Chương 44: Tự tìm cái chết.
Ngay khi đọc xong những tin nhắn gửi về từ pháo đài Ngọc Lục Bảo, lão pháp sư Kastat lập tức nhăn mặt lại. Lão không thể tin nổi vào những gì đang hiện ra trước mắt, bởi nội dung trong bức mật tín ẩn chứa những tin tức khiến người ta cảm thấy kinh hãi vô cùng.
Đây là lá thư được gửi bởi những gián điệp cuối cùng còn sót lại bên trong pháo đài. Kế hoạch của Nguyễn An Bình đã diễn ra thành công rực rỡ, gần như toàn bộ những kẻ phản trắc đều đã bị tóm gọn. Chúng bị vây hãm dưới ánh sáng của những ngọn nến trắng kỳ quái, rồi hóa thành những gia thần trung thành nhất của lãnh địa.
Tuy nhiên, trong số đó vẫn có những kẻ sẵn sàng hy sinh vì tổ chức. Dù biết rằng việc bám trụ lại pháo đài Ngọc Lục Bảo là vô cùng nguy hiểm, những tên gián điệp chuyên nghiệp này vẫn cố gắng ở lại đến hơi thở cuối cùng, tất cả chỉ để truyền về những tin tình báo chính xác nhất.
Và quả thực, chúng đã dùng cả tính mạng để làm điều đó. Trên tờ giấy da dê, Kastat có thể thấy rõ những vết máu khô bắt đầu lan tràn. Nhìn vào những vết tích này, chỉ có hai khả năng xảy ra: Một là tên thuộc hạ đã bị phát hiện, sau đó hắn chống trả quyết liệt và bị người của pháo đài xử lý ngay tại chỗ. Trường hợp thứ hai là tên gián điệp đã tự kết liễu đời mình để tránh việc trở thành một con rối bị thao túng.
Nhìn những thông tin trên giấy, lão pháp sư trở nên trầm ngâm. Kastat không ngờ rằng người thừa kế của lãnh địa Ngọc Lục Bảo lại đáng sợ đến thế. Một đứa trẻ ít tuổi đã sở hữu tư chất nghịch thiên, là một pháp sư nắm giữ ba ma pháp trụ cột với chiến lực sánh ngang cấp độ 2. Không chỉ vậy, thiếu niên kia dường như còn sở hữu thủ đoạn khống chế tâm thần bí ẩn, biến kẻ thù thành người nhà. Nếu không phải ma pháp, thì hẳn hắn phải là một kẻ nắm rõ lòng người, biết dùng lợi ích để mê hoặc đối phương.
Dù là trí tuệ hay ma pháp, Nguyễn An Bình rõ ràng là một mối nguy hại tiềm tàng cực lớn. Càng nghĩ, những nếp nhăn trên gương mặt già nua của lão pháp sư càng hằn sâu. Bức mật tín đã bị Kastat vò nát trong lòng bàn tay từ lúc nào không hay.
Thay vì báo cáo tin tức về tổng bộ, Kastat quyết định tự ý hành động để trút bỏ nỗi lo âu.
“Hừ, ta không tin trên đời lại có loại thiên tài quái quỷ như vậy! Để lão phu bói toán một phen, xem hư thực của ngươi thế nào!”
Dứt lời, Kastat lập tức thi triển ma pháp, tạo ra một cầu nối giữa bản thân với những tinh tú trên cao. Nếu Nguyễn An Bình có mặt ở đây, hắn sẽ nhận ra lão pháp sư này đang sử dụng Chiêm Tinh Thuật.
Kastat dùng ma pháp này một phần để thu thập bí mật của đối phương, phần còn lại là để thiết lập sợi dây nhân quả, tạo môi giới cho những thủ đoạn tà môn của lão. Lão lần lượt lấy ra từ nhẫn trữ vật hàng đống đồ nghề quái dị: búp bê rơm, đinh sắt, búa và đủ loại bùa ngải. Có thể thấy, đây là một pháp sư chuyên về nguyền rủa – loại người khó đối phó và nguy hiểm bậc nhất trên lục địa Alrat.
“Khà khà, cuối cùng lão phu cũng có dịp thi triển bản lĩnh trấn phái một lần nữa.”
Kastat vừa cười sảng khoái vừa bày biện trận pháp:
“Nguyễn An Bình? Thiên tài ư? Chỉ có thiên tài còn sống mới đáng giá, còn kẻ đã chết thì cũng chỉ là một cái xác không hồn mà thôi. Chắc tên nhóc đó đến chết cũng không hiểu vì sao mình mất mạng. Đây là tổ hợp giữa nhân quả của Chiêm Tinh Thuật và nguyền rủa giết người vô hình. Một đứa trẻ tám tuổi chắc chỉ quan tâm đến ma pháp hủy diệt, ai lại đi đề phòng bói toán cơ chứ?”
Sau một hồi chuẩn bị, lão pháp sư bắt đầu quan sát ma pháp trận, chờ đợi khoảnh khắc liên kết nhân quả được hình thành. Ánh mắt lão đầy vẻ mong đợi, tay cầm sẵn đinh và búa, chực chờ đóng vào hình nộm rơm.
Bỗng nhiên, trận pháp Chiêm Tinh Thuật gặp trục trặc, tốc độ vận hành chậm lại trong thoáng chốc rồi mới tiếp tục hoạt động. Kastat hơi ngạc nhiên nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều:
“Chậc, có lẽ gia tộc bá tước đó đã ban cho người thừa kế bảo vật chống bói toán nào đó chăng?”
Ngay khi lão vừa dứt lời, một luồng thông tin từ trận pháp bắn thẳng vào mi tâm. Cùng lúc ấy, lão truyền tia nhân quả này vào con búp bê rơm. Một đinh, một búa, lão hạ xuống vô cùng chuẩn xác. Thế nhưng, luồng thông tin từ Chiêm Tinh Thuật bất ngờ bành trướng dữ dội trong không gian ý thức của lão, giống như một biển mây cuồn cuộn muốn nhấn chìm linh hồn nhỏ bé kia.
“Không ổn! Chuyện này là sao?”
Kastat chưa kịp gào lên thì ý thức đã bị kéo vào một vùng mây mù hỗn loạn. Mỗi đám mây đều chứa đựng một cuộc đời, một nhân sinh khác nhau. Ngay khi chạm vào đám mây đầu tiên, một ký ức điên cuồng tràn vào đầu lão – đó là một thế giới nơi mọi người đều dựng ngược mà đi lại. Đầu đau như búa bổ, lão pháp sư gào thét trong không gian ý thức:
“Khụ… Tại sao phản hồi của Chiêm Tinh Thuật lại kinh khủng đến thế này?! Không đúng, đây là thủ đoạn phản kích của…”
Lão chưa kịp dứt lời, một đống thông tin hỗn loạn khác lại ập tới, cưỡng ép nhồi nhét những ký ức điên rồ vào trí não. Và đó mới chỉ là khởi đầu, biển mây vẫn còn vô số những thứ tạp nham như vậy. Linh hồn lão bị ô nhiễm bởi đống rác rưởi thông tin, khiến lão sắp sửa phát điên.
Trong vài giây phút tỉnh táo ngắn ngủi, Kastat biết mình đã xong đời. Dù có thoát ra khỏi cơn ác mộng này, thế giới quan vặn vẹo kia cũng sẽ biến lão thành một kẻ điên. Tệ hơn, tinh thần lực bị ô nhiễm sẽ kết hợp với ma lực, biến thân xác lão thành một con quái vật ghê tởm. Nghĩ đến viễn cảnh đó, Kastat chỉ muốn chết ngay lập tức.
Không biết đã trải qua bao nhiêu thế kỷ trong cơn ác mộng bất tận, cuối cùng Kastat cũng mở mắt, ánh mắt tràn đầy tử khí. Lão cảm nhận lại thân thể mình, nhưng những năm tháng luân hồi trong ác mộng khiến lão chẳng còn nhận ra chính mình nữa.
Thân thể lão lúc này đã đầy vết máu, không rõ là do Nguyễn An Bình phản kích hay do nguyền rủa phản phệ vì không tìm được mục tiêu. Với Kastat, điều đó không còn quan trọng. Dự định ban đầu của lão là dùng ma pháp phong bế tâm thần để bảo mạng, nhưng giờ đây mạch ma thuật đã vỡ nát, tâm trí cũng chẳng còn đủ tỉnh táo để điều khiển lấy một tia ma lực.
Hiện tại, Kastat chẳng khác nào một kẻ tâm thần phân liệt. Ý thức cũ muốn sống, nhưng những nhân cách mới do thông tin hỗn loạn tạo ra lại nghĩ khác. Lão chậm rãi bước đến trước gương, soi bóng mình trong đó. Đôi mắt phản chiếu vẻ tuyệt vọng và sợ hãi tột độ – lão sợ hãi chính bản thân mình.
“Xem nào, ta nên trang trí bản thân thế nào đây nhỉ?”
“Tự lột da mình rồi may lại thành một bông hoa để đặt trước mộ?”
“Hay lóc hết thịt trên mặt, rồi khắc ký tự lên xương sọ?”
Chỉ có một người ngồi trước gương, nhưng lại có vô số tiếng thầm thì quỷ dị phát ra, như thể có hàng ngàn nhân cách đang ẩn náu trong lớp da thịt ấy.
Tại thư viện của pháo đài Ngọc Lục Bảo.
Nguyễn An Bình đang đọc sách bỗng nghe thấy một âm thanh nhẹ nhàng như tiếng chuông gió rung bên tai.
“Âm thanh này… xem ra lại có kẻ tự tìm đường chết khi cố bói toán về ta. Sáng nay nó đã rung lên vài chục lần rồi.”
Hắn định mở màn hình ma pháp từ trụ cột “Cơn Gió Của Vận Mệnh” để kiểm tra, nhưng rồi lại thu tay lại.
“Mà thôi, mấy cảnh máu me đó ta đã xem đủ rồi, mặc kệ vậy.”
Không để ý đến những rung động cảnh báo trong tâm linh nữa, Nguyễn An Bình tiếp tục đắm mình vào biển tri thức.