Chương 40: Truy lùng hoàn tất
Đứng trước đạo thủy đao khí tựa như cơn sóng thần cao năm mươi mét đang ập xuống, cỗ máy nghiền do Mira tạo ra dường như đã dự đoán chính xác quỹ đạo tấn công của đối phương. Nó kịp thời chuyển hướng, lao thẳng về phía đạo đao nước ấy.
Từng dòng xoáy mạnh mẽ như một máy hút bụi khổng lồ khiến cấu trúc pháp thuật của đạo thủy đao khí biến dạng. Do lượng thủy ma lực của đối phương quá lớn, chúng bắt đầu va chạm trực diện với những cơn gió nóng rực từ vòi rồng lửa ẩn chứa bên trong máy nghiền. Hai luồng ma pháp triệt tiêu lẫn nhau gây ra một vụ nổ lớn, sương mù lan tràn khắp nơi, nhanh chóng che khuất tầm mắt của tất cả những người có mặt.
Lần này, sương mù còn nồng nặc gấp đôi lúc trước. Trong bầu không khí nóng ẩm chẳng khác nào phòng xông hơi, ánh mắt của tên vệ binh bỗng trở nên hung ác. Hắn nhận ra đây chính là thời điểm "lực cũ đã cạn, lực mới chưa sinh" của một pháp sư, một cơ hội hoàn hảo để ra tay tiêu diệt đối thủ.
Hắn nắm chặt cây thương trong tay, cùng lúc đó, trước mắt hắn xuất hiện thêm bốn vòng tròn ma pháp khác nhau. Ma pháp cốt lõi của hắn là "Gai Nhọn Xung Kích", còn ma pháp thứ hai là "Cổng Cường Hóa" – một loại pháp thuật tạo ra các vòng tròn để tăng cường sức mạnh cho bất kỳ ma pháp nào đi qua nó.
Chớp lấy thời cơ, tên vệ binh dồn toàn bộ ma lực còn lại vào cây thương, ném mạnh về phía bốn vòng tròn cường hóa, nhắm thẳng vào vị trí cô hầu gái Mira vừa đứng. Xuyên qua bốn lớp cường hóa, tốc độ và uy lực của cây thương mang theo ma pháp "Gai Nhọn Xung Kích" được tăng lên gấp mười lần. Trong nháy mắt, nó đã lao đi với vận tốc nhanh gấp đôi tốc độ âm thanh.
Đúng lúc đó, một vụ nổ kinh thiên động địa bùng phát, tựa như một kho khí đốt vừa bị tàn phá. Vụ nổ bất ngờ khiến ngoại trừ tên vệ binh, không một ai kịp chuẩn bị để phòng ngự. Sóng xung kích hất văng mọi người ra xa hàng chục mét, chấn động dữ dội khiến nội tạng tổn thương, ai nấy đều thổ huyết trầm trọng.
Khi khói bụi tan dần, đám người chật vật bò dậy, run rẩy nhìn về tâm vụ nổ. Đòn tấn công vừa rồi đã thổi bay màn sương mù, nhưng thay vào đó là tro bụi mịt mù khiến tầm nhìn vẫn cực kỳ hạn chế. Tuy nhiên, với các pháp sư, họ vẫn có thể nhìn xuyên qua lớp bụi dày đặc ấy.
Tại trung tâm vụ nổ, một bóng người dần hiện ra. Đám người hồi hộp quan sát, và khi thấy một lỗ hổng lớn gần như thổi bay phần ngực và cánh tay trái – nơi những cành hoa hồng ký sinh trên người đối phương – họ không khỏi mừng rỡ đến mức muốn phát khóc.
"Ha ha, thắng rồi! Chúng ta thắng rồi sao?"
"Cái gì mà tăng cường ngộ tính chứ? Hóa ra cũng chỉ chịu được một đòn là mất mạng thôi!"
Thế nhưng, cảm xúc của họ chưa kịp bộc phát thì từng tiếng bước chân lạch cạch từ phía đối diện đã khiến tất cả chết lặng vì sợ hãi. Trong ánh mắt không thể tin nổi của những pháp sư đào tẩu, bóng người kia đang từ từ tiến về phía họ. Dù mang trên mình những vết thương chí mạng, Mira vẫn bước đi như thể không hề hấn gì. Từ những vết thương đó, từng sợi thực vật điên cuồng mọc ra, bù đắp và vá lại những phần cơ thể đã bị thổi bay.
Khi bước ra khỏi làn khói bụi, ngoại trừ bộ trang phục nữ hầu đã rách nát, cơ thể Mira hoàn toàn khôi phục như cũ. Nhìn qua, người ta chỉ nghĩ nàng vừa trải qua một cuộc chạy nạn vất vả, chứ chẳng ai ngờ nàng vừa trúng một đòn hủy diệt. Đám pháp sư đào tẩu rơi vào tuyệt vọng cùng cực.
Nhưng đó vẫn chưa phải là lúc họ cảm thấy kinh hoàng nhất. Ngay lúc này, từ mảng rừng bên cạnh vang lên những tiếng động lạ. Một người phụ nữ bước ra khiến họ không tin vào mắt mình: Lại là một hầu gái Mira khác với bộ trang phục vẫn còn nguyên vẹn, chỉnh tề.
Trên tay nàng là một sợi dây leo đầy gai ngược, trói chặt và kéo lê sáu kẻ đào tẩu khác trở lại pháo đài Ngọc Lục Bảo. Không chỉ đám pháp sư kinh ngạc, ngay cả bản thân nữ hầu gái này cũng ngạc nhiên khi thấy một "chính mình" khác thê thảm như vậy.
"Oa, thật bất ngờ. Ta không ngờ một phân thân khác của mình lại bị các ngươi đánh cho thê thảm thế này," Mira khẽ lên tiếng với giọng điệu ôn nhu.
Nghe giọng nói ấy, đám người đang nằm dưới đất vừa sợ vừa giận. Hóa ra kẻ mà họ liều mạng chiến đấu nãy giờ cũng chỉ là một phân thân thôi sao?
Không để họ có thời gian suy nghĩ, ánh mắt Mira tập trung vào họ, khiến tất cả đều cảm thấy như bị một loài dã thú săn mồi khóa chặt mục tiêu.
"Được rồi, các vị muốn tự giác quay về pháo đài, hay muốn bị ta kéo đi như những kẻ đằng kia?"
Giọng nói vẫn trong trẻo, hiền hòa, nhưng sự uy hiếp bên trong khiến ai nấy đều rùng mình. Đám pháp sư đào tẩu nhìn nhau, rồi nhìn lại những kẻ đang bị kéo lê với thân thể đầy máu phía sau, cuối cùng họ đều đã có câu trả lời cho mình.
Trong khu rừng tối tăm, hai hầu gái Mira nhanh chân băng qua cây cỏ. Một người đi trước kéo theo những kẻ bị bắt giữ, mười pháp sư khác lầm lũi cúi đầu đi giữa, và đi cuối cùng là phân thân Mira với bộ đồng phục rách tơi tả.
Ra khỏi bìa rừng, bức tường vĩ đại của pháo đài Ngọc Lục Bảo lại hiện ra. Đám pháp sư đào tẩu nhận thấy một doanh trại tập trung đã được dựng lên từ bao giờ. Bên trong đó, một đoàn người ăn mặc rách rưới, mang đầy thương tích đang ngồi co ro. Họ nhận ra vài gương mặt quen thuộc đã bỏ trốn cùng mình sáng nay, nhưng giờ tất cả đều đã bị bắt lại chờ ngày phán xử.
Đứng trước đoàn người lúc này là một nữ hầu gái có gương mặt vô cùng quen thuộc. Đó chính là bản tôn của Mira. Thấy đoàn người tiến đến, nàng nở nụ cười hiền hòa:
"Trò chơi trốn tìm kết thúc tại đây. Các ngươi đã làm rất tốt khi là những kẻ cuối cùng bị bắt lại trong ngày hôm nay. Tuy trò chơi rất vui, nhưng thật tiếc là không có phần thưởng nào cho người chiến thắng cuối cùng cả."
Vừa dứt lời, hai phân thân của nàng lập tức hóa thành những sợi thực vật, chìm vào lòng đất và biến mất. Trên tay Mira xuất hiện hai khối ma thạch kết tinh được điêu khắc vô số phù văn trận pháp huyền diệu. Đây chính là bí mật giúp một người không biết pháp thuật phân thân như nàng có thể tạo ra những bản thể mạnh mẽ đến vậy.
"Chậc, ma lực chỉ còn lại một nửa sao? Các mạch ma thuật cũng hư hại khá nhiều. Chắc ngày mai ta phải xin Thiếu chủ thay mới những khối ma thạch này thôi."
Cất hai khối ma thạch vào nhẫn trữ vật, gương mặt Mira không còn vẻ hiền từ nữa mà trở nên lạnh lùng:
"Các vị, đêm đã khuya, đã đến giờ đi ngủ rồi..."
Sáng hôm sau, tại phòng khách phủ đệ riêng của Nguyễn An Bình.
Nữ hầu gái Mira bước những bước ưu nhã vào căn phòng ngập tràn ánh nắng. Đối diện nàng là Thiếu chủ Nguyễn An Bình, người hiện đang mặc bộ trang phục bí ẩn như một hắc ma pháp sư. Y thong thả ngồi trên ghế sofa, chờ đợi báo cáo từ cấp dưới.
"Thiếu chủ, đây là danh sách tất cả những kẻ đã cố gắng bỏ trốn ngày hôm qua. Toàn bộ bọn chúng đều đã bị truy lùng và bắt gọn."
Mira đặt danh sách lên bàn trà. Mọi động tác của nàng đều toát lên vẻ thanh thoát và quyến rũ. Tuy nhiên, nụ cười trên môi nàng nhanh chóng biến thành vẻ thất vọng khi thấy vị Thiếu chủ trẻ tuổi kia chẳng hề có chút cảm xúc nào.
Nguyễn An Bình ngẩng đầu lên, để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô cảm nhìn về phía nàng:
"Được rồi Mira, ta đã biết. Cô có thể lui xuống."