Chương 38: Khống chế tuyệt đối
Trầm ngâm quan sát từng đoàn người ra vào ngôi nhà u tối không chút ánh sáng, Nguyễn An Bình chỉ biết lặng người trước những ý tưởng có phần điên rồ của đám thuộc hạ.
Không phải vì những kẻ này quá mức vô dụng, mà bởi tư duy của đám pháp sư này quá đỗi kỳ lạ. Hắn thật không hiểu nổi tại sao trong đầu chúng lại chứa đựng nhiều tri thức quái dị đến mức không thể diễn tả như vậy. Về nguyên nhân dẫn đến cơ sự này, hắn cũng đã tự tìm được câu trả lời cho riêng mình.
Ánh mắt hắn bất giác nhìn về phía những ngọn nến trắng. Nếu có điều gì khác biệt so với lần trước, thì nguyên nhân rất có thể bắt nguồn từ chúng.
Nhớ lại lần trước, đám pháp sư kia đã thiêu đốt chính những suy nghĩ và tư duy hỗn loạn nhất của bản thân để tạo ra loại tri thức tà đạo quỷ dị. Những cây nến thế hệ thứ hai này lại được chế tạo từ tinh thần lực của chính những kẻ điên cuồng ấy.
Bởi vậy, ngày hôm nay, đám pháp sư nơi đây vừa thiêu đốt tâm trí hỗn loạn của mình, vừa chịu ảnh hưởng từ tinh thần lực của những kẻ đi ngang qua trước đó. Sự hỗn loạn trong suy nghĩ và tri thức của chúng vì thế đã tăng lên gấp bội. Ai nấy đều đang dốc sức tạo ra những thứ tri thức điên cuồng nhất mà họ có thể nghĩ ra.
Nguyễn An Bình cảm thấy may mắn vì ngành giải trí của lục địa Alrat này không quá phát triển, nếu không, e rằng đám thuộc hạ của hắn giờ đây ai nấy đều mang dáng vẻ của những tà thần cổ xưa. Đến lúc đó, chính hắn cũng chẳng biết nên bỏ chạy hay tiếp tục thu nhận đám quái thai không thể gọi tên này dưới trướng nữa.
Bảy ngày bảy đêm lặng lẽ trôi qua.
Với công suất chuyển hóa khoảng một ngàn đến một ngàn hai trăm người mỗi giờ, đến hiện tại, hầu hết những ai tình nguyện đều đã được chuyển hóa xong xuôi. Chỉ còn lại những kẻ đa nghi, không cam lòng nhận lấy thứ cơ duyên này.
Chỉ cần xử lý xong những kẻ chối bỏ món quà hắn ban tặng, Nguyễn An Bình sẽ hoàn toàn nắm giữ quyền khống chế tuyệt đối đối với pháo đài Ngọc Lục Bảo. Đương nhiên, đó là trong trường hợp cha mẹ hắn không nhúng tay vào việc này.
Về phần những kẻ từ chối, chúng cũng không ngu ngốc đến mức ở lại pháo đài. Ngay khi thấy ngày càng có nhiều người bắt đầu tu luyện rồi biến thành những thứ kỳ hình dị trạng, chúng đã lập tức lên kế hoạch đào tẩu. Dù sao không phải ai cũng đủ can đảm để sống cạnh những kẻ thường xuyên đem đầu mình ra làm bóng đá theo đúng nghĩa đen.
Dưới những tán cây của khu rừng rậm rạp, từng đoàn người gồm hàng chục pháp sư đang điên cuồng tháo chạy khỏi pháo đài. Họ chạy như thể có loài quái vật kinh khủng nào đó đang truy đuổi ngay sau lưng. Thực tế, những kẻ với đầu mình và tứ chi rời rạc, bay loạn trong không trung để đuổi bắt kia, gọi là quái vật cũng chẳng sai chút nào. Chứng kiến thể loại pháp thuật tu hành điên loạn như vậy, kẻ nào có tâm trí bình thường mà muốn ở lại làm đồng bọn cho được?
Thế nhưng, đám người này chạy chưa được bao lâu đã bị chặn lại bởi những pháp sư đầu tiên được Nguyễn An Bình chuyển hóa. Kể từ khi bắt đầu kế hoạch, hắn đã dự đoán trước được sẽ có kẻ cố gắng thoát ra ngoài. Vì thế, thiếu niên này đã để chín trăm người đầu tiên cùng những kẻ chuyển hóa sau đó thường xuyên tuần tra canh giữ, bắt gọn tất cả những ai dám rời khỏi pháo đài Ngọc Lục Bảo.
Dưới một gốc cổ thụ to lớn, một nhóm mười pháp sư đào tẩu đang ngồi xổm trong hốc cây, co mình run rẩy vì sợ hãi. Nhóm này gồm bốn nữ hầu và sáu vệ binh. Ai nấy mặt mũi đều lấm lem, quần áo tả tơi, đủ thấy họ đã phải trải qua gian khổ thế nào để chạy được đến đây.
Gốc cây này đã được họ hợp sức che chắn, tạo thành một khu vực an toàn có khả năng ngăn cách mọi khí tức và sóng ma lực. Chỉ cần trốn ở đây, họ có thể ẩn mình trước sự truy quét của những pháp sư dưới trướng Nguyễn An Bình.
Từ trong hốc cây, đám người có thể nghe thấy những tiếng nổ chói tai, tiếng mắng chửi và tiếng la hét của những cuộc lùng bắt đang diễn ra bên ngoài. Thậm chí, đôi lúc họ còn thấy những pháp sư với vẻ ngoài quái dị đi ngang qua. Những kẻ biến dị đó tay xách nách mang những người đang sống dở chết dở, hoặc là những kẻ đào tẩu đã bị đánh cho vặn vẹo không còn hình người.
Nhìn vào cảnh tượng kinh hoàng ấy, tất cả đều hoảng loạn tột độ. Họ thậm chí còn cố gắng nín thở, tránh phát ra bất kỳ tiếng động nào dù là nhỏ nhất. Dù có thể chất mạnh mẽ, nhưng việc phải ngừng thở suốt mười phút cũng là một thử thách cực hạn.
May mắn thay, thủ đoạn mà mười người này liên thủ bày ra cũng không tệ, giúp họ trở thành những kẻ trụ lại lâu nhất trong khu rừng. Những tiếng động truy đuổi dần lịm đi, tiếng la hét đau đớn của kẻ đào vong cũng rời xa dần. Ánh chiều tà biến mất nơi cuối chân trời, để lại màn đêm tăm tối bao phủ toàn bộ khu rừng vắng.
Đêm nay dường như quá đỗi yên tĩnh. Đáng lẽ vào giờ này, tiếng thú gầm và côn trùng kêu phải vang lên khắp nơi. Nhưng những trận chiến thảm khốc đã tàn phá khu rừng, khiến nhiều loài thú hoang sợ hãi bỏ trốn khỏi lãnh thổ của chúng. Không một con thú nào dám bén mảng tới nơi đây, dù không khí đã tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc.
Đêm tối càng lúc càng thâm trầm, sương mù và chướng khí bắt đầu nổi lên khiến người ta cảm thấy ngạt thở. Ngay lúc này, những tiếng thì thầm bắt đầu vang lên:
— Mọi người, xem ra bên ngoài không còn ai truy lùng nữa rồi. Nhân lúc sương mù đang lên, lại có bóng đêm che chở, chúng ta vẫn còn cơ hội rời khỏi nơi đây.
Ý kiến đó lập tức nhận được những cái gật đầu đồng ý. Sương mù và chướng khí trong khu rừng này không phải loại tầm thường, mà là sương mù trộn lẫn ma lực. Kể cả những pháp sư sở hữu thuật dò xét cao minh nhất cũng khó lòng nhìn thấu được những gì ẩn giấu bên trong.
Mọi người nhìn ra khu rừng bên ngoài, dù biết ban đêm đầy rẫy độc trùng, mãnh thú và chướng khí nguy hiểm, nhưng tất cả vẫn chọn chạy trốn ngay lập tức. Bởi họ thà chết dưới nanh vuốt thú dữ còn hơn chờ đợi một tương lai mù mịt bên trong pháo đài Ngọc Lục Bảo kia.
Vừa bước vào màn sương, các pháp sư lập tức cảm thấy khó thở vì chướng khí quá nặng. Nếu là người bình thường, có lẽ họ đã ngạt thở chết chỉ sau vài giây. Tuy nhiên, là những người hầu lâu năm trong pháo đài, họ vốn đã có phương án đối phó. Từng người lấy ra một bình dược thủy nhỏ rồi uống cạn. Mùi hương bạc hà thoang thoảng lan tỏa, giúp họ có thể hít thở bình thường trở lại.
Thế nhưng, khi đám người còn chưa đi được vài bước, từ một hướng khác, những tiếng la hét đầy đau đớn bỗng vang lên xuyên qua màn sương đêm. Âm thanh kinh dị ấy khiến đám pháp sư đào tẩu rợn tóc gáy. Họ không ngờ vẫn còn những kẻ giống mình, ban ngày ẩn nấp thật kỹ để đêm tối lén lút rời đi.
Tiếng thét vừa rồi nghĩa là sao? Chẳng lẽ có một đoàn đội khác đã gặp phải dã thú hay độc trùng?
Tất cả đều ý thức được còn một khả năng nữa: họ đã bị những pháp sư của Nguyễn An Bình bắt được. Tuy vậy, vì để bản thân không bị dọa đến phát điên, họ cố tình không nghĩ tới tình huống xấu nhất ấy. Đám người nhìn nhau một lúc rồi lập tức tăng tốc, hi vọng mình không quá xui xẻo mà chạm trán người từ pháo đài.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Giữa màn sương dày đặc, họ bắt gặp một nữ hầu gái đang đứng đó, như thể đã chờ đợi từ lâu. Nhìn thấy cây hoa hồng đen ký sinh trên vai trái và che phủ một nửa gương mặt như một món trang sức, vài người trong đoàn đã nhận ra thân phận của cô ta.
Đó là Mira, một trong những kẻ đầu tiên sử dụng ngọn nến trắng để gia tăng sức mạnh. Ngoại hình của nàng so với một tuần trước đã có sự thay đổi rõ rệt. Cây hoa hồng đen kia giờ đây nhìn như được đúc từ kim loại chứ không còn là thực vật, khiến người ta cảm nhận rõ rệt sức mạnh đáng sợ của nàng.
Có thể nói, việc gặp được nữ hầu gái này vẫn còn là một điều may mắn. Bởi nếu so với những kẻ đã tu luyện đến mức không còn ra hình người, thì nàng vẫn là một mỹ nhân đầy dụ hoặc, một kẻ ít nhất vẫn mang dáng dấp của con người.