Chương 37: Cục gạch giữa quảng trường
Rok lập tức trừng mắt, sửng sốt khó tin khi vị thiếu chủ trước mắt lại có thể nhìn thấu ma pháp trụ cột của y dễ dàng đến vậy.
Y nhớ rõ dù bản thân là thành viên của pháo đài Ngọc Lục Bảo, nhưng nơi này không hề có quy định yêu cầu các pháp sư phải tiết lộ về ma pháp trụ cột. Đây vốn là quyền riêng tư của mỗi pháp sư, một luật bất thành văn trên toàn lục địa Alrat. Vì vậy, Rok chưa từng hé lộ bí mật này với bất kỳ ai.
Nhưng hiện tại, khi thiếu chủ có thể đọc ra toàn bộ ma pháp của mình, y chỉ có thể nghĩ đến hai trường hợp: hoặc là đối phương đoán mò, hoặc là người đó sở hữu thực lực tuyệt đối để nhìn thấu mọi thủ đoạn của y.
Phải biết rằng, những ma pháp trụ cột sau khi được đưa vào ma pháp trận đều sẽ không ngừng chuyển động và biến đổi, tạo thành những thuật thức vô cùng phức tạp. Muốn nhìn thấu được những pháp thuật đang ẩn giấu đó, thực lực và tầm mắt của người quan sát ít nhất phải đạt tới cấp độ 4 hoặc 5.
Vậy mà, nếu một pháp sư cấp độ 2 như Nguyễn An Bình lại có thể nhìn ra được những cấu trúc ma pháp phức tạp đến không tưởng này, Rok thực sự không biết phải dùng từ gì để diễn tả sự yêu nghiệt của thiếu chủ nhà mình nữa.
Trong lúc y còn đang suy nghĩ mông lung, Nguyễn An Bình lại tiếp tục phân tích khiến Rok cảm thấy lạnh toát cả người.
"Xem nào, với ma pháp 'Cận Chiến Tinh Thông', ông lựa chọn thêm ba ma pháp phụ trợ là 'Cường Hóa Cơ Bắp', 'Tăng Cường Tốc Độ' và 'Phản Xạ Nhạy Bén'. Nhưng có vẻ với 'Lá Chắn Ma Pháp', ông vẫn chưa tìm được những pháp thuật ưng ý nhỉ?"
Vốn dĩ Rok đã không coi Nguyễn An Bình là một đứa trẻ bình thường, nay nghe thấy thiếu chủ phân tích rành mạch như vậy, y lập tức cúi người cung kính. Lúc này, người đứng trước mặt y không còn là một đứa trẻ, mà giống như một vị tiền bối học rộng tài cao. Đồng thời, y cũng cảm nhận được thâm ý sâu xa trong từng lời nói của đối phương.
Dưới tác động từ Tâm Linh Đèn Cầy của Nguyễn An Bình, Rok chợt hiểu ra vấn đề. Y lập tức quỳ một chân xuống đất, tỏ rõ lòng trung thành:
"Thuộc hạ nguyện dâng hiến chút sức mọn, sẵn sàng trở thành vũ khí trong tay thiếu chủ. Con đường phát triển tiếp theo của thuộc hạ hoàn toàn tùy ngài định đoạt."
Dù không hiểu tại sao Rok lại tự suy diễn rồi dẫn đến kết quả này, nhưng Nguyễn An Bình vẫn cảm thấy rất hài lòng. Việc đội trưởng đội cận vệ tuyên thệ trung thành hoàn toàn nằm trong dự tính của hắn. Trong tâm trí của vị pháp sư nhỏ tuổi mang linh hồn già dặn này, một kế hoạch biến Rok thành vũ khí bí mật bắt đầu được triển khai.
Hai ngày nhanh chóng trôi qua kể từ khi Nguyễn An Bình cho phép sử dụng miễn phí những ngọn nến trắng. Lúc này, tất cả pháp sư phục vụ cho pháo đài – những người tiên phong sử dụng bảo vật ấy – đã hoàn toàn tiêu hóa được cơ duyên của mình. Họ đều đã lột xác, trở thành những pháp sư có thể dễ dàng áp đảo đối thủ cùng cảnh giới, thậm chí vượt cấp chiến đấu một cách đơn giản.
Chứng kiến những người ngang hàng bỗng chốc thay đổi mạnh mẽ, vượt xa các quy tắc thông thường, vô số người trong pháo đài đều vô cùng đố kỵ. Họ chỉ hận không thể xông vào phủ đệ của người thừa kế, bắt giữ Nguyễn An Bình rồi ép hắn trở thành một công cụ không ngừng tạo ra nến trắng.
Ngay khi đám pháp sư đang dần mất đi sự bình tĩnh, một thông báo mới từ pháo đài lại được lan truyền như một cơn lốc. Thông tin về cơ duyên tiếp theo khiến tất cả pháp sư đang phục vụ tại đây lập tức bỏ dở công việc, ồ ạt đổ về quảng trường trung tâm.
May mắn thay, vẫn còn những người đã được ánh sáng từ nến trắng gột rửa đang làm nhiệm vụ, nên pháo đài Ngọc Lục Bảo chưa rơi vào cảnh trì trệ hoàn toàn. Chẳng mấy chốc, quảng trường đã chật kín người hầu và hộ vệ, khung cảnh náo nhiệt vô cùng.
Khi tới nơi, mọi người phát hiện ở đó xuất hiện một căn nhà đá khép kín, kích thước lớn gấp mười lần trước kia. Sự hiện diện của nó giống như một vết mực loang trên bức tranh đắt giá, khiến ai nhìn vào cũng phải nhíu mày vì sự thô kệch. Thế nhưng, nghĩ đến việc bản thân có thể đổi đời sau khi bước ra từ công trình ấy, tất cả bỗng thấy "cục gạch" khổng lồ này trở nên thuận mắt hơn hẳn.
Trên tòa tháp chính của pháo đài, phân thân của Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh vẫn đang dõi theo mọi hành động của con trai. Nhờ pháp thuật phân thân, dù cả hai đang bận rộn với những kế hoạch lớn lao, họ vẫn có thể quan tâm đến việc đứa trẻ nhà mình đang bày trò gì.
"Ông nó nhìn kìa, con trai chúng ta đúng là đang chiêu binh mãi mã, muốn kế thừa pháo đài này rồi."
Đây là lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, Chu Thị Minh Anh cười vui vẻ như vậy. Cảm nhận được ý trêu đùa của vợ, Nguyễn An Thành cũng hùa theo:
"Ai nha, thằng nhóc này thật là... Ta vốn định nhường lại ngôi vị bá tước khi nó đủ 14 tuổi theo đúng tục lệ của lục địa Alrat. Nhưng nếu nó đã khao khát quyền lực như vậy, ta cũng đành nhường ngôi sớm, để nó thích chơi gì thì chơi."
Hai người trò chuyện vô cùng đắc ý. Nếu kế hoạch của Nguyễn An Bình thành công, họ sẽ chủ động đề nghị con trai trở thành vị bá tước trẻ nhất trong lịch sử. Như vậy, họ có thể giải phóng bản thân khỏi đống chính vụ đau đầu của lãnh địa Ngọc Lục Bảo.
Tuy nhiên, hai người cũng không dành quá nhiều sự chú ý vào việc đó nữa. Dưới quảng trường, ngoài một vài người còn nghi ngại, phần lớn đều đã xếp hàng tiến vào căn nhà đá. Trong mắt vợ chồng bá tước, cảnh tượng ấy chẳng khác nào những con thú vô tri đang tự nguyện bước vào lò mổ. Mọi hành động của Nguyễn An Bình trong những ngày qua đương nhiên đều nhận được sự ngầm cho phép từ họ.
Nhờ quy mô được mở rộng, căn nhà giờ đây có thể tiếp nhận từ 300 đến 500 người cùng lúc. Thời gian để chuyển hóa toàn bộ đám người mất khoảng 10 đến 20 phút. Nguyễn An Bình đã thực hiện quy trình tự động hóa bên trong bằng cách giăng ra vô số sợi tơ ma pháp.
Khi đám người bị mùi hương nến mê hoặc và ánh sáng trắng thiêu đốt tư duy, những sợi tơ ẩn hiện khắp nơi sẽ lập tức kéo tới bao bọc lấy họ. Những thuật pháp được cài đặt sẵn sẽ kích hoạt, khiến chiếc kén dung nhập vào thân thể các pháp sư. Những sợi tơ ấy sau đó tự động hóa thành những con dấu chạm nổi, khắc sâu vào tâm trí và linh hồn của nạn nhân.
Trong quá trình này, Nguyễn An Bình có thể nắm bắt toàn bộ tri thức mà đám người đang diễn luyện. Ban đầu, hắn nghĩ rằng những ma pháp cực đoan của nhóm người trước đó đã là tà đạo, nhưng khi nhìn vào nhóm này, hắn lại càng thấy quỷ dị hơn.
"Đùa sao? Lần trước ít ra còn có người đi theo chính đạo. Lần này tại sao ai nấy đều lao đầu vào con đường tà môn thế này?"
Trước mắt Nguyễn An Bình, một vệ binh đang diễn luyện con đường đột phá lên cấp độ 2. Đây là một cung thủ từng bị ma thú rắn độc cắn lúc nhỏ, tạo thành thương tổn ngầm khiến y không thể thăng cấp suốt nhiều năm. Nhưng giờ đây, y lại muốn sáng tạo ra loại ma pháp mới lấy chất độc trong cơ thể làm chủ đạo, thay đổi hoàn toàn ma pháp trụ cột 'Chia Sẻ Tổn Thương' của mình.
Y kết hợp nó với những tri thức về tử linh pháp sư không rõ nguồn gốc, tạo ra một loại độc ma pháp có khả năng lây lan cực mạnh. Những kẻ chết dưới pháp thuật này sẽ biến thành xác sống, và những xác sống đó lại tiếp tục lây lan thứ độc dược quái dị kia.
Nguyễn An Bình nhìn thấu phương án của đối phương, không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh:
"Tê... nếu thứ này thành công, ngươi định tạo ra thảm họa zombie chắc?"
May mắn thay, phần tử nguy hiểm như vậy hiện đang nằm trong tầm kiểm soát của hắn. Nguyễn An Bình thầm tự an ủi bản thân, bởi những kẻ có ý tưởng điên rồ như vậy trong căn nhà đá này thực sự quá nhiều.