ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 34: Trong phòng kín

“Đó là tất cả những gì ta muốn truyền đạt. Từ giờ trở đi, lãnh địa của chúng ta sẽ bước sang một trang mới với những ngọn nến trắng này.”

Trên đài cao, Nguyễn An Bình thở phào nhẹ nhõm sau khi kết thúc phần giảng giải về sản phẩm do y tự tay chế tạo. Nhìn vẻ mặt đầy vẻ miễn cưỡng kia, có thể thấy việc phải đứng ra diễn thuyết trước đám đông đối với một thiếu niên như y quả thực không hề dễ dàng.

Nhờ vào khả năng ẩn tàng dao động ma lực từ ma pháp Nghiên Cứu, kết hợp cùng một vài thuật thôi miên cường độ thấp, y đã thành công tác động vào tâm trí những pháp sư đang có mặt bên dưới quảng trường. Cuối cùng, Nguyễn An Bình cũng thuyết phục được khoảng một phần mười số người chấp nhận ở lại.

Dù y mang thân phận quý tộc, là chủ nhân của pháo đài Ngọc Lục Bảo, nhưng quyền lực của một lãnh chúa vẫn chưa đủ để khiến các pháp sư hoàn toàn phục tùng. Huống hồ, y vẫn chỉ là một thiếu niên vừa mới nhận quyền thừa kế, chưa chính thức trở thành người cầm quyền thực thụ.

Các pháp sư vốn có thực lực mạnh mẽ, lại là hạng người học rộng tài cao, tầm nhìn vượt xa đám nông nô trong lãnh địa. Nếu lãnh chúa đưa ra những mệnh lệnh quá mức phi lý, họ sẵn sàng phản bội hoặc rời đi. Thế gian rộng lớn, nơi này không dung thân tất có nơi khác đón mời, đó chính là viễn cảnh sẽ xảy ra nếu đám pháp sư này bị dồn ép quá mức.

Khi bài phát biểu kết thúc, quảng trường càng lúc càng vắng vẻ, không ít người lập tức quay lưng rời đi mà chẳng để lại một lời. Thấy chỉ còn khoảng ba trăm người trụ lại, Nguyễn An Bình khẽ thở dài. Dù thực lực của y rất mạnh, nhưng giới hạn ma lực hiện tại vẫn chưa đủ để trấn áp toàn trường. Vả lại, tính cách của y cũng không cho phép bản thân thực hiện những hành động thiếu suy nghĩ như vậy.

Phía dưới quảng trường, tiếng xì rầm bàn tán bắt đầu rộ lên:

“Nến trắng có thể tăng cường linh cảm và ngộ tính, giúp một pháp sư tầm thường hóa thành thiên tài sánh ngang với các thiên kiêu trong truyền thuyết sao? Hừ, lời này nghe kiểu gì cũng thấy giả tạo.”

“Đúng vậy, nếu trên đời có bảo vật như thế, tại sao đám quý tộc không giữ lại dùng một mình mà lại đem chia sẻ?”

Dẫu có nhiều tiếng hoài nghi, cười nhạo, nhưng vẫn có những kẻ lộ rõ vẻ mặt nghiêm trọng. Bởi theo lời đồn đại vài ngày trước, có khoảng một trăm người hầu và cảnh vệ chỉ vô tình lướt qua Nguyễn An Bình trong thoáng chốc mà thực lực đã tăng tiến đến mức khó tin.

Ánh mắt của những kẻ nhạy bén càng thêm trầm trọng khi nhận ra khoảng một trăm người đang đứng đây đều nhìn Nguyễn An Bình với vẻ thèm khát tột độ, như thể đang nhìn thấy một món mỹ vị nhân gian hay một gốc thiên tài địa bảo hiếm có. Đám gián điệp vốn có tai mắt linh thông lập tức nhận ra ngay: những kẻ đó chính là những người đã đốn ngộ ngay khi gặp mặt Nguyễn An Bình như lời đồn.

Sự hiện diện của họ càng khẳng định tính xác thực cho những lời vị thiếu chủ kia vừa nói. Vì vậy, những ai chọn ở lại quảng trường lúc này, hoặc là kẻ đã biết rõ lợi ích to lớn khi tiếp cận Nguyễn An Bình, hoặc là gián điệp đang thâm nhập tìm kiếm thông tin, hay đơn giản là những kẻ hiếu kỳ muốn kiểm chứng sự thật.

Mọi âm thanh ồn ào và sự biến chuyển cảm xúc của đám đông bên dưới đều bị Nguyễn An Bình thu vào tầm mắt. Y thở dài mệt mỏi:

“Sao cũng được, ít người lại dễ kiểm soát. Đây cũng coi như một chuyện tốt đi.”

Chấp nhận thực tế, Nguyễn An Bình ra lệnh cho đội trưởng cảnh vệ xuống thông báo cho những người còn lại:

“Được rồi Rok, hãy xuống dưới gọi tất cả những ai muốn thử nghiệm sản phẩm mới vào trong căn phòng đặc biệt kia.”

Nhận lệnh, đội trưởng cận vệ Rok lập tức cúi đầu tuân mệnh. Đám đông dưới quảng trường thấy những bóng người to lớn đang tiến lại gần thì không khỏi xao động. Nhận ra đó là đội cận vệ tinh nhuệ nhất của pháo đài, cảm giác bất an bắt đầu lan tỏa, nhiều người đã định quay đầu rời đi. Nhưng ngay khi họ vừa chuyển bước, giọng nói vang dội như sấm rền của Rok đã chặn đứng tất cả:

“Thiếu chủ có lệnh! Dạo gần đây quanh pháo đài có nhiều thành phần khả nghi lảng vảng, đe dọa đến an ninh lãnh địa. Vì vậy, hôm nay thiếu gia không tiếc bảo vật, xuất ra nến trắng giúp tăng cường ngộ tính và linh cảm cho mọi người. Mục đích là để đề thăng thực lực, giúp chúng ta đương đầu với nguy cơ sắp tới! Ai muốn một bước lên mây, có đủ sức tự bảo vệ mình thì hãy đi theo ta vào căn phòng phía kia!”

Dứt lời, Rok chỉ tay về phía một gian phòng bằng đá vừa được ma pháp thổ hệ dựng lên trước đó không lâu. Nhìn căn phòng kín mít như một cỗ quan tài, chỉ có duy nhất một lối vào mà không có cửa sổ, đám gián điệp không khỏi lộ vẻ nghi ngại. Tuy nhiên, chúng vốn là những kẻ tâm cơ sâu nặng, chỉ trong nháy mắt đã che giấu được cảm xúc.

Một tên gián điệp không kìm được, lên tiếng hỏi:

“Đội trưởng Rok, nếu ngài nói nến trắng được phát miễn phí, vậy tôi có thể mang về nơi ở để sử dụng không?”

Vừa dứt câu, hắn lập tức cảm thấy lạnh sống lưng khi ánh mắt như xuyên thấu tâm can của Rok quét qua người.

“Sao? Ngươi có ý gì? Thiếu gia nhà ta vốn khẳng khái, sẵn sàng chia sẻ bảo vật, vậy mà hạng người hầu hạ như các ngươi lại dám nảy sinh lòng nghi hoặc chủ tử sao? Ai cũng hiểu giá trị chiến lược của thứ này, ngươi lại muốn mang về phòng riêng? Nhỡ đâu trên đường đi bị kẻ gian đánh cắp, khiến vật phẩm ma pháp quan trọng này tuồn ra ngoài, ngươi có gánh nổi hậu quả không?”

Trước những lời chất vấn đanh thép của Rok, những kẻ đang ôm tâm tư riêng chỉ biết cúi đầu im lặng. Không thèm để ý đến tên vừa rồi, Rok nhìn quanh một lượt:

“Vì diện tích phòng đá có hạn nên mỗi lượt chỉ chứa tối đa ba mươi người, ai đến trước vào trước. Ta không nói nhiều nữa, ai muốn đổi đời thì bước lên xếp hàng ngay!”

Sau tiếng thét của Rok, vô số người lại hiếu kỳ quay lại quan sát. Một hàng dài nhanh chóng được thiết lập. Ai mà chẳng mong một lần được làm thiên tài? Hơn nữa, những kẻ đứng đầu hàng chính là những người đã từng nhận được lợi ích từ Nguyễn An Bình, nên đám đông chỉ cần chờ xem biểu hiện của họ khi bước ra là rõ thực hư.

Tuy nhiên, vì quá chú ý đến căn phòng đá, mọi người dường như đã quên mất bóng dáng của Nguyễn An Bình đã biến mất tự lúc nào.

Bên trong căn phòng kín mít không chút ánh sáng, vị pháp sư nhỏ tuổi đang tĩnh lặng chờ đợi. Đôi mắt y lúc này chỉ còn lại vẻ tàn nhẫn của một kẻ không từ thủ đoạn, tựa như một con nhện đang kiên nhẫn đợi con mồi sa lưới.

Cánh cửa đá nặng nề mở ra, kéo theo chút ánh sáng chiều tà le lói. Trước mặt những kẻ tình nguyện đi đầu, bên trong căn phòng hoàn toàn trống rỗng. Sau vài giây, một thành viên đội cận vệ lấy ra một cây nến trắng từ thùng hàng, thắp lên khiến không gian bí bách bỗng chốc được soi sáng.

Ngay khi ngọn lửa trắng bùng lên, một mùi hương thanh nhạt, mê hoặc lan tỏa. Khi ánh sáng ấy bao phủ lấy những người có mặt, một cảm giác kỳ lạ ập đến: đầu óc họ bỗng trở nên thanh tỉnh lạ thường nhưng tư duy lại rơi vào hỗn loạn. Tất cả lập tức rơi vào một trạng thái đặc biệt.

Lúc này, tâm trí họ chỉ có thể tập trung vào việc suy tính, ngộ đạo về cảnh giới và pháp thuật. Thế nhưng, đồng thời với đó, cơ thể và bản năng tự vệ của họ đều trở nên mềm nhũn, xụi lơ trên mặt đất, hoàn toàn mất đi sức kháng cự.