang xếp hàng ngoài kia không hề hay biết về chuyện đáng sợ đang diễn ra bên trong. Họ vẫn vô cùng háo hức, chờ đợi từ chiều tà cho đến khi trăng lên cao. Cuối cùng, một thông báo ập tới khiến lòng nhiệt tình của tất cả bị dập tắt.

Đội trưởng đội cận vệ Rok bước ra, dõng dạc tuyên bố:

“Do số lượng nến trắng ngày hôm nay có hạn, chỉ đủ cung cấp cho khoảng chín trăm người. Vì vậy, tất cả mọi người có thể về nghỉ. Ba ngày sau, nếu có hàng, chúng ta sẽ gặp lại.”

Nói xong, Rok lạnh lùng quay người rời đi. Các pháp sư phục vụ pháo đài chỉ biết thở dài, chán nản quay đầu. Nhiều người thầm nhủ, lần sau chắc chắn phải đến xếp hàng thật sớm để không bỏ lỡ cơ duyên này.