Chương 41: Nâng cấp ma pháp trụ cột thứ ba
Bị Nguyễn An Bình mời rời khỏi phòng khách, hầu gái Mira vừa bước đi vừa lẩm bẩm những lời đầy bất mãn:
— Ai nha, xem ra thiếu chủ của chúng ta vẫn còn quá nhỏ tuổi rồi, chắc phải chờ ngài lớn thêm chút nữa mới được.
Nhìn theo bóng lưng của cô hầu gái nóng bỏng đang rời khỏi căn phòng, Nguyễn An Bình cũng chẳng biết nên nói gì hơn. Dù bản thân sở hữu ký ức của cha mình, từng trải nghiệm cuộc đời của một thanh niên mười tám tuổi, nhưng lúc này hắn không có chút hứng thú nào với cô ta.
Một phần vì hắn đã nhìn thấy nhan sắc thật của Mira trong căn phòng tối đó. Đó là một diện mạo hết sức bình thường, vẻ ngoài quyến rũ hiện tại chẳng qua là kết quả của việc tự phẫu thuật thẩm mỹ mà thành. Hơn nữa, ai mà biết được dưới lớp da người kia là bao nhiêu sợi rễ, cành cây của đóa hồng đen đang ký sinh?
Một lý do khác khiến Nguyễn An Bình không thể nảy sinh cảm giác chính là vì ma pháp Chiêm Tinh Thuật sau nhiều ngày bỏ xó cuối cùng đã được thi triển. Có lẽ nhờ sở hữu thiên phú nhìn thấu vận mệnh tương lai, nên khi hắn sử dụng Chiêm Tinh Thuật, thay vì nhận được những quẻ bói mờ mịt cần phải giải mã, một viễn cảnh tương lai đã lập tức hiện ra trước mắt.
Vô số đoạn tin tức liên tục hiện về như những thước phim ngắn xếp chồng lên nhau, tạo thành một tuyến thời gian giả định. Trong tương lai đó, Nguyễn An Bình bị vẻ ngoài của Mira mê hoặc, hai người kết thành phu thê nhưng tính cách lại hoàn toàn xung khắc. Nhìn thấy viễn cảnh ấy, hắn thầm cảm thấy may mắn vì nó đã không xảy ra.
Sự không hợp nhau giữa hai người rõ rệt đến mức nào? Hãy nhìn vào những pháp thuật mà Mira chọn để nâng cấp trụ cột ma pháp của mình: Kim Loại Hóa và Tinh Thể Ngưng Tụ Thuật. Dù hai pháp thuật này hoạt động hiệu quả trên chiến trường, nhưng khả năng liên động giữa chúng lại vô cùng kém. Mira chọn chúng đơn giản chỉ vì muốn biến những cây hoa hồng đen ký sinh trên cơ thể trở nên đẹp đẽ hơn, trông như những món trang sức quý giá thay vì cỏ cây bình thường.
Thứ thực sự có tác dụng tương hỗ với trụ cột ma pháp của cô ta là Tế Bào Thiêu Đốt Thuật. Đây là pháp thuật mà Nguyễn An Bình đã phải hết lời thuyết phục cô ta mới chịu đem đi nâng cấp. Nếu không, có lẽ cô nàng đã chọn Lấp Lánh Thuật — một loại ma pháp chỉ có tác dụng tăng độ sáng bóng cho vật thể.
Có thể nói, Nguyễn An Bình truy cầu sức mạnh, còn Mira lại truy cầu nhan sắc. Bởi vậy ngay từ đầu, hắn đã chẳng thể có chút cảm xúc nào với cô hầu gái đó. Cứ giữ cô ta lại làm người hầu là được, không cần thiết phải để một con chim sẻ đậu cành vàng, vì có đậu vào cũng chẳng thể biến thành phượng hoàng.
Tuy vậy, trong đầu Nguyễn An Bình lúc này vẫn không ngừng hiện lên ý tưởng về ma pháp Thực Vật Sinh Trưởng Thuật nếu bị biến đổi theo ý muốn của Mira:
"Xem nào... Kim Loại Hóa, Tinh Thể Ngưng Tụ Thuật, lại thêm cả Lấp Lánh Thuật nữa... Kết hợp những thứ này với ma pháp hệ mộc quả thực là một sự thất bại. Từ thực vật, tế bào rẽ thẳng sang hướng chế tạo trang sức phụ ma, tiềm năng tuy có nhưng chẳng ra đâu vào đâu cả."
Hắn giật mình tự nhủ: "Khoan đã, tại sao ta lại phải tốn công thôi diễn một con đường vớ vẩn như thế này? Ta vẫn còn hai ma pháp trụ cột cần phải hoàn thiện kia mà?"
Nhận ra bản thân lại mất tập trung vào những tri thức vô bổ, Nguyễn An Bình lập tức thu thúc tâm thần, quay lại với chính mình.
"Ma pháp Chiêm Tinh Thuật khi kết hợp với khả năng nhìn thấu vận mệnh của ta đã trở thành một thứ vô cùng thần bí, khó lòng nắm bắt. Khi chưa có đủ tri thức, tốt nhất không nên chạm vào."
Ánh mắt hắn chuyển hướng về một vị trí còn trống trong cấu trúc ma pháp:
"Nếu đã vậy, không còn cách nào khác, ta chọn ngươi: Nghiên Cứu."
Nghĩ là làm, hắn đi thẳng xuống vùng không gian ngầm dưới lòng đất. Đứng trên mặt đất vốn đã nứt vỡ sau trận chiến lần trước, Nguyễn An Bình ngồi xếp bằng, giải phóng ma pháp Tâm Linh Đèn Cầy. Ánh sáng từ ngọn nến trắng tinh khôi rực cháy mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nhưng kỳ lạ thay, thứ ánh sáng đó như bị kiềm tỏa bởi lực hút của một hố đen, không thể thoát ra ngoài mà chỉ quanh quẩn bên cạnh hắn.
Toàn bộ linh cảm và hiểu biết tích lũy bấy lâu được Nguyễn An Bình đem ra tổ hợp lại. Ánh sáng trắng soi thấu tâm linh, mọi vấn đề hóc búa đều được giải quyết trong tích tắc. Chỉ sau vài phút, hắn đã tìm ra phương án nâng cấp ma pháp Nghiên Cứu.
Những pháp thuật phụ trợ được lựa chọn gồm có: Silic Chưởng Khống Thuật (một nhánh thoát ly từ Điều Khiển Đất Đá), Năng Lượng Khống Chế Thuật (được tổng hợp từ Hỏa Cầu Thuật, Lôi Cầu Thuật, Đạn Ma Pháp...) và cuối cùng là Cung Điện Ký Ức — nơi lưu trữ phần lớn tri thức của hắn.
Đây đã là lần thứ ba Nguyễn An Bình nâng cấp ma pháp trụ cột nên mọi thao tác đều vô cùng thuần thục. Bản thể của ma pháp Nghiên Cứu vốn là một lớp màng ma thuật đặc biệt bao quanh hộp sọ. Mục đích của hắn lần này là biến lớp màng ấy thành một dạng máy tính sinh học.
Ngay khi các ma pháp phụ trợ được định hình, từng hạt cát tinh khiết bắt đầu xuất hiện trong đầu Nguyễn An Bình, tổ hợp thành những tấm phẳng với vô số đường vân phức tạp như mê cung. Hắn đang trực tiếp tạo ra những con chip ngay trong não bộ của mình. Phần cứng đã hoàn tất, kết nối với phần mềm là trụ cột Nghiên Cứu và bộ nhớ Cung Điện Ký Ức. Tiếp đó, ma lực khổng lồ từ Năng Lượng Khống Chế Thuật tràn vào, khởi động một siêu máy tính ngay trong tâm trí.
Một cảm giác thăng hoa mãnh liệt lại xuất hiện, khiến Nguyễn An Bình phải nhíu mày chịu đựng. Linh hồn và ma lực trong cơ thể hắn đã vượt xa giới hạn thông thường của một pháp sư sắp đột phá. Trên thực tế, một pháp sư chỉ cần lấp đầy một trụ cột với ba pháp thuật phụ trợ là đã có thể đột phá cấp 3. Tuy nhiên, đó là con đường của những kẻ không có tiền đồ, bởi sau khi đột phá, cấu trúc ma pháp sẽ trở nên vững chắc, rất khó để nâng cấp các trụ cột còn lại.
Thông thường, ngay cả những thiên tài cũng chỉ chọn đột phá khi đã cải tạo xong hai trụ cột, rất ít người đủ kiên nhẫn để hoàn thiện trụ cột cuối cùng vì đòi hỏi quá cao về tinh thần lực và tri thức. Nguyễn An Bình có thể tiến triển thần tốc như vậy là nhờ cấu trúc ma pháp ban đầu đã được cha mẹ hắn cải tạo, phức tạp không kém gì ma pháp trận của các pháp sư cấp 5.
Hiện tại, cảm giác thôi thúc đột phá như hàng ngàn con kiến đang bò khắp cơ thể. Chỉ cần một phút lơ là, hắn sẽ lập tức bước vào cấp 3. Để ngăn chặn điều đó, ma pháp trận chủ thể của Nghiên Cứu rực sáng, bao phủ lấy não bộ, cắt đứt mọi cảm giác.
Một sự trống rỗng bắt đầu lan tỏa, đưa hắn vào trạng thái vô hỉ vô bi. Trong đôi mắt đứa trẻ lúc này chỉ còn lại lý trí lạnh băng. Dù mọi cảm xúc đã bị đè nén xuống mức thấp nhất, nhưng đôi bàn tay và cơ thể hắn vẫn không ngừng run rẩy. Não bộ có thể không cảm nhận được, nhưng từng tế bào đều đang phát ra tín hiệu thống khổ.
Nếu không có Năng Lượng Khống Chế Thuật kìm hãm, ma lực trong cơ thể hắn có lẽ đã tự động tiến hành lột xác. Nguyễn An Bình hiểu rằng việc khẩn cấp nhất lúc này là phải nâng cấp ma pháp cuối cùng: Chiêm Tinh Thuật. May mắn thay, sau nhiều ngày tích lũy, dự trữ ma lực và tinh thần lực của hắn đã dồi dào hơn trước rất nhiều.