Chương 47: Sáu năm sau.
Sau buổi họp ngày hôm đó tại tổng bộ Kim Quang Giáo, tất cả thế lực lớn trên khắp thế giới đều đi đến một quyết định chung: Phải tìm cho bằng được Ma Vương và tiêu diệt kẻ mang danh hiệu đó bằng mọi giá.
Nhờ vào kế hoạch của Nguyễn An Thành và Chu Thị Minh Anh, vùng lãnh địa Ngọc Lục Bảo giờ đây giống như đã bị cả thế giới lãng quên. Suốt hơn sáu năm qua, không một ai còn để tâm tới nơi này nữa.
Năm tháng trôi nhanh, thời thế biến đổi. Pháo đài Ngọc Lục Bảo vốn đã vắng bóng những người cai trị thực sự suốt năm năm liên tiếp, ấy vậy mà nơi đây cùng vùng lãnh địa xung quanh vẫn phát triển vô cùng ổn định. Thậm chí, nhờ việc các khu rừng không còn bóng dáng ma thú, lãnh địa Ngọc Lục Bảo đã trở thành nơi an ổn hơn bất cứ đâu trên thế giới.
Ngày trước, nạn ma thú lan tràn khiến người dân bình thường luôn phải sống trong cảnh nơm nớp lo sợ, chỉ dám ẩn nấp sau những bức tường cao kiên cố của các thành trấn. Nhưng giờ đây, khi mối nguy hại đã không còn, những thôn xóm bắt đầu mọc lên tại các vùng đất vốn từng là nơi hoang vu hẻo lánh.
Tất nhiên, thế giới rộng lớn này thi thoảng vẫn có một vài con ma thú đi lạc, đó là chuyện hết sức bình thường. Và lúc này, tại một ngôi làng nhỏ mới thành lập được ba năm, nơi đây đang phải chống chọi với nguy cơ lớn nhất kể từ khi khai phá đến nay.
Giữa màn đêm đen đặc, một tiếng gầm đinh tai nhức óc vang lên từ phía vùng hoang dã. Ngay sau đó là một âm thanh kinh hoàng như sấm nổ bên tai, đánh thức cả những người đang say giấc nồng, buộc họ phải đối mặt với hiểm cảnh sinh tử.
Cùng lúc đó, từ một hướng khác của ngôi làng, có hai thớt ngựa cao lớn đang phi nước đại trên những con đường mòn vắng vẻ. Nhìn vào bộ giáp trụ hoa lệ cùng kích thước to lớn bất thường của đôi ngựa — dường như chúng có mang huyết mạch của ma thú — bất cứ ai cũng có thể nhận ra thân phận của hai kẻ này không hề tầm thường.
“Ai nha, mệt chết đi được. Chúng ta nhận lệnh đi truy lùng tung tích Ma Vương, nhưng tìm kiếm một pháp sư đặc biệt giữa thế giới rộng lớn này khác nào mò kim đáy biển chứ?”
Người vừa than phiền là Findol, một kỵ sĩ có vẻ ngoài béo tốt.
“Đừng nói nữa người anh em, đây là mệnh lệnh của cấp trên. Bất kể là đơn vị nào cũng phải tuân thủ. Việc mò kim đáy biển quả thực khó nếu chỉ có một người, nhưng nếu hàng vạn, hàng triệu, thậm chí hàng tỉ người cùng tìm thì kết quả sẽ khác đấy.”
Người còn lại là Aru, dáng vẻ nhỏ nhắn. Hai người họ kết hợp lại tạo thành một bộ đôi béo gầy điển hình.
Hai vị kỵ sĩ còn chưa kịp tán dóc thêm vài câu thì bỗng nghe thấy tiếng thú gầm quanh quẩn. Dựa vào thanh âm hung bạo ấy, họ có thể chắc chắn đây không phải dã thú thông thường mà là một con hung thú đáng sợ.
“Xem ra có làng mạc bị ma thú tập kích rồi.” Aru nhìn về phía ngôi làng, trầm giọng nói.
Ngay bên cạnh, Findol cũng bắt đầu ghì dây cương: “Ta vốn rất ghét những chốn tụ tập của đám dân đen, nếu không gặp thì thôi, nhưng đã thấy rồi thì phải ra tay.”
Dứt lời, hai kỵ sĩ thúc ngựa đổi hướng, lao nhanh về phía ngôi làng đang phát ra những tiếng động hỗn loạn. Càng đến gần, ánh lửa bên trong làng càng hiện rõ. Nhờ những ngọn lửa ấy, con người mới không bị biến thành kẻ mù lòa giữa đêm đen. Và cũng chính nhờ ánh sáng đó, hai vị kỵ sĩ đã nhìn thấy một cảnh tượng mà họ không thể nào ngờ tới.
Lúc này, trên gương mặt các thôn dân không hề có vẻ hoảng loạn. Ngược lại, những diện mạo chất phác ấy đều lộ rõ sự hồi hộp nhưng cũng đầy hưng phấn.
Hai vị kỵ sĩ chợt nhớ lại, trong quá khứ họ cũng từng có biểu cảm như vậy. Đó là khi họ còn ở học viện pháp thuật, vừa mới thành thạo ma pháp và có chút khả năng tự vệ. Khi ấy, nhiệm vụ thử thách đầu tiên là săn lùng một con ma thú cấp thấp, thần thái của họ lúc đó y hệt như những người dân làng này.
Nhưng chuyện này làm sao có thể? Họ tự tin đối đầu với ma thú là vì đã qua đào tạo bài bản, có thực lực thực sự. Còn đám thôn dân kia, nếu chỉ có vài người là pháp sư thì không nói, đằng này ai nấy đều vô cùng hào hứng. Nếu không phải tất cả bọn họ đều bị điên, thì chắc chắn tất cả đều là pháp sư hoặc ít nhất đã được truyền thụ ma pháp mới dám đối đầu với hung thú.
Nghĩ đến đây, hai kẻ này càng cảm thấy kinh ngạc hơn. Phải biết rằng dù ai cũng có tư chất trở thành pháp sư, nhưng ma lực không phải là thứ tự nhiên mà có. Tại một vùng đất nghèo nàn ma lực như thế này, lấy đâu ra điều kiện để nhiều pháp sư cùng tu luyện?
Không để hai vị kỵ sĩ phải nghi hoặc lâu, những người dân trong thôn đã đưa ra đáp án.
Khi con ma thú có hình dáng một con hổ với chiếc đuôi rực lửa bước vào làng, thứ nó chứng kiến không phải là những kẻ yếu đuối đang la hét chạy trốn, mà là từng hàng người từ già đến trẻ đang tập trung lại một chỗ. Tất cả cùng giơ ngón trỏ về phía nó. Trên đầu ngón tay mỗi người đều lấp lánh ánh sáng lam nhạt của ma lực, vẽ nên một ma pháp trận thô sơ.
“Đạn Chỉ!”
Từ những ma pháp trận ấy, hàng ngàn viên đạn ma pháp đồng loạt bắn ra với tốc độ mắt thường không thể theo kịp. Con hổ ma thú vừa mới đột nhập lập tức bị biến thành tổ ong với vô số lỗ máu, đổ gục tại chỗ.
Cảnh tượng này đã thu trọn vào tầm mắt của hai vị kỵ sĩ. Thấy ma thú đã bị tiêu diệt, họ cũng chẳng còn lý do gì để tiến vào ngôi làng nguy hiểm kia nữa.
Findol ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng Aru bên cạnh dường như đã thi triển một loại pháp thuật nhãn thuật, giúp hắn quan sát kỹ hơn.
“Thật khó tin, tất cả dân làng ở đó đều là pháp sư. Chuyện này quá đỗi kỳ lạ. Ngay cả tại Thánh Đô — thành phố náo nhiệt nhất lục địa Alrat này — tỉ lệ phổ cập ma pháp cũng chỉ khoảng một phần mười. Hiện tượng toàn dân đều là pháp sư chỉ có thể xảy ra ở các công hội lớn hoặc pháo đài của lãnh chúa mà thôi.”
Nghe đồng đội nói vậy, Findol lập tức nhìn ngôi làng trước mắt với thái độ vô cùng cẩn trọng. Đột nhập vào địa bàn của một tổ chức pháp sư là hành động cực kỳ nguy hiểm, họ không muốn đâm đầu vào nơi đầm rồng hang hổ này.
Findol quay ngựa định rời đi, nhưng thấy Aru vẫn đứng sững lại, ánh mắt dán chặt vào bầu trời phía trên ngôi làng.
“Có chuyện gì sao, người anh em?”
Nghe tiếng gọi, Aru mới thu lại ma pháp trên đôi mắt, quay ngựa lại: “Không có gì, vừa rồi ta giống như nhìn thấy ảo giác. Ma lực của ngôi làng đó giống như một khối slime vậy, tụ mà không tan, sau khi sử dụng lại có thể quay trở lại cơ thể các pháp sư. Nhưng chuyện như vậy làm sao có thể xảy ra được?”
Hai vị kỵ sĩ trinh sát lặng lẽ rời đi trong im lặng. Họ thi triển Phong Hành Thuật để ngựa chạy không phát ra tiếng động vì sợ bị người dân trong làng chú ý. Nếu bị bao vây, họ tự biết kết cục của mình chắc chắn cũng chẳng khá khẩm hơn con hổ kia là bao. Vì thế, cả hai quyết định không vào làng mà đóng quân ngoài hoang dã, chờ sáng hôm sau mới tiến vào thành trì gần nhất.
Trưa ngày hôm sau, bóng dáng hai vị kỵ sĩ xuất hiện trước cổng thành Beiruin. Nơi đây, sáu năm trước vốn chỉ là một thị trấn bẩn thỉu như bao nơi khác trên lục địa Alrat, nhưng hiện tại đã hoàn toàn thay da đổi thịt.
Đường phố được lát đá cẩn thận, phẳng phiu như thể được tạc ra từ một khối duy nhất. Các công trình công cộng như ga tàu, đèn đường, và các màn hình ma pháp xuất hiện khắp nơi. Tất cả biến một thành thị trung cổ trở nên mang hơi thở của một đô thị hiện đại.
Nếu là trước đây, hai vị kỵ sĩ chắc chắn sẽ vô cùng kinh ngạc. Nhưng sau khi đi qua hàng loạt thị trấn và làng mạc có kiến trúc tương tự, họ cảm thấy như mình vừa lạc bước vào một thế giới hoàn toàn khác.