ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 45: Giáo hoàng

Một tháng sóng yên biển lặng cứ như thế trôi qua.

Cả lãnh địa Ngọc Lục Bảo vẫn duy trì sự thanh bình như mặt hồ tĩnh lặng, mặc kệ bên ngoài đang dậy sóng bởi vô số thông tin và đủ loại lời đồn đại khác nhau. Trong khoảng thời gian này, đến cả những loài hung thú dữ tợn nhất cũng trở nên ngoan ngoãn lạ thường, không còn dám rời khỏi rừng sâu để gây náo loạn.

Nguyên nhân rất đơn giản: số lượng ma thú trong khu rừng đã sụt giảm đến mức gần như tuyệt chủng. Tất cả đều bị các pháp sư trong pháo đài Ngọc Lục Bảo săn bắt đến tận diệt. Những con non được ưu tiên giữ lại để nhân giống và bảo tồn, còn những con trưởng thành đều bị đưa vào một phân xưởng đặc biệt.

Khi tiến vào, chúng là những sinh vật bằng xương bằng thịt với đủ loại hình thù; nhưng khi trở ra, chúng đã biến thành những pho tượng đá mang dáng dấp con người, chỉ riêng phần đầu là vẫn giữ nguyên hình thú. Hiện giờ, tại bất cứ ngõ ngách nào trong pháo đài, người ta cũng có thể cảm nhận được sự hiện diện của những pho tượng ấy.

Nếu có kẻ nào không may đột nhập vào nơi này, mỗi bước chân trên nền gạch đều sẽ mang lại áp lực tâm lý vô cùng to lớn. Kẻ đó sẽ luôn cảm thấy mọi hành động của mình đang bị hàng ngàn con mắt dõi theo, dù xung quanh chẳng có bóng người, chỉ toàn là tượng đá.

Và ngày hôm nay, có hai tên sát thủ bịt mặt đã được trải nghiệm cảm giác ấy.

“Khụ, Nidan, ông có thấy bầu không khí trong tòa thành này có gì đó không ổn không? Rõ ràng chúng ta đang đi giữa hành lang không người, nhưng tại sao ta lại có cảm giác như đang bị theo dõi vậy?”

“Im miệng lại đi, Neon. Pháp thuật cảnh báo của ta cho biết không có ai quanh đây, vậy thì chắc chắn là không có ai, đừng có suy nghĩ nhiều nữa.”

Ánh mắt của hai kẻ đột nhập không tự chủ được mà liếc nhìn những bức tượng hai bên đường.

“Cái pháo đài Ngọc Lục Bảo này thật tà môn, làm ta cứ ngỡ mấy bức tượng đó đang nhìn mình...”

Đi qua hành lang dài u tối, hai kẻ đột nhập lập tức sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Đó là một căn phòng với ngọn nến trắng đã được thắp sáng. Bên cạnh đó là một hầu gái, dáng vẻ như thể đã chờ đợi bọn họ từ rất lâu.

“Hai vị khách nhân di chuyển thật chậm chạp, hại ta phải đợi ở đây tận ba phút liền.”

Chứng kiến có người đón lỏng mình, hai kẻ đột nhập lập tức nhận ra cảm giác bị theo dõi vừa rồi không phải ảo giác. Chúng đã bị bại lộ và bị giám sát ngay từ đầu!

Về phần người đang chờ đợi kia? Nhìn qua, nàng chỉ là một hầu gái yếu đuối, tưởng chừng chỉ cần lao lên là có thể dễ dàng khống chế. Thế nhưng, ai nấy đều biết rằng để làm việc trong pháo đài Ngọc Lục Bảo, tất cả người hầu đều phải là pháp sư từ cấp độ 1 trở lên. Đối mặt với bọn chúng chắc chắn là một pháp sư thực thụ. Dựa vào những thông tin thám thính trước đó, rất có thể toàn bộ pháp sư trong pháo đài đều đã đạt tới cấp độ 2.

Dù thế gian vẫn truyền tai nhau rằng thân thể pháp sư vô cùng yếu đuối, một chiến binh cấp độ 1 cũng có thể tiêu diệt pháp sư cấp độ 3, nhưng chuyện đó vốn chẳng đáng tin. Nó giống như việc một đứa trẻ cầm súng có thể bắn chết một binh sĩ tinh nhuệ, nhưng thực tế chiến trường lại hoàn toàn khác. Hiện tại đôi bên đã đối mặt trực diện, cơ hội chiến thắng là vô cùng mong manh.

Khi ý niệm bỏ chạy vừa hiện lên trong đầu, ngọn nến trắng kia bỗng tỏa sáng, thiêu rụi mọi suy nghĩ đào tẩu và thay thế bằng vô số những cảm ngộ kỳ lạ.

“Khoan đã, dù không hiểu tại sao, nhưng ta cảm thấy nếu dùng ma lực tạo ra một lớp đệm không khí dưới bàn chân, ta vừa có thể tăng tốc, lại vừa di chuyển mà không phát ra tiếng động.”

“Ta cũng vậy, Neon. Ta đột nhiên nghĩ ra cách sử dụng lớp ma lực bóng tối bao quanh thân thể để ẩn mình mà không để lộ sóng ma lực.”

Hai kẻ đột nhập ngây người như kẻ mất hồn, vừa nhìn chằm chằm vào ngọn nến trắng vừa lẩm bẩm những tri thức ma pháp vừa lĩnh hội được. Vài phút sau, lãnh địa Ngọc Lục Bảo lại có thêm hai thành viên mới gia nhập lực lượng quân sự.

Vẫy tay tiễn hai người kia đi, hầu gái Mira bắt đầu sử dụng ma pháp liên lạc với chủ nhân. Một ma pháp trận đặc biệt tỏa sáng ngay trong lòng bàn tay nàng.

“Thiếu chủ, lại có thêm hai kẻ đột nhập đã thần phục và nguyện đi theo ngài. Tuy nhiên, việc chúng ta liên tục thu nhận gián điệp của đối phương để bổ sung lực lượng như thế này liệu có ổn không?”

Ngay sau đó, một giọng nói thản nhiên vang lên từ trong ma pháp trận:

“Cô không cần phải lo lắng. Những kẻ đối đầu với chúng ta rất đa dạng. Nhỏ thì có các công hội pháp sư và đám lính đánh thuê; lớn thì có các gia tộc đối địch và vài tổ chức ẩn mình lâu đời. Gián điệp từ các thế lực nhỏ không đáng bận tâm, bọn chúng biết rõ vị thế thấp kém của mình nên dù có bị bắt thóp cũng không dám ho he nửa lời.

Còn các gia tộc lớn, để bảo vệ danh tiếng, họ chắc chắn sẽ cắt đứt mọi quan hệ với những kẻ đã bị bắt. Cuối cùng là các thế lực ngầm trên đại lục Alrat. Tuy bọn chúng thâm hiểm và không ngại tai tiếng, nhưng hành sự lại nhát như chuột. Chỉ cần thấy có biến là chúng sẽ án binh bất động, sau đó kích động các thế lực khác ra làm đá dò đường. Nói chung, dù kẻ đứng sau là ai, chúng cũng sẽ từ bỏ đám quân cờ này ngay khi b·ị b·ắt mà thôi.”

Giọng nói của Nguyễn An Bình mang theo sự tự tin tuyệt đối, khiến người nghe không tự chủ được mà tin phục. Thực tế, trong phòng riêng, hắn đang nằm gác chân vô cùng thoải mái. Trước mặt hắn là vô số màn hình ma pháp ẩn hiện trong không trung, hiển thị toàn bộ thông tin và âm mưu đang nhắm vào lãnh địa.

Hắn không hề phân tích tình hình, hắn chỉ đang đọc ra đáp án mà mình đã thấy. Tuy nhiên, các thế lực kia không hề ngồi yên chịu trận như lời hắn nói. Chúng đang liên minh với nhau, chuẩn bị cho một cuộc đại chiến nhắm thẳng vào lãnh địa Ngọc Lục Bảo.

Tại Thánh Đô, trụ sở của Kim Quang Giáo – giáo phái lớn nhất lục địa Alrat, một cuộc họp bí mật đang diễn ra. Đối tượng bị đưa lên bàn nghị sự không ai khác chính là Nguyễn An Bình và lãnh địa của y.

“Các vị, ta đoán đến giờ này mọi người đều đã nhận được tin tình báo từ lãnh địa Ngọc Lục Bảo rồi chứ?”

“Đúng vậy, ta cũng đã nghe về những hành động gần đây của chúng. Mang danh là một gia tộc pháp sư lâu đời, vậy mà đám quý tộc ở đó lại táng tận lương tâm, dùng người sống làm thí nghiệm để nghiên cứu trường sinh ma pháp. Hành động này đã bị Hội đồng Pháp sư cấm từ hàng ngàn năm nay.”

“Hừ, đây rõ ràng là hành vi của đám hắc pháp sư, là những kẻ cần phải bị thanh trừng khỏi thế giới này!”

Vô số tiếng tranh luận ồn ào vang lên, tất cả đều chĩa mũi nhọn về phía lãnh địa Ngọc Lục Bảo. Thế nhưng, khi mọi người đang sục sôi lên kế hoạch thảo phạt, một giọng nói ngược chiều bất ngờ vang lên:

“Các vị, theo ta thấy, chuyện thảo phạt lãnh địa đó có thể tạm gác lại sau. Bởi vì hiện tại, lục địa Alrat còn một vấn đề nghiêm trọng hơn cần phải giải quyết.”

Cả hội trường lập tức im bặt. Đám người quay đầu lại, muốn xem kẻ nào to gan dám làm phật lòng nhiều thế lực lớn đến vậy. Nhưng rất nhanh, họ nhận ra người vừa lên tiếng ngồi ở vị trí của Kim Quang Giáo – chủ nhà của cuộc họp.

Quan trọng hơn, giọng nói đó phát ra từ phía chủ tọa, vị trí vốn chỉ dành cho các đời Giáo hoàng.

Nhìn người đàn ông trung niên trong bộ trang phục trắng hoa lệ đang ngồi trên chiếc ghế quyền lực nhất thế giới pháp sư, tất cả đều im lặng. Những ánh mắt tò mò không ngừng dò xét, tự hỏi tại sao một người trẻ tuổi như vậy lại có thể ngồi lên vị trí Giáo hoàng.

Tuy đã nghe tin vị trí đứng đầu Kim Quang Giáo vừa đổi chủ vài ngày trước, nhưng có gì đó rất không ổn. Chẳng phải vị trí này luôn thuộc về những nhân vật có thâm niên và uy tín lâu năm trong giáo hội sao? Không bàn đến tuổi tác, gương mặt của Luci L. Boris này quá lạ lẫm, dường như chưa từng xuất hiện trong bất kỳ sự kiện quan trọng nào trước đây. Không ai nghĩ một kẻ như y lại đủ tư cách kế vị.

Bỗng nhiên, cả hội trường rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối khi một ánh mắt đầy thâm ý đảo qua mọi người. Ngay sau đó, một luồng hào quang hoàng kim rực rỡ chiếu sáng cả căn phòng. Mặc cho ánh sáng ấy có chói mắt đến đâu, tất cả các pháp sư có mặt đều sững sờ, không thể rời mắt khỏi những gì đang diễn ra trước mắt.